Người đích tỷ chọn chẳng phải ai xa lạ, mà chính là vị hôn phu trước đó đích mẫu đã định cho ta.
Hôn kỳ của ta là mùng chín tháng sau.
Đích tỷ muộn hơn ta hai tháng, lúc này ngày ngày đều chuyên tâm thêu giá y.
Nhìn cảnh ấy, ta chợt thấy gả cho Thái t.ử cũng không phải không có lợi.
Phượng quan hà bì của ta được trong cung ban xuống, hơn mười tú nương cùng làm, từng đường kim mũi chỉ đều tinh xảo rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta nhìn mãi không chán.
Mỗi lần cúi đầu thêu con vịt hoang xấu xí của mình, ta lại không khỏi thương thay đích tỷ vất vả.
Ma ma lại kiêu ngạo nói:
“Tay nghề thêu của đại tiểu thư trong kinh này cũng thuộc hàng nổi bật. Phu nhân vốn đã chuẩn bị giá y cho người, nhưng đại tiểu thư nói, đồ người khác thêu dù đẹp đến đâu cũng không bằng tự tay mình làm.”
Ta lắc đầu thở dài.
Suy nghĩ của đích tỷ, ta quả thật không hiểu nổi.
Sau một tháng học cấp tốc, đích mẫu nhìn chiếc khăn tay do ta thêu mà sắc mặt tái xanh, suýt nữa tức đến nghẹn thở.
“Tô gia chúng ta rốt cuộc sắp gả ra một vị Thái t.ử phi thế nào đây?”
Thì là một vị Thái t.ử phi như ta chứ thế nào.
Ta cảm thấy cũng không tệ.
Đợi làm Thái t.ử phi rồi, chắc sẽ chẳng còn ai dám bắt ta thêu hoa nữa.
Đích mẫu vừa chuẩn bị lễ nghi xuất giá cho ta, vừa oán trách phụ thân, vì sao người phải gả đi lại không phải nữ nhi ruột của bà.
Phụ thân cũng chỉ biết thở dài.
Ông vốn muốn đưa người hiểu lễ nghĩa nhất vào Đông cung.
Nhưng người hiểu lễ nghĩa nhất hiện giờ lại liều c.h.ế.t không chịu gả.
Sau cùng, phụ thân đành nói:
“Thôi vậy, dù sao cũng là người Thái t.ử đích thân muốn cưới. Chỉ cần điện hạ hài lòng là được.”
Phụ thân còn sửa gia phả, ghi ta vào danh nghĩa của đích mẫu.
Ông nói, nếu không thể giao cho hoàng gia một nữ nhi ngoan ngoãn đoan chính, thì ít nhất cũng phải giao ra một đích nữ trên danh nghĩa.
Từ đó, ta thành đích tiểu thư của Tô phủ.
Kỳ thật ta chẳng muốn.
Khi còn là thứ nữ, ta vẫn là nữ nhi của mẫu thân.
Một khi thành đích nữ, phụ thân lại bảo từ nay người ở Hoài Châu chỉ có thể được gọi là di nương.
“Tốt nhất ngươi hãy quên bà ấy đi. Dù sao sau này ngươi cũng chẳng thể trở về Hoài Châu nữa.”
Ta không thể trở về, nhưng mẫu thân có thể tới kinh thành mà.
Ta không tranh cãi với họ.
Mẫu thân từng dặn, chuyện nhất thời chưa tranh thắng được thì trước mắt cứ để đó, đừng vội làm bản thân bị thương.
Trước ngày xuất giá mấy hôm, đích tỷ vốn luôn chẳng buồn nhìn thẳng ta lại bỗng tới tìm ta nói chuyện.
Tỷ ấy cứ hỏi ta có hiểu Thái t.ử phi là gì không.
Ta nghĩ cũng chẳng cần nghĩ đã đáp:
“Là thê t.ử của Thái t.ử.”
Đích tỷ bật cười, nói ta ngốc.
“Thái t.ử phi đâu chỉ là thê t.ử của Thái t.ử. Đó là quốc mẫu tương lai, là người phải rộng lượng bao dung, thay Thái t.ử ổn định hậu viện, sau này còn phải gánh cả hậu cung.”
“Muội tưởng vị trí ấy chỉ cần ngồi lên là xong sao?”
Sau hôm ấy, đích tỷ không đến tìm ta nữa.
Ma ma nói lời đích tỷ là đúng, bảo ta phải khắc ghi trong lòng.
Nhưng ta càng nghĩ càng thấy không đúng.
Vì sao ai cũng bảo Thái t.ử phi phải thế này, phải thế kia?
Vậy Thái t.ử thì sao?
Hắn dựa vào đâu có thể đứng ngoài phủi tay, mặc kệ mọi thứ?
Tam cung lục viện đâu phải ta cưới vào.
Vị trí Thái t.ử phi cũng đâu phải điều ta nhất quyết cầu xin.
Hắn đã là phu quân của ta, chẳng phải nên chăm sóc ta trước sao?
Ma ma nói suy nghĩ ấy quá trái lễ, sau này tuyệt đối không được nói bừa.
Nhưng mẫu thân từng nói ta thông minh.
Ta vẫn tin lời mẫu thân hơn.
Mùng mười tháng Giêng, trời đẹp, ngày lành, Thái t.ử dẫn nghi trượng tới nghênh thân.
Cả Tô phủ rộn ràng như được phủ lên một tầng son phấn.
Phượng quan hà bì rực rỡ khoác trên người, ma ma nói sắc mặt ta tươi tắn như hoa đào đầu xuân.
Bà khen như vậy, chắc hẳn là ta rất đẹp.
Mẫu thân gửi thư tới.
Bà còn sai người ngày đêm cưỡi ngựa mang tới điểm tâm do chính tay bà làm.
Bà nói, trong lòng bà đã tiễn ta xuất giá rồi.
Nước mắt ta rơi xuống điểm tâm, khiến chiếc bánh hoa đào cũng mềm đi, không còn giòn như lúc mới làm.
Đích mẫu không có lời riêng tư nào muốn dặn dò.
Ngược lại, đích tỷ lại đến.
Tỷ ấy thấy ta ngồi đó vô tư ăn điểm tâm, liền hỏi những lời tỷ ấy nói trước đó, ta đã nhớ kỹ chưa.
Ôi.
Ta đã quên mất rồi.
“Tỷ tỷ, tỷ nói lại một lần nữa đi, lần này muội nhất định cố gắng nhớ.”
Đích tỷ nhìn ta, giống như vừa tức giận vừa buồn cười.
“Muội cứ giữ dáng vẻ ấy đi.”
Khi đưa ta ra cửa, tỷ ấy nắm tay ta, giọng rất khẽ:
“Ta sẽ nhìn xem, muội làm thế nào để giữ vững vị trí Thái t.ử phi.”
Lời đích tỷ khiến ta thật khó hiểu.
“Tiểu Đồng, ta đã trở thành Thái t.ử phi rồi, chẳng lẽ còn có ai có thể kéo ta xuống sao?”
Tiểu Đồng trước kia là nha hoàn thân cận của đích tỷ.
Phụ thân nói đích tỷ thông hiểu quy củ, người bên cạnh tỷ ấy hẳn cũng biết phép tắc, nên mới để Tiểu Đồng theo ta vào Đông cung.
Tiểu Đồng bĩu môi, giọng điệu chẳng giấu vẻ xem thường.
“Người thật sự nghĩ từ hôm nay trở đi sẽ chẳng còn chuyện gì phải lo sao?”
“Dẫu hiện giờ người đã được ghi thành đích nữ, nhưng rốt cuộc cũng không phải do phu nhân sinh ra, sao có thể tính là đích nữ chân chính?”