Mùa xuân năm thứ ba, Trần Minh ở trong sòng bạc ẩu đả với người ta khiến đối phương bị trọng thương.

Nha môn tuần phòng lại tới truy bắt gã, lần này cha gã không bỏ tiền ra cứu nữa — Trần Diệu Tổ đã tạ thế vào năm ngoái, gia sản bị mấy đứa con trai chia chác sạch sành sanh từ lâu rồi.

Trần Minh đường cùng bèn chạy đến tìm ta.

Đêm hôm đó hiệu chẩn trị đã đóng cửa, ta đang tưới hoa ở hậu viện.

Trên bờ tường bỗng leo xuống một bóng người, nồng nặc mùi rượu tế.

“Trần An."

Gã gọi tên ta.

Ta ngước đầu nhìn một cái.

Trần Minh so với mười năm trước đã già đi rất nhiều, trên mặt có vết sẹo ngang dọc, ánh mắt đục ngầu, hỗn tạp.

“Ngươi đến đây làm gì?"

“Ngươi hại ta phải ngồi tù mất hai năm.

Bây giờ lão t.ử lại sắp phải vào đó nữa rồi, ngươi phải đền bù cho ta."

“Đền cái gì?"

“Tiền bạc.

Ngươi đưa tiền cho ta chạy trốn, bằng không..."

Ta từ dưới giàn hoa rút ra một cây kéo lớn.

Cây kéo đó là thứ ta dùng để cắt thảo d.ư.ợ.c, lưỡi kéo được mài sắc lẹm, sáng loáng dưới ánh trăng.

“Bằng không thì sao?"

Trần Minh nhìn cây kéo trong tay ta, bỗng nhiên bật cười lớn:

“Ngươi định dùng kéo để dọa nạt ta sao?

Năm ngươi tám tuổi đã hại ta, bây giờ lại muốn dùng kéo để dọa nạt ta à?"

“Năm ta tám tuổi không hề hãm hại ngươi," ta bảo, “Là tự ngươi ra tay đ.á.n.h người đấy chứ."

“Ngươi —"

“Trần Minh, ngươi bây giờ vượt tường lẻn vào hậu viện nhà ta, đây là hành vi tự ý xông vào gia trạch dân thường.

Ta chỉ cần hô lên một tiếng, quân lính tuần phòng đang ở cách đây ba con phố sẽ lập tức tới ngay, ngươi chạy không thoát đâu."

Trần Minh trừng mắt nhìn ta.

Bên ngoài bức tường viện bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rập, lính tuần đêm cầm đèn bão đang rảo bước đi qua.

Sắc mặt Trần Minh đại biến, gã vội vàng leo tường bỏ trốn mất dạng.

Hứa Minh Chi ngày hôm sau đến tìm ta, sắc mặt không được tốt cho lắm:

“Gã chạy thoát rồi sao?"

“Chạy rồi."

“Gã thế nào cũng sẽ quay lại thôi."

“Ta biết."

Ta lau sạch cây kéo rồi đặt trở lại dưới giàn hoa, “Gã quay lại lúc nào, ta sẵn sàng nghênh đón lúc đó."

Mùa thu năm đó ta trở về nhà cổ Trần gia.

Đệ đệ đứng đón ta ở ngay cổng lớn, nó đã mười một tuổi rồi, trưởng thành thành một thiếu niên thanh tú, khôi ngô.

“Tỷ tỷ!"

“Cao lên nhiều rồi đấy."

Ta tay xách rương bước vào trong sân, Trần nhũ mẫu đứng dưới hành lang sụt sùi lau nước mắt.

Mẹ từ trong phòng chạy ra, ôm chầm lấy ta mà khóc một trận ra trò.

Trần Thế Vinh đang ngồi đợi ta trong thư phòng.

Ta gõ cửa bước vào, ông ta ngồi sau thư án, trước mặt bày sẵn tập sổ sách ba năm nay của ta, trên mỗi cuốn đều có đính kèm tờ giấy nhỏ do chính tay ta viết.

“Khoản tiền của tháng thứ ba mươi sáu đã gửi tới rồi," ông ta bảo, “Con không hề nuốt lời."

“Con chưa từng lừa gạt cha bao giờ."

Ông ta đứng dậy.

Ba năm không gặp, tóc ông ta đã bạc quá nửa, lưng cũng đã còng xuống.

Ông ta bước tới trước mặt ta, đưa tay ra, vỗ vỗ mạnh lên vai ta một cái.

“Được rồi," ông ta bảo, “Cái nhà này từ nay do con làm chủ."

Ta nhìn nốt ruồi đen sau tai trái của ông ta.

Năm đời rồi, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một thứ trong đôi mắt của ông ta.

Không phải là mưu tính, không phải là ước lượng lợi lộc.

Mà là sự nể phục, chịu thua sát đất.

Tối hôm đó Trần gia bày gia yến linh đình.

Người của Đại phòng Nhị phòng cũng tới dự đông đủ, Đại phu nhân bế đứa tôn t.ử béo ục ịch của bà ta — thằng nhóc đó mười một tuổi rồi, so với lúc nhỏ càng thêm vạm vỡ, nó toe toét miệng cười với ta.

“An An tỷ tỷ!"

Ta xoa xoa đầu nó một cái.

Kiếp trước nó ba tuổi đã ngã xuống giếng ch/ết đuối, kiếp này ta đã sai Trần nhũ mẫu làm một cái nắp đậy kiên cố cho miệng giếng từ lâu rồi.

Mẹ bế đệ đệ ngồi ở bàn chính, Trần Thế Vinh ngồi ngay bên cạnh bà.

Lão thái thái ngồi ở vị trí thượng tọa, tinh thần vô cùng minh mẫn, quắc thước.

Hứa Minh Chi ngồi bên cạnh ta, rót cho ta một chén trà thơm.

“Năm đời rồi," ông thấp giọng bảo, “Lần này con xem như đã thắng trọn vẹn rồi chứ?"

Ta nâng chén trà lên đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Khắp bàn tiệc toàn là người, có người do ta cứu mạng, có người bị ta thu phục, có người bị ta dùng thời gian mài giũa cho mềm tính lại.

“Vẫn chưa thắng hẳn," ta bảo, “Nhưng con vẫn đang sống sờ sờ đây thôi."

Hứa Minh Chi khẽ mỉm cười.

Bên ngoài cửa sổ vầng trăng sáng đã treo đầu ngọn tre, mái ngói xanh của Trần gia phản chiếu ánh trăng lấp lánh sắc bạc xám.

Năm đời ta đều quanh quẩn trong cái khoảng sân nhỏ này, giống như gặp phải ma đưa lối quỷ dẫn đường vậy, đi mãi không ra nổi.

Lần này ta đã hiên ngang bước ra ngoài, nhưng ta không đi quá xa.

Ta bưng chén trà liếc nhìn người đàn ông tóc bạc ở bàn chính một cái.

Ông ta đang tự tay gắp thức ăn cho mẹ ta, động tác tuy còn vụng về, sống sượng, nhưng không hề dừng lại.

Cha ta đã già rồi.

Ông ta không còn đem ta ra làm vật đổi chác lợi lộc nữa rồi.

Ta uống cạn chén trà rồi đặt xuống, Hứa Minh Chi hỏi ta:

“Ngày mai hiệu chẩn trị khai nghiệp trở lại chứ?

Bên kia chắc có người đang đợi rồi?"

“Phải.

Chứng đau đầu của Vương thái thái vẫn chưa dứt hẳn, đứa nhỏ nhà họ Lưu bị ho hen suyễn cũng đến lúc phải đến tái khám rồi."

“Con đúng là bận rộn tối mắt tối mũi."

“Bận rộn để mà sống."

Ta đứng dậy rảo bước ra ngoài.

Hứa Minh Chi ở phía sau gọi giật giọng:

“Trần đại phu."

Ta ngoảnh đầu lại.

Ông tựa lưng vào cột hành lang, tròng kính phản chiếu ánh trăng sáng ngời:

“Năm đời cộng lại, con có thấy mệt mỏi lắm không?"

Ta đứng khựng chân lại.

Khắp sân viện vô cùng tĩnh mịch, có tiếng người đang oẳn tù tì uống rượu ở tiền sảnh, có tiếng ai đó đang thổi sáo vi vu ở hậu viện.

“Mệt chứ," ta bảo, “Nhưng có mệt mỏi đến mấy thì cũng phải sống tiếp."

Hứa Minh Chi khẽ mỉm cười, ông từ trong túi áo móc ra một viên kẹo đường, băng qua khoảng sân mà thảy thẳng về phía ta.

Ta giơ tay đón lấy.

Là kẹo hoa quả, vị cam ngọt lịm.

Y hệt như kiếp trước vậy.

Ta nhét viên kẹo vào túi áo, đẩy cửa bước vào trong màn đêm thâm u.

Phía sau vang lên tiếng gọi với của đệ đệ:

“Tỷ tỷ muộn thế này còn đi đâu đấy?"

“Đi chẩn bệnh."

“Đêm hôm khuya khoắt thế này sao?"

“Đêm hôm khuya khoắt thì người bệnh cũng cần phải cứu chữa chứ."

Chương 10 - Luân Hồi Năm Kiếp: Duyên Cũ Gia Tộc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia