Con trai ba tuổi gọi hoàng hậu là tổ mẫu, ta cứ ngỡ lần này khó lòng giữ được đầu trên cổ.
Ta dắt đứa con trai mới ba tuổi vào cung dự yến.
Ban đầu, ta còn tưởng phiền toái lớn nhất trong ngày hôm ấy, nhiều lắm cũng chỉ là thằng bé lỡ tay làm đổ chén rượu của vị đại nhân nào đó mà thôi.
Nào ngờ, ngay lúc ta đang cúi đầu dập trán hành lễ trước hoàng hậu, nó lại lặng lẽ chuồn khỏi bên cạnh ta.
Rồi cứ thế, đôi chân nhỏ chạy thẳng đến trước phượng giá, ngẩng đầu mở miệng gọi một tiếng.
“Tổ mẫu!”
Cả đại điện trong khoảnh khắc ấy lặng phăng phắc như tờ.
Hoàng hậu không cất lời.
Ta quỳ dưới nền gạch lạnh, trong đầu chỉ còn lại đúng một ý nghĩ.
Phen này, chính là tội chém đầu.
Văn võ khắp điện bắt đầu khe khẽ xôn xao bàn tán.
Có người nói đứa trẻ này có đôi mày, đôi mắt trông thật giống hoàng hậu.
Nhưng ta không thể ngờ rằng, hoàng hậu nhìn chằm chằm gương mặt con trai ta mấy nhịp, rồi bỗng nhiên chậm rãi mở lời.
“Đứa trẻ này là con nhà ai? Bảo cha nó ngẩng đầu lên.”
Ta ngẩng đầu.
Ánh mắt hoàng hậu rời khỏi con trai ta, chuyển sang gương mặt ta, rồi bỗng khựng lại giữa không trung.