Sau khi ngồi xuống, hầu như khoảng cách giữa tôi và cậu ta chẳng còn khoảng trống.
Mũi chân chạm mũi chân.
Có một cảm giác thân mật đến c.h.ế.t người!
Tôi thích đàn ông.
Tim tôi đập rất nhanh.
Thành tích môn logic toán học đạt điểm tối đa giúp tôi dễ dàng rút ra một kết luận.
Tôi đã nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn khó nói nào đó với tay hát chính của ban nhạc mình!
E là không thể nghe tiếp nhạc được nữa rồi, ở lại thêm chút nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Gót chân dồn lực, tôi vừa định dịch về phía sau thì dây đàn rung lên.
Con người Trì Dã này có một ma lực rất kỳ lạ.
Tiếng hát thâm tình cùng ánh mắt nhiệt liệt quấn quýt lấy nhau, giống như muốn xộc thẳng vào lòng người.
Động tác của tôi khựng lại, tôi bị cậu ta thu hút.
Mấy lời thoại hổ báo này là sao đây? Tại sao trong lời bài hát toàn là yêu đương nhăng nhít thế này. Đến nửa đoạn sau lại bắt đầu đi theo hướng sầu t.h.ả.m.
Từ cuồng yêu đến hụt hẫng chỉ trong vài quãng âm.
Dạo này cậu ta bị làm sao thế? Bị ai đá rồi à?
Khúc nhạc sướt mướt như thế này là loại rock boy như Trì Dã có thể viết ra được sao?
Trong đầu tôi xẹt qua vô số suy nghĩ… cho đến khi khúc nhạc kết thúc tôi mới bừng tỉnh.
"Thế nào?" Trì Dã nhướng mày hỏi tôi.
Vẻ mặt này giống hệt con ch.ó Alaska đang vẫy đuôi muốn cọ cọ vào người khác.
Trì Dã. Cậu đủ rồi đấy. Cứ tiếp tục thế này tôi sẽ tưởng cậu đang thầm thích tôi mất!
"… Khá lắm."
"Không thể nhận xét thêm mấy câu sao?"
"Tốt."
"Cái người này, nói thêm vài câu thì c.h.ế.t à?"
"…"
Từ nãy đến giờ, cậu ta cứ chằm chằm nhìn tôi. Thấy tôi không lên tiếng, cậu ta lại dùng mũi chân khều khều tôi một cái.
Quần đồng phục mùa hè là loại quần đùi đến đầu gối. Đôi tất cổ ngắn khiến toàn bộ cổ chân phô ra ngoài không khí.
Khoảnh khắc làn da cọ xát vào nhau, toàn bộ lông tơ trên người tôi dựng đứng lên.
Tôi hoảng hốt, theo bản năng muốn né tránh.
Trong lúc hốt hoảng, vì dùng lực quá mạnh nên tôi trố mắt nhìn cả người lẫn ghế sắp sửa bật ngửa ra sau…
"Ấy! Cẩn thận…"
Trì Dã giơ tay kéo chộp lấy tôi.
Thế đổ người ra sau khựng lại dữ dội, giây tiếp theo, tôi đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c Trì Dã.
Cậu ta ậm ừ một tiếng, nhưng ngay sau đó lại cười rộ lên.
"Hoảng đến mức này cơ à. Anh Tự của chúng ta không thích bị trêu thế sao?"
Tôi vùng vẫy muốn đứng dậy. Bàn tay đang siết c.h.ặ.t sau eo tôi lại chẳng có chút ý định buông ra nào.
"Buông tay!"
Tôi rất ít khi nổi giận, hầu như trong vài lần nổi giận ít ỏi đó đều khắc ghi cùng một cái tên.
Trì Dã!
Dĩ nhiên cậu ta không buông tay.
Trên mặt đất cách đó không xa là cây guitar yêu quý của cậu ta.
Vừa rồi để chộp lấy tôi, cậu ta chẳng cần suy nghĩ đã ném văng cây guitar trong lòng ra.
Dây đàn đã đứt hai sợi, vết đứt vẫn còn đang rung lên nhè nhẹ.
Đúng lúc tôi đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào dây đàn, giọng nói của Trì Dã vang lên bên tai.
Cậu ta bảo: "Trần Hoài Tự, có phải anh thích tôi không?"
Cậu ta phát hiện ra rồi?
Không không không!
Cậu ta đoán mò đấy!
Cậu ta đang thăm dò tôi!
Nhưng tại sao cậu ta lại thăm dò tôi? Lại còn là sự thăm dò về phương diện này nữa chứ?
Đầu óc tôi rối bời, vô số dây thần kinh quấn c.h.ặ.t lấy nhau giống như một bùi nhùi giẻ rách.
Cậu ta là Trì Dã cơ mà, là trưởng câu lạc bộ rock, hotboy của trường, nhân vật phong vân chiếm giữ bảng xếp hạng hot trên diễn đàn trường quanh năm, bạch mã hoàng t.ử trong lòng vô số cô gái!
Nghe đâu tốc độ thay bạn gái của cậu ta nhanh ngang ngửa tốc độ sáng tác nhạc, sau một đợt rầm rộ oanh liệt lại đến một vòng mới.
Dù có như thế, các cô gái lao về phía cậu ta vẫn nhiệt tình như cũ.
Cậu ta là gay sao?
Tôi không tin!
Cho nên cậu ta đang trêu ghẹo tôi, dùng một cách thức vừa thăm dò vừa chờ xem trò vui.
"Buông tay!" Tôi xấu hổ đến mức muốn c.h.ế.t đi cho xong.
"Không buông!"
"Cậu có bệnh à?"
"Anh có t.h.u.ố.c không?"
Ánh mắt đối đầu đốm lửa văng khắp nơi.
Không biết từ lúc nào, trong mắt cậu ta đọng lại một tia dịu dàng cùng sâu thẳm.
"Trần Hoài Tự…" Cậu ta vươn tay về phía tôi, dường như muốn xoa lên mặt tôi.
Tôi chạy mất, bỏ chạy thục mạng.
Sau ngày hôm đó, lúc nào tôi cũng né tránh cậu ta.
Nhưng chúng tôi chung một câu lạc bộ, cách thức liên lạc đều có của nhau, né thế nào cũng vô dụng.
Khoảng thời gian đó là thời kỳ mơ hồ của tôi.
Tình cảm không phải là thứ bắt buộc trong cuộc sống, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ phát triển một mối tình trong thời đại học.
Hơn nữa, đối tượng phát triển tình cảm lại còn là Trì Dã, là một thằng đàn ông.
Tôi tưởng rằng chỉ cần mình không đối mặt trực tiếp với vấn đề, lâu dần vấn đề sẽ tự biết khó mà lùi bước.
Thế nhưng thực tế lại bảo cho tôi biết mọi chuyện không phải như vậy.
Con người Trì Dã này giống hệt như cái tên của cậu ta, xưa nay hoang dã khó thuần.
Lần tôi ấn tượng nhất là lần đầu tiên chúng tôi tham gia cuộc thi cấp quốc gia, thành tích giai đoạn đầu vô cùng tốt.
Thế là có người gài kèo, mời rất nhiều bạn bè cùng đến quán bar quẩy một trận.
Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi bước chân vào quán bar.
Môi trường u tối phóng đại sự ồn ào ngũ sắc rực rỡ. Âm nhạc đang náo nhiệt, sóng trong lòng dâng trào.
Mấy ngụm rượu trôi xuống bụng, phòng tuyến kéo căng trong lòng mau ch.óng thả lỏng ra.
Vỏ chai rượu rỗng xoay đến trước mặt tôi thì tôi vẫn còn đang chìm đắm trong nhịp điệu âm nhạc.
"Thật lòng hay thử thách?" Bạn học đang hỏi, gần như phải hét lên.
Cánh tay bị đụng nhẹ một cái.
Tôi chỉ nghe được nửa câu sau, thế là lặp lại theo: "Thử thách."
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi đã thấy Trì Dã lười biếng giơ tay lên.