Lần đầu tôi gặp Hứa Nam Phong là vào năm mười tuổi - đúng thời điểm lần thứ hai tôi bị chính bố mẹ ruột bỏ lại nơi quê nhà.
Lúc ấy, tâm trí tôi trở nên thu mình, u uất và đầy gắt gỏng.
Nhưng chính sự trong trẻo, ấm áp của cậu ấy đã từng bước nâng đỡ, đưa tôi thoát khỏi vũng lầy tăm tối.
Đến năm hai mươi tuổi, tôi lấy hết dũng khí để thổ lộ tình cảm với cậu.
Nhưng lời tỏ tình ấy mãi mãi chẳng nhận lại được hồi đáp, bởi cậu đã ra đi mãi mãi sau khi bị dồn ép đến bước đường cùng.