Năm ấy ta vừa tròn mười tám, sau bao năm một mình bán bánh kiếm sống, cuối cùng cũng tự chọn cho mình một vị phu quân.
Chàng tên Tạ Huy, là một thư sinh có dung mạo xuất chúng, tính tình đoan chính, đối đãi với người khác luôn giữ lễ, ta nhìn thế nào cũng thấy vừa ý.
Ấy vậy mà láng giềng quanh phố đều bảo ta bị gương mặt của chàng làm cho mê muội, mới hồ đồ gả cho một thư sinh sa sút chẳng khác gì kẻ ăn bám.
Ta mặc kệ những lời ấy.
Theo ta thấy, người trong huyện chỉ quanh quẩn nơi này nên chẳng nhìn ra được Tạ Huy tốt đến mức nào.
Về sau, Tạ Huy quả thật đỗ Trạng Nguyên, nhưng lời ngoài miệng thiên hạ lại đổi thành ta không xứng với chàng.