“Bùi Việt, tôi muốn anh...”

Tôi đột nhiên tỉnh táo.

Đôi chân đang quấn quanh eo anh lập tức cứng đờ.

Tôi chợt nhớ đến những lời anh và bạn mình nói ngoài hành lang.

Bùi Việt nghe thấy.

Anh nghe thấy đấy.

Nhìn người đàn ông đang vùi đầu ra sức, cứ như hoàn toàn chẳng biết gì trước mặt.

Tôi c.ắ.n môi, cố sức nuốt ngược những lời còn chưa nói hết xuống.

Đồ đàn ông giả tạo.

Bình thường nghe tôi nói mấy lời đó, chắc trong lòng sướng lắm chứ gì?

Chẳng phải chỉ là giả vờ thôi sao? Ai mà không biết.

Tôi lại nhắm mắt, cơ thể đang căng cứng dần thả lỏng, nhưng môi mím c.h.ặ.t, nhất quyết không hé răng lấy một tiếng.

Bùi Việt loay hoay hồi lâu, dường như cũng nhận ra có gì đó không ổn, nhưng lại không thể để lộ chuyện mình nghe thấy.

Thế nên chỉ đành tiếp tục.

Trong lúc đầu óc tôi mơ màng.

Anh móc lấy tay tôi, ấn xuống bụng, đuôi mắt ươn ướt, trông hệt như một con hồ ly đực vừa ngây thơ lại vừa hoang dã.

Tôi lại nhớ đến những lời mình từng nói.

“Chồng ơi, anh giỏi quá.

“Chồng ơi, ở đây.

“Chồng ơi, anh làm em đến mức...”

Đủ rồi…

Tôi nghiến c.h.ặ.t răng, quyết tâm giữ vững phòng tuyến cuối cùng.

Bùi Việt dường như cũng quyết ăn thua đủ với tôi. Đôi mắt ươn ướt cứ nhìn tôi chằm chằm, động tác lại càng lúc càng dữ dội.

Cuối cùng tôi thật sự không nhịn nổi.

Mở miệng.

Nhưng lời vừa đến bên môi lại bị tôi cưỡng ép bẻ sang hướng khác:

“Bùi Việt, có phải kỹ thuật của anh kém đi rồi không?”

Tôi cảm nhận rõ ràng người đàn ông trên người mình cứng đờ.

Vậy mà anh vẫn phải tiếp tục, còn nghiêng mặt, bày ra vẻ vô tội, chăm chú nhìn khẩu hình của tôi rồi hỏi tôi đang nói gì.

Tôi cố nhịn cười.

“Tôi nói anh kém quá.”

“...”

Người nào đó tức mà không dám phát tác.

“À, anh không đeo máy trợ thính nên đâu nghe thấy.”

“Tôi muốn đổi một người đàn ông khác thử xem sao quá?”

“Ở bên anh lâu quá rồi, chẳng còn cảm giác mới mẻ gì nữa.”

“Dạo này tôi hơi thích kiểu cún con ấy, ngoan ngoãn, trẻ tuổi, lại còn khỏe.”

Sắc mặt Bùi Việt càng lúc càng đen, vậy mà vẫn phải cố giả vờ không hiểu, hỏi tôi đang lẩm bẩm cái gì.

Chỉ là còn chưa đợi tôi mở miệng nói thêm vài câu.

Anh đã vùi đầu vào hõm cổ tôi.

Anh không muốn nghe nữa.

Cún con không thích nghe những lời này.

Đêm nay, trái tim của người đàn ông giả điếc nào đó đã âm thầm vỡ tan thành từng mảnh.

9

Lúc tôi nhắm mắt, để mặc Bùi Việt phục vụ mình thay quần áo.

Tôi lại không nhịn được mà cảm thán, Bùi Việt “tự ti” đúng là tràn đầy cảm giác của một người chồng đảm đang.

“Vợ à, giày cao gót thì đi đôi đen đế đỏ này hay đôi màu nude này?”

Bùi Việt quỳ một gối xuống đất, chỉ chờ tôi ra lệnh.

Lúc thật sự bị điếc, có lẽ anh thật sự tự ti.

Nhưng bây giờ thì sao?

Rốt cuộc là một chú ch.ó rơi xuống nước đáng thương, hay là con sói già ranh mãnh đây?

Tôi chống cằm, ung dung nhìn anh.

Bùi Việt đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác.

Tôi nhấc bàn chân trắng nõn mịn màng lên, đặt mũi chân lên thắt lưng anh rồi chậm rãi trượt lên trên.

Lồng n.g.ự.c, cà vạt, bờ vai.

Tôi nâng cằm anh lên, nhìn kỹ diễn xuất đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh cùng vành tai đỏ ửng kia, khẽ bật cười:

“Anh chọn cho tôi đi.”

Giày cao gót còn chưa chọn xong, khóa quần của Bùi Việt đã hỏng.

“Anh đi thay quần khác, lát nữa quay lại đi giày cho em.”

Ồ.

Uy lực cũng lớn đấy.

Tôi lắc lắc đầu, dùng mũi chân móc đôi giày màu nude lên rồi hất sang một bên.

Hình như Bùi Việt thích đôi đen đế đỏ này hơn.

...

“Bùi Việt.”

Sau khi được anh nắm tay suốt quãng đường từ Vân Thành trở về nhà.

Tôi chợt nhớ ra chuyện chính.

Tôi nhớ hình như mình chạy đến đó vốn là để nói với anh chuyện bản thỏa thuận.

Chơi chán rồi về đến tận nhà, thế mà lại quên béng mất chuyện chính.

“Chúng ta nói chuyện về bản thỏa thuận 5 năm trước khi cưới đi.”

Tôi lục trong ngăn kéo, lấy ra bản thỏa thuận đã nhăn nhúm kia.

Không nhìn thấy Bùi Việt ở phía sau vốn đã xoay người được một nửa, nghe vậy lại lập tức quay trở về.

“Bùi Việt.”

Không ai đáp.

Tôi nâng cao giọng.

Vẫn im phăng phắc.

Quay đầu nhìn sang, chiếc máy trợ thính của anh đang ngang nhiên nằm trên bàn, chẳng biết đã bị anh tháo xuống từ lúc nào.

Tôi cầm máy trợ thính lên, nhét thẳng vào tai anh.

“Đeo vào, tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Tôi đập bản thỏa thuận xuống bàn, lại phát hiện Bùi Việt vẫn đứng trước huyền quan.

Một chiếc áo vest mà treo đi treo lại mãi vẫn không xong.

“...”

Rõ ràng nghe thấy, vậy mà vừa nghe tôi nhắc đến thỏa thuận đã cố tình giả vờ không nghe thấy. Chẳng lẽ anh cũng muốn hủy bỏ thỏa thuận rồi tiếp tục sống với tôi?

Trong lòng tôi âm thầm vui mừng.

Nhưng lại cố tình muốn trêu anh một chút.

Tôi cố nén khóe môi đang muốn cong lên, cố ý kéo dài giọng:

“5 năm sắp hết rồi, tôi cảm thấy hình như chúng ta không hợp nhau lắm.”

Không có động tĩnh.

Ban nãy chẳng phải tôi đã đeo máy trợ thính cho anh rồi sao???

Tôi hùng hục đá đôi giày cao gót khỏi chân, xông thẳng đến trước mặt Bùi Việt, hung dữ túm lấy cà vạt của anh.

“Sờ sờ sờ…. Bộ vest sắp bị anh sờ đến xù lông luôn rồi mà còn sờ.”

“Tôi đang nói chuyện với anh, anh không nghe thấy à?”

Bùi Việt ngơ ngác, chỉ vào máy trợ thính của mình, khô khan nói:

“Hình như hỏng rồi.”

?

Được.

Cứ giả vờ tiếp đi.

Tôi móc điện thoại ra, chuẩn bị gõ chữ cho anh xem.

Đáy mắt Bùi Việt thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn. Ngay sau đó, anh giật chiếc áo vest trên giá xuống mặc vào, đầu cũng chẳng ngoảnh lại mà đi thẳng ra cửa.

“Bây giờ anh đi sửa máy trợ thính luôn, có chuyện gì để lát nữa nói.”

“À đúng rồi, hình như tối nay công ty anh còn một cuộc họp chưa họp, tối nay em không cần chờ anh về đâu.”

Tôi: “...”

Chương 4 - Lời Yêu Thương Bên Tai Trái - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia