"Ối trời đất ơi! Thằng nhóc này mày là ai thế hả?! Sao mày lại trèo lên thùng xe tao nằm ngủ thế này?!"

Trước khi ngủ tôi đã vắt óc suy nghĩ ra hàng trăm lý do đối phó, nghe bác tài hỏi, tôi liền lập tức bày ra bộ mặt mếu máo đau khổ, bịa chuyện rằng mấy anh em tôi chạy xe tải đường dài qua đây thì bị cướp tấn công dọc đường, mọi người chạy tán loạn mỗi người một ngả, tôi vì muốn giữ cái mạng nên hoảng loạn chui bừa lên thùng xe trốn, vì kiệt sức quá nên ngủ quên mất, không ngờ mở mắt ra đã trôi dạt tới tận chốn này.

Bác tài nghe tôi trình bày một hồi, lại nhìn thấy bộ dạng đầu bù tóc rối, mặt mày lem luốc đầy những vết bầm tím của tôi thì dường như đã tin lời đến bảy tám phần, ánh mắt nhìn tôi lộ rõ vẻ thương cảm, trắc ẩn.

Tôi giả bộ ấm ức khổ sở, hỏi bác tài đây là địa phận nào, làm sao để đi ra các bến xe lớn đặng mua vé về quê.

Bác tài thương tình hỏi tôi muốn đi tới đâu.

Tôi liền nói ra tên của một thị trấn lớn có tuyến xe khách liên tỉnh, bác tài ngẫm nghĩ một lát rồi bảo rằng nơi đó cách điểm giao hàng của bác không xa lắm, tuy không hoàn toàn thuận đường nhưng có thể đi đường vòng một đoạn ngắn để chở tôi tới đó.

Tôi mừng rỡ khôn xiết, cúi đầu rối rít nói lời cảm ơn bác tài, vội vàng móc từ trong túi ra mấy chục tệ (khoảng hơn một trăm nghìn VNĐ) tiền lẻ cuối cùng đưa sang, ngượng ngùng bảo rằng tiền nong của cháu đều để quên hết trên chiếc xe gặp nạn rồi, trên người chỉ còn lại ngần này gửi bác tiền xăng xe.

Bác tài xua tay từ chối:

"Thôi đi chú mày, giữ lấy số tiền lẻ ấy mà mua vé xe buýt về nhà! Tao coi như làm phúc một lần, chở mày tới bến xe lớn là được chứ gì!"

Trong tiếng cảm ơn ríu rít của tôi, bác tài dỡ vài thùng hàng xuống cho khách, rồi vì sợ trên đường đi có thể đụng độ toán cướp đang lùng sục tôi, bác ấy liền dặn dò tôi cứ tiếp tục nấp tạm trong thùng container, rồi khóa cửa xe lại lái đi tiếp.

Đợi cho cánh cửa xe khép lại, Tần Tuyết mới từ phía sau các kiện hàng rón rén bước ra, ngồi sát cạnh bên tôi, thì thầm bảo rằng bác tài xế này ăn ở có đức và tốt bụng quá, sau này nhất định phải tìm cơ hội để cảm ơn bác ấy thật đàng hoàng.

Tôi gật đầu đồng tình, bảo thôi hãy đợi khi nào hai chúng ta bình an trở về nhà rồi hẵng tính tiếp, bây giờ giữ được mạng sống mới là điều quan trọng nhất.

Tần Tuyết lại hỏi:

"Anh đã quyết định có chịu đi theo em về Thượng Hải chưa?"

Tôi nhớ lại lời đề nghị ban sáng của cô ấy, liền tò mò hỏi cụ thể là làm công việc gì.

Tần Tuyết mỉm cười đáp:

"Anh cứ đi theo em về đến nơi rồi sẽ rõ, em đảm bảo sẽ không bao giờ lừa gạt hay làm hại anh đâu!"

Tôi vừa tò mò vừa cảm thấy an lòng, dẫu sao hai chúng tôi cũng đã cùng nhau trải qua hoạn nạn sinh t.ử, lại cùng là đồng hương Thượng Hải, cô ấy tuyệt đối không có lý do gì để hại tôi.

Hơn nữa, trải qua bao phen sóng gió ba chìm bảy nổi dọc đường, hai chúng tôi dường như đều đã nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của đối phương, trong lòng bất giác nhen nhóm lên một thứ cảm xúc kỳ lạ, ngọt ngào khó gọi thành tên.

Tần Tuyết nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn mình chăm chú, hai má bỗng chốc đỏ ửng lên e thẹn, cô ấy vội ngoảnh mặt sang hướng khác hỏi khẽ:

"Anh nhìn em làm cái gì thế?"

Tôi cười trừ hai tiếng gượng gạo, vội vã đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác:

"Cơ mà sao em lại một mình chạy lên tận Tây Tạng du lịch thế? Đến một người bạn đi cùng cũng không có."

Tần Tuyết thở dài kể rằng cô ấy vừa mới tốt nghiệp đại học xong, thế nhưng vừa tốt nghiệp thì cũng đồng thời thất tình, trong lòng buồn bã, u uất quá nên mới muốn xách ba lô lên đây đi dạo cho khuây khỏa đầu óc, nào ngờ vừa tới nơi đã đụng phải bao nhiêu chuyện kinh hoàng xui xẻo đến thế này.

Chạy thêm một quãng đường nữa, chiếc xe tải rốt cuộc cũng dừng bánh lại hẳn.

Cánh cửa thùng container được mở toang ra, bác tài vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy bên cạnh tôi lại lòi ra thêm một cô gái trẻ đẹp nữa, liền giật thót mình kinh ngạc:

"Ủa, sao tự dưng lại thò ra thêm một người nữa thế này?!"

Tôi lúng túng gãi đầu phân trần:

"Dạ báo cáo bác, đây là con gái của một bác tài xế đi cùng chuyến xe với cháu, ban nãy cô ấy ngủ say ở góc trong cùng nên cháu không nỡ đ.á.n.h thức dậy ạ."

Bác tài xế à lên một tiếng đầy vẻ thấu hiểu, rồi nhiệt tình chỉ đường dẫn lối cho chúng tôi hướng đi ra bến xe khách trung tâm của thị trấn.

Sau khi cảm ơn và chia tay bác tài tốt bụng, tôi nắm tay Tần Tuyết rảo bước tiến sâu vào trung tâm thị trấn.

Chạy trốn và nhịn đói suốt hơn nửa ngày trời, bụng dạ hai chúng tôi đều đã đói meo cồn cào.

Chúng tôi tìm thấy một quán mì bình dân ven đường, định bụng ghé vào ăn tạm hai bát mì nóng cho lại sức rồi mới ra bến xe mua vé.

Vừa bước chân vào quán mì, còn chưa kịp mở miệng gọi món, thì ngay bàn bên cạnh bỗng vang lên những tiếng c.h.ử.i thề bỗ bã quen thuộc.

Cái chất giọng ồm ồm khàn đặc ấy, tôi dù có c.h.ế.t thành tro cũng không bao giờ có thể nghe nhầm được.

Là chú Hồng!

Tôi giật mình ngoảnh đầu nhìn sang, vừa vặn bốn mắt chạm nhau trừng trừng với chú Hồng đang ngồi xì xụp húp mì!

"Vương Thành! Mẹ kiếp thằng nhãi ranh, mày còn dám vác mặt chạy đến tận đây cơ đấy!"

Chú Hồng lập tức đập bàn đứng phắt dậy, mấy gã tài xế ngồi cùng bàn với chú ấy cũng đồng loạt hùng hổ đứng bật dậy theo.

Mẹ kiếp!

Cái lũ ác quỷ này đúng là âm hồn bất tán, cớ sao đi đến cùng trời cuối đất nào cũng đụng phải bọn chúng thế này?!

Tôi giật nảy mình, vội vã túm c.h.ặ.t lấy tay Tần Tuyết quay đầu chạy thục mạng ra khỏi quán mì.

Trong đầu tôi rối bời khó hiểu: Rõ ràng trước đây đoàn xe của chú Hồng chưa từng chạy qua cái thị trấn này, cớ sao hôm nay lại bất thình lình xuất hiện ở đây cơ chứ?

Chẳng lẽ có kẻ nào đã mật báo hành tung của chúng tôi cho bọn họ?

Tôi bất chợt nhớ đến người phụ nữ lái xe con lúc sáng, thầm đoán chắc hẳn chú Hồng bọn họ đã chặn đường tra hỏi và moi được tin tức từ miệng người phụ nữ ấy.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Tuyết điên cuồng chạy trốn giữa đường phố đông đúc.

Thế nhưng chúng tôi hoàn toàn xa lạ với địa hình nơi này, trên đường phố người xe qua lại tấp nập đã cản trở nghiêm trọng bước chân chạy trốn của hai đứa.

Mắt thấy tiếng bước chân rầm rập và tiếng gào thét của đám người chú Hồng đang đuổi sát ngay sau lưng, ban đầu tôi đã nảy ra ý định muốn đẩy Tần Tuyết chạy sang một hướng khác để hai đứa chia nhau ra chạy trốn, may ra có thể thoát được một người.

Thế nhưng khi ngoảnh lại nhìn thấy vẻ mặt hung tợn của đám tài xế phía sau, tôi lập tức dập tắt ngay ý nghĩ ấy.

Bản thân tôi là đàn ông có thể chạy nhanh thoát thân, nhưng Tần Tuyết suốt hai ngày đêm qua chưa hề được chợp mắt nghỉ ngơi t.ử tế, sức cùng lực kiệt, đôi chân son đã rã rời không còn chút sức lực, thở không ra hơi.

Nếu như bây giờ chia nhau ra chạy trốn, cô ấy chắc chắn chỉ chạy được vài bước là sẽ bị bọn chúng tóm sống lôi đi ngay lập tức.

"Em... em không thể chạy nổi nữa rồi anh ơi!"

Tần Tuyết thở dốc từng cơn hổn hển, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra trong tuyệt vọng.

Tôi biết nếu cứ tiếp tục kéo nhau chạy thế này thì cả hai đứa chắc chắn sẽ cùng nhau c.h.ế.t chùm.

Tôi bèn dừng phắt bước chân lại, vung tay đẩy mạnh Tần Tuyết về phía trước:

"Em mau chạy trước đi! Chạy thẳng ra bến xe tìm người cứu viện! Để anh ở lại đây chặn đường bọn chúng, ngộ nhỡ có cơ hội thì em hãy quay lại cứu anh!"

Tần Tuyết hiểu rất rõ tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc lúc này, cô ấy vừa khóc nức nở vừa nhìn tôi gào lớn:

"Anh phải đợi em đấy nhé! Em nhất định sẽ quay lại cứu anh!"

Nói xong, cô ấy c.ắ.n c.h.ặ.t răng dốc cạn chút sức tàn cuối cùng lao nhanh về phía trước.

Tôi không nói thêm nửa lời, tiện tay vớ lấy một khúc gậy gỗ lớn của một sạp hàng bên đường, quay ngoắt người lại đứng sừng sững chắn ngang giữa lòng đường, trừng mắt nhìn đám người chú Hồng đang hùng hổ lao tới.

Đám người chú Hồng thấy tôi không chạy nữa, liền lập tức tản ra bao vây kín mít bốn phía xung quanh tôi.

Mấy tên tài xế nhanh tay nhặt những viên gạch đá dưới đất ném tới tấp về phía tôi.

Tôi vội vàng nghiêng người né tránh những hòn đá bay tới, đám người liền nhân cơ hội ấy đồng loạt ùa vào tấn công.

Tôi cầm khúc gậy gỗ trong tay điên cuồng vung vẩy loạn xạ hòng ngăn cản bọn chúng áp sát, vừa quét gậy vừa từng bước lùi dần về phía sau.

Thế nhưng bọn chúng đông người và vô cùng lọc lõi, không hề vội vàng nhào vào giáp lá cà ngay, mà cứ vây quanh tôi thỉnh thoảng lại vung gậy chọc nhẹ một cái xem như trò mèo vờn chuột.

Chương 14 - Lời Cảnh Tỉnh Từ Cao Nguyên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia