Xoay theo chiều kim đồng hồ để ra đề, vừa hay lượt của cậu ta.

Cậu ta lười suy nghĩ, mở miệng ra là:

"Qua đây, hôn tôi một cái."

Thử thách tương tự vừa mới diễn ra ở lượt trước.

Điểm khác biệt duy nhất là lượt trước nữ đối với nam.

Các bạn nữ rất bạo, nam cũng vui vẻ chịu trêu.

Bầu không khí náo nhiệt hẳn lên tức thì.

Cùng một nội dung như nhau, nhìn qua thì có vẻ lười nghĩ. Nhưng từ ánh mắt u uất nhìn xuyên qua mặt bàn kia, tôi nghĩ Trì Dã là cố tình.

Bầu không khí lại một lần nữa được đốt cháy, thậm chí còn kích động hơn cả lần trước.

"Hôn một cái!"

"Hôn một cái!"

"Hôn một cái!"

Tiếng hò reo đẩy lên từng đợt, sóng sau cao hơn sóng trước.

Trò chơi mà thôi, việc gì phải coi là thật.

Tôi liên tục tự thôi miên bản thân, sau đó đứng dậy, bước hai bước đến trước mặt cậu ta, túm lấy cổ áo cậu ta.

Lực tay tôi rất mạnh. Cổ áo Trì Dã bị tôi túm đến mức biến dạng vặn vẹo.

Tôi cúi đầu, hôn lên cằm cậu ta.

Chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ đã rời.

Có lẽ do tôi ra tay quá nhanh, nét mặt lại quá lạnh lùng nên đám bạn học đều ngẩn ngơ cả người.

"Trời ơi, tôi suýt tưởng ông định đ.ấ.m cậu ấy chứ."

Sau khi phản ứng lại, bầu không khí được đẩy lên một tầm cao mới.

"Ồ hố, anh Tự của tôi dũng cảm quá."

"Kích thích! Phải chơi như thế chứ! Người tiếp theo là ai, mau xoay đi. Đề bài tôi nghĩ xong rồi, hôn tôi một cái, haha!"

Hình như chẳng ai để ý đến chuyện một thằng đàn ông lại đi hôn một thằng đàn ông khác.

Tôi muốn đi. Ai ngờ Trì Dã không hề có ý định thả ra, thậm chí còn nhẹ nhàng kéo tôi một cái. Song, lực kéo trên cổ tay lại mạnh đến kinh người.

Giữa chốn đông người, tôi chỉ đành nhân thể ngồi xuống bên cạnh cậu ta.

Trò chơi tiếp tục.

Sự cố nhỏ của chúng tôi mau ch.óng bị các chủ đề khác vùi lấp.

Một lúc sau, Trì Dã ghé bên tai tôi nói nhỏ một câu.

"Nên nhích lên trên một chút mới đúng."

Cậu ta nói không rõ ràng nhưng tôi lại có thể hiểu được ngay tức thì.

Trên cằm nhích lên một chút… đó chính là bờ môi.

Thình thịch, thình thịch.

Trái tim tăng tốc đập liên hồi. Độ nóng trong m.á.u sắp sửa xộc thẳng lên mặt.

"Rốt cuộc cậu muốn thế nào?" Tôi nghiến răng hỏi cậu ta.

Vì không muốn cho người khác nghe thấy nên tôi chỉ đành xoay mặt lại gần tai cậu ta.

Ai ngờ cậu ta đột nhiên quay đầu.

Tôi…

Mắt cậu ta đen thật đấy, vừa đen lại vừa sáng.

Ánh đèn đung đưa giống như những ngôi sao tan vỡ, chiếu ra một dải ngân hà nơi đáy mắt cậu ta. Dải ngân hà này lúc này đang bị một người chiếm giữ.

Người đó… chính là tôi.

Trong mắt cậu ta toàn là hình bóng tôi, có một sự chấp niệm đến mức khiến người ta giật mình.

Hơi thở nghẹn lại.

Sau khi giật mình tỉnh giấc, tôi vội vã lùi về sau, chỉ nghe thấy cậu ta cười khúc khích một tiếng: "Tai anh đỏ lên rồi kìa, thật sự muốn c.ắ.n một cái quá."

Điên rồi! Điên hết rồi.

Tôi ngồi trên đống lửa.

Nhẫn nại nửa ngày, tôi lại muốn tháo chạy một lần nữa.

Ai ngờ cậu ta lại bám theo tuốt ra ngoài.

"Cậu đi theo làm gì?!"

"Trần Hoài Tự, anh đang chạy trốn." Cậu ta nói thẳng vào trọng tâm, giọng điệu sắc bén như một rapper thực thụ.

Cái tên này muốn làm cái gì thế không biết?

Cậu ta có biết mình đi theo ra ngoài như thế này rất dễ làm người khác nghĩ bậy nghĩ bạ không?

"Phải, tôi chạy đấy."

Tôi rất bực bội.

Trong giọng nói mang theo sự bực bội không sao tả nổi, đến chính tôi nghe xong cũng phải nhíu mày.

"Cậu đã nhìn ra rồi thì không nên đi theo ra đây mới đúng."

Hẻm nhỏ không một bóng người. Tôi quyết định đối mặt trực tiếp với vấn đề lớn nhất trước mắt.

"Trì Dã, cậu làm thế này vô vị lắm."

"Tại sao lại vô vị?" Trên mặt cậu ta không có nụ cười. Trong nhịp thở hơi gấp, dường như đang đè nén một luồng sức mạnh: "Tôi thấy rất thú vị."

Muốn lật bài ngửa chứ gì?

Được thôi! Tới đi!

"Thú vị ở chỗ nào?" Tôi tiến lên một bước ép sát: "Cậu nói cho rõ ràng xem, thú vị ở chỗ nào!"

Cậu ta cũng chẳng nhượng bộ tẹo nào, ưỡn người tiến lên nửa bước: "Trần Hoài Tự, là anh nhìn chằm chằm tôi trước!"

"Cậu nói năng bậy bạ gì thế!" Cho dù có phải, tôi cũng quyết không thừa nhận.

"Dám làm không dám nhận à?" Cậu ta cười châm biếm một tiếng: "Tôi thì dám thừa nhận này, vừa rồi mấy trò đó đều là tôi cố tình làm đấy! Thật lòng hay thử thách bảo anh hôn tôi là tôi cố tình! Ghé sát tai anh bảo tai anh đỏ là tôi cố tình! Mẹ nó, tôi chính là đang quyến rũ anh đấy."

"…"

"Sao thế, nhát gan rồi à?" Ánh mắt cậu ta rực lửa, giống như muốn thiêu rụi tâm hồn tôi.

Mẹ kiếp!

"Mày muốn cái gì?"

"Anh hỏi tôi à?"

"Không." Tôi vươn tay luồn vào mái tóc đen dày của cậu ta, kéo lại gần: "Tôi đang hỏi chính mình."

Đúng vậy.

Chúng tôi đã hôn nhau.

Củi khô gặp lửa lớn, bùng một cái, thiêu rụi sạch sẽ.

Tôi chủ động.

Ai bảo cậu ta đưa ngòi nổ vào lòng bàn tay tôi cơ chứ.

Châm một mồi lửa mà thôi.

Cuối cùng chỉ là giấc mơ soi rọi vào thực tế.

Suy nghĩ quay trở lại, người đàn ông trước mắt trông có vẻ trưởng thành hơn nhiều nhưng sự phóng túng bộc lộ từ trong xương tủy chẳng những không giảm mà còn tăng thêm.

"Đang nghĩ gì thế?" Cậu ta hất hất cằm về phía tôi, mắt đong đầy ý cười.

"Đang nghĩ tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?"

"Tôi bảo là tình cờ thì anh có tin không?"

Tình cờ sao? Có ma mới tin.

Trì Dã nhìn tôi đầy thích thú, giống như con sâu làm tổ trong bụng tôi, nhẹ nhàng thoải mái là có thể đọc được suy nghĩ của tôi.

"Ồ, xem ra là không tin rồi."

Bao nhiêu năm trôi qua, từ lâu tôi đã không còn là cái gã trẻ ranh vừa bị trêu một chút đã tim đập chân run thời đại học nữa.

"Bây giờ tôi trả hàng lại còn kịp không?"

3 - Luật Sư Trần, Tôi Thích Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia