Năm ấy ta vừa tròn mười tám, sau bao năm một mình bán bánh kiếm sống, cuối cùng cũng tự chọn cho mình một vị phu quân.
Chàng tên Tạ Huy, là một thư sinh có dung mạo xuất chúng, tính tình đoan chính, đối đãi với người khác luôn giữ lễ, ta nhìn thế nào cũng thấy vừa ý.
Ấy vậy mà láng giềng quanh phố đều bảo ta bị gương mặt của chàng làm cho mê muội, mới hồ đồ gả cho một thư sinh sa sút chẳng khác gì kẻ ăn bám.
Ta mặc kệ những lời ấy.
Theo ta thấy, người trong huyện chỉ quanh quẩn nơi này nên chẳng nhìn ra được Tạ Huy tốt đến mức nào.
Về sau, Tạ Huy quả thật đỗ Trạng Nguyên, nhưng lời ngoài miệng thiên hạ lại đổi thành ta không xứng với chàng.
Ban đầu ta vẫn chẳng để tâm.
Cho đến khi Tạ Huy ngày một ít lời với ta, lòng ta mới dần hoảng hốt.
Ta âm thầm thu xếp hành lý, định rời khỏi Kinh thành.
Nào ngờ chưa đi được bao xa, Tạ Huy đã đuổi theo chặn ta lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn ta mà hỏi: “Nàng định đưa con của chúng ta đi đâu?”
Đêm thành thân, ta và Tạ Huy ngồi ở hai đầu mép giường, ai cũng im lặng.
Căn phòng tân hôn vừa nhỏ vừa tối, yên ắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bấc nến thỉnh thoảng nổ tí tách.
Ta ngượng ngùng liếc trộm người bên cạnh.
Dưới ánh nến vàng mờ, làn da chàng sáng sạch, gương mặt ôn nhuận như miếng ngọc bội ta từng thấy bên hông một vị quý phu nhân, càng nhìn càng khiến lòng ta vui rộn.
Tạ Huy ngồi ngay ngắn, hẳn đã nhận ra ánh mắt của ta nên môi càng mím c.h.ặ.t.
Im lặng quá lâu, ta đang định lấy hết can đảm mở lời thì chàng cũng vừa khẽ động môi.
Ta lập tức tròn mắt, không ngờ Tạ Huy lại định nói trước.
Ta vội vàng giành lời: “Tạ lang quân, ta biết cuộc hôn sự này vốn không phải điều chàng mong muốn.”
“Bắt chàng cưới một cô nương đến chữ cũng chẳng biết như ta, quả thật là thiệt thòi cho chàng.”
“Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, sau này chúng ta sống t.ử tế với nhau, được không?”
Ta và Tạ Huy thành thân vốn là một chuyện ngoài dự liệu.
Tháng trước, chàng không may rơi xuống sông.
Khi ấy người đứng quanh rất đông, vậy mà chẳng ai dám nhảy xuống cứu.
Thấy Tạ Huy vùng vẫy càng lúc càng yếu, ta chẳng kịp nghĩ nhiều, mặc tiếng người xung quanh kinh hô, cứ thế lao xuống nước bơi về phía chàng.
Từ nhỏ ta đã quen việc nặng, tay chân có sức.
Dẫu Tạ Huy cao lớn hơn ta không ít, ta vẫn đủ sức kéo chàng vào bờ.
Chỉ là giữa bao nhiêu ánh mắt, một nam một nữ ướt sũng tựa sát vào nhau, đối với nữ t.ử mà nói, thanh danh khó tránh khỏi tổn hại.
Chẳng mấy chốc lời đồn đã lan khắp huyện Bình An, ngay trước cửa hàng bánh của ta cũng có người tụm năm tụm ba bàn tán.
Chu đại nương ở nhà bên mắng ta suốt mấy ngày, nói ta sính làm anh hùng, cứu được người lại tự hủy danh tiết của mình.
Nhưng ta chưa từng hối hận.
Đó là một mạng người đang chìm trước mắt, bảo ta đứng nhìn Tạ Huy c.h.ế.t đuối thì ta làm sao làm được.
Huống chi thanh danh của ta ở huyện Bình An vốn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Trong mắt mọi người, ta hung dữ, chua ngoa, tính tình ngang bướng lại chẳng biết dịu dàng.
Ta vốn không trông mong gả vào một nhà tốt, dù cả đời không lấy phu quân, ta cũng có thể tự nuôi mình.
Vậy mà mấy ngày sau, Tạ Huy lại thật sự đến cửa cầu thân.
Chàng mồ côi song thân, trên người chỉ mặc một bộ trường sam đã bạc màu, trong tay xách đôi vịt làm lễ, thần sắc vẫn lạnh nhạt như thường.
Ấy thế mà khuôn mặt kia đẹp đến mức ta nhìn mãi không rời nổi mắt.
Chàng nói những gì ta cũng chẳng nghe được bao nhiêu, đầu óc lâng lâng một hồi rồi chẳng hiểu sao đã gật đầu nhận lời hôn sự.
Đêm nay ngồi đối diện nhau, ta vẫn thấy chuyện ấy như một giấc mộng.
Ta thành thật nói: “Ta biết làm bánh, nuôi hai chúng ta thì không thành vấn đề.”
“Nhưng cuộc sống sung túc như ngày trước ở Tạ phủ, ta không thể cho chàng.”
Tạ Huy thoáng khựng lại, rồi bình tĩnh đáp: “Ta chưa từng nghĩ mình còn có thể sống như trước kia.”
“Trong cuộc hôn nhân này, người chịu thiệt không phải ta mà là nàng.”
“Nàng chăm chỉ, có bản lĩnh nuôi sống chính mình, trái lại là ta không xứng với nàng.”
Chàng dừng một lát rồi nói tiếp: “Nếu hôm ấy không có nàng, e rằng bây giờ ta đã là oan hồn dưới đáy sông.”
“An Nương, ta thật lòng cảm kích nàng.”
Thần sắc chàng vẫn điềm tĩnh, nhưng từng lời đều chân thành.
Nỗi bất an nặng trĩu trong lòng ta nhờ đó cũng vơi đi quá nửa.
Ngày trước ta bán bánh gần học đường, thường nghe đám học trò nói rằng mọi nghề đều thấp, chỉ có đọc sách là cao quý.
Ta ngoài miệng chẳng sợ ai, nhưng nghĩ đến việc phu quân là người đọc sách còn mình lại không biết chữ, sâu trong lòng vẫn sợ chàng xem thường ta.
Ta cười lên, lòng nhẹ hẳn: “Vậy sau này chúng ta cứ sống cho thật tốt nhé.”
Tạ Huy nghiêm túc gật đầu.
Nến hỷ vẫn cháy đỏ, màn giường cũng một màu tươi thắm.
Nói hết những điều nên nói, ta bỗng nhớ ra đây là đêm tân hôn của hai người.
Hai người đã bái đường thành phu thê rồi, hình như phải ngủ chung một giường.
Ta từng thấy một tiểu nương t.ử mới xuất giá ở cuối phố nhân lúc phu quân không để ý liền hôn trộm lên má người ta.
Nhìn Tạ Huy đẹp như vậy, ta bỗng tò mò không biết hôn một cái sẽ thế nào.
Nghĩ đến đây, ta chẳng cho mình thời gian đổi ý, lập tức nghiêng người chạm môi lên má chàng.
Tạ Huy ngây ra.
Vành tai chàng thoắt đỏ bừng, màu đỏ còn lan xuống tận cổ.