GIỚI THIỆU:
Phu quân là vị các lão trẻ tuổi nhất đương triều, còn ta là phu nhân không biết một chữ bẻ đôi của hắn.
Thích Trì ghét nhất hạng người tầm thường dung tục.
Để xứng với hắn, ta học đọc sách, học viết chữ.
Hắn lại lạnh nhạt nói: “Kẻ tầm thường tự chuốc phiền não.”
Hắn không thân cận với ta, cũng chưa từng nhắc trước mặt người khác rằng mình có một vị phu nhân.
Ta biết, hắn xem thường ta.
Nhưng ta vẫn tưởng, dựa vào tình nghĩa bảy năm nương tựa nhau lúc sa cơ lỡ vận, có lẽ rồi sẽ có một ngày ta sưởi ấm được lòng hắn.
Cho đến ngày man di công phá kinh thành, hắn che chở thanh mai của hắn, mặc ta bị thiết kỵ man di giẫm dưới vó ngựa.
Ta mới hiểu, là ta sai rồi. Hắn là áng mây trên trời, là ta đã cưỡng cầu.
Lúc hấp hối, ta mơ hồ nhìn thấy Thích Trì lao về phía ta.
Máu nóng hổi văng lên người ta. Hắn như không biết đau, trên mặt đầy kinh hoảng, bất lực gọi: “Như Ý!”
Trước kia hắn chưa từng gọi ta như vậy, lúc nào cũng gọi kèm họ, như thể muốn phủi sạch quan hệ với ta.
Bây giờ, hà tất phải thế?
Nếu được làm lại một lần, chỉ mong sớm cùng quân hòa ly, từ đây đôi ngả thênh thang, mỗi người một đời hoan hỷ.