Quý Minh Viễn nghe tiếng ho liền lao tới, thấy tôi ho đến mức sắp ngất đi, cùng Bạch Hạ đang đứng một bên xoắn quẩy hai tay vẻ mặt vô tội.

Anh đưa chai nước lên miệng tôi, sau đó ánh mắt lạnh ngắt nhìn về phía "kẻ thủ ác" xiên thịt nướng trên tay tôi.

Bạch Hạ tiến lên muốn vỗ lưng giúp tôi xuôi hơi, tôi hoảng sợ túm c.h.ặ.t lấy tay áo Quý Minh Viễn. Trong tình cảnh này mà để cô ta vỗ mạnh vài cái nữa thì đóa hoa của tổ quốc là tôi đây chắc c.h.ế.t non mất!

Quý Minh Viễn nắn nắn vai tôi, thẳng tay gạt tay Bạch Hạ ra: "Thường ngày bạn Bạch thích ăn cay lắm à?"

Vành mắt Bạch Hạ đỏ ửng, lệ chực trào rơi: "Tớ... tớ không cố ý đâu..."

Tôi thấy thằng Võ Đầu To có vẻ hơi xót xa định bước ra giải quây giúp cô ta, nhưng nhìn sang tôi đang đỏ mặt tía tai thì lại do dự lùi về.

Bạch Hạ khóc lóc chạy đi, thằng Mộc định tiến lại đỡ tôi về lều nghỉ ngơi nhưng bị Quý Minh Viễn lạnh lùng từ chối. Anh thậm chí còn cởi áo khoác trùm lên người tôi rồi đứng chắn ở giữa tách tôi ra khỏi đám thằng Mộc: "Để tôi chăm sóc cô ấy là được."

Vẻ mặt thằng Võ Đầu To có chút gượng gạo, có lẽ chuyện hôm nay khiến nó thực sự xấu hổ nên liền kéo thằng Mộc rời đi.

"Cổ họng còn khó chịu không?"

Tôi nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, hơi ngại ngùng: "Hì, không sao đâu. Tôi chỉ diễn cho Bạch Hạ xem thôi mà."

Chẳng biết từ lúc nào xung quanh chỉ còn lại hai chúng tôi, mọi người đều đã trở về khu cắm trại chơi trò chơi.

Ánh mắt Quý Minh Viễn đảo qua dải ửng đỏ chưa kịp tan trên gương mặt trắng nõn của cô gái nhỏ, rồi trượt dần xuống cổ Hà Dư.

Mịn màng như thế, mềm mại như thế, hình như chỉ cần anh khẽ siết tay là có thể bẻ gãy.

Tôi thấy biểu cảm của anh càng lúc càng lạ, ngập ngừng hỏi: "Cậu không sao chứ? Làm sao thế?"

Quý Minh Viễn nén cảm xúc bạo lực điên cuồng đang bùng lên trong mắt xuống, mỉm cười điềm tĩnh: "Không sao. Mấy ngày tới tôi có kỳ thi lập trình, chắc mấy hôm nay không thể sang giảng bài cho cậu được rồi."

Đồng thời cũng không thể ngày ngày ngắm nhìn đóa Hoa Sen Nhỏ xinh đẹp, ngây thơ này quấn quít bên cạnh mình nữa.

Ánh mắt anh lại tối sầm thêm vài phần.

Tôi chỉ nghĩ là do anh gặp áp lực công việc, liền lên tiếng an ủi: "Cố lên nhé! Cậu mà giật giải về là tôi... Tôi cũng thưởng cho cậu luôn!"

Quý Minh Viễn trông có vẻ đầy hứng thú: "Phần thưởng gì thế?"

"Thì phải xem giải thưởng cậu mang về lớn chừng nào đã chứ!"

Anh cúi đầu nhìn bờ môi mỏng mượt như cánh hoa của cô gái nhỏ, khẽ mỉm cười: "Một lời đã định nhé."

"Haiz, Quý Minh Viễn mấy ngày không đến trường, đi học thấy chán hẳn."

Thằng Mộc vừa mới mơ màng tỉnh giấc, xoa xoa mắt: "Đi thôi Hà Dư, đi ăn cơm nào."

Tôi thở dài, đi cùng nó và thằng Võ Đầu To xuống nhà ăn.

Ăn xong, ba đứa chúng tôi đi dạo vài vòng quanh khuôn viên trường.

Đang đi, thằng Võ Đầu To đột nhiên hỏi tôi: "Hà Dư này, mày với Quý Minh Viễn giờ là tình trạng thế nào rồi?"

Tôi hơi ủ rũ đá đá hòn sỏi nhỏ dưới chân: "Thì cứ thế thôi."

Thằng Mộc ngập ngừng hỏi: "Mới đầu Đầu To chỉ giận dỗi thách mày đi tán cậu ta thôi, mày không thích cậu ta thật đấy chứ?"

Tôi không đáp lời, trong lòng cũng rối như một mớ bòng bong, chẳng biết trả lời làm sao.

Thằng Võ Đầu To và thằng Mộc đột ngột dừng bước.

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Quý Minh Viễn đeo balo từ phía sau vạt cây đi ra, rõ ràng là vừa mới đi thi đấu trở về, cũng chẳng biết cuộc trò chuyện vừa rồi của chúng tôi anh đã nghe được bao nhiêu.

Thằng Võ Đầu To kéo thằng Mộc chuồn mất, tôi hơi chột dạ đối diện với anh: "Cậu về rồi à."

Sắc mặt Quý Minh Viễn vẫn bình thường, anh đưa cho tôi một chiếc hộp gói rất tinh xảo, bên trong là một bông hoa sen chạm khắc bằng bạch ngọc.

"Tặng cậu món quà nhỏ này." Anh nói.

Tôi bàng hoàng nhớ lại vài lời đồn đại mà người khác từng bàn tán về gia thế của Quý Minh Viễn. Gia tộc họ Quý... hình như ở tận Thủ đô, là một thế lực rất đáng nể.

Tôi chợt nhận ra hình như mình đã trêu chọc phải người không nên đụng vào.

"Tôi về nhà một chuyến, nhìn thấy bông hoa sen này liền nhớ đến cậu nên tiện tay mua về tặng cậu."

Tôi vẫn đang ngơ ngác thì Quý Minh Viễn đã ghé sát đầu xuống, dán sát vào tai tôi khẽ thì thầm: "Lần sau tôi dẫn cậu về cùng."

Tôi vô cớ nghe ra một tia bất thường trong giọng nói của anh.

Bờ môi Quý Minh Viễn gần như đã chạm vào vành tai trắng ngần của cô gái nhỏ. Anh đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn Hà Dư hoàn toàn lọt thỏm trong bóng râm của mình, lại nhớ tới những lời nói khiến anh cực kỳ khó chịu vừa nghe được, liền cố ý nhéo nhẹ vào sau cổ cô, rồi ngẩn ngơ nhìn vệt đỏ nhanh ch.óng ửng lên trên làn da ấy.

Đóa Hoa Sen Nhỏ này là của anh, không ai được phép cướp đi.

Sau khi kết quả kỳ thi đó được công bố, tôi mới biết cuộc thi anh tham gia là ICPC - kỳ thi lập trình hàng đầu trong lĩnh vực máy tính.

Anh đã dẫn dắt đội tuyển trường đại học Z của chúng tôi giành chức vô địch vòng chung kết. Học bá đúng là không tầm thường mà.

Hàm lượng chuyên môn của kỳ thi này cực kỳ cao, giảng viên hướng dẫn bắt đầu thường xuyên gọi anh lên văn phòng để thảo luận chuyện suất tuyển thẳng cao học. Nếu không có gì thay đổi thì cầm chắc trong tay rồi.

04 - Lỡ Trêu Nhầm Đoá Hoa Cao Lãnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia