1

Khi nhìn rõ giáo viên chủ nhiệm của thằng cháu lớn là Thẩm Dịch Minh, đầu óc tôi lập tức ong ong.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, chúng tôi chưa từng gặp lại nhau. Bây giờ anh đã cao hơn hồi cấp ba rất nhiều.

Gương mặt vẫn là gương mặt ấy, nhưng đôi mắt dường như sâu và sắc nét hơn, hàng mày cũng thêm phần sắc sảo.

Có lẽ vì nghề nghiệp, giữa đôi mày anh toát lên vẻ uy nghiêm khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.

Vai rộng, eo thon, chân dài miên man. Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy nếu kéo áo sơ mi của anh ra, bên dưới chắc chắn phải có tám múi cơ bụng.

Nếu không phải anh chủ động gọi tôi, kiểu trai đẹp chất lượng cao thế này mà gặp ngoài đường, chắc chắn tôi chẳng dám xin WeChat.

Tôi nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một tiếng.

Trong văn phòng yên tĩnh, âm thanh ấy vang lên rõ mồn một.

“Cô út, cháu biết thầy chủ nhiệm lớp cháu rất đẹp trai, nhưng cô mau lau nước miếng đi được không? Chẳng phải cô nói sẽ giúp cháu sao? Sao tự nhiên cô im thin thít thế?”

Giọng thằng cháu lớn kéo suy nghĩ của tôi trở về.

Tôi vội đưa tay lên che miệng, giả vờ ho khan.

Sự thật chứng minh, lúc con người ta xấu hổ thì quả thật sẽ tự dưng bận rộn hẳn lên.

2

Trước năm lớp 11, tôi và Thẩm Dịch Minh vốn chẳng có chút liên quan nào đến nhau.

Khi ấy, bố mẹ tôi đột nhiên chuyển sang thành phố bên cạnh làm việc. Họ không muốn để đứa con gái có được lúc tuổi đã cao như tôi ở lại quê một mình, nên làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

Lúc tôi chuyển tới, Thẩm Dịch Minh đã là hot boy nổi tiếng trong trường.

Mới học lớp 11, anh đã cao khoảng 1m80, thành tích xuất sắc, lần nào thi cũng đứng đầu toàn khối.

Chỉ có điều, anh thật sự quá lạnh lùng.

Con gái thầm thích anh nhiều không đếm xuể.

Nhưng chẳng có ai dám tỏ tình.

Bọn họ nói trai đẹp như Thẩm Dịch Minh chỉ nên đứng từ xa ngắm nhìn, tuyệt đối không thể tùy tiện khinh nhờn.

Thẩm Dịch Minh không có bạn cùng bàn.

Mà từ nhỏ tôi đã là người “mê cái đẹp”.

Thế nên tôi chủ động xin ngồi cùng bàn với Thẩm Dịch Minh.

Tôi là một đứa lắm lời, trớ trêu thay Thẩm Dịch Minh lại chẳng thích nói chuyện.

Mà càng gặp phải kiểu người như anh, tôi lại càng nói nhiều hơn.

Hồi ấy tôi cũng khá b/i//ến th//ái, chỉ muốn kéo một nam thần như anh từ trên bệ thờ xuống.

Tôi nghĩ đủ mọi cách để ép anh nói chuyện với mình.

Có một thời gian, để chọc anh phản ứng, tôi còn viết thư tình cho anh.

Mỗi ngày một lá, chưa từng gián đoạn.

Kéo dài suốt một học kỳ.

Sau đó, vô cùng xui xẻo bị giáo viên bắt được.

Thế là chuyện tôi trêu ghẹo Thẩm Dịch Minh truyền khắp trường.

Để cứu vãn chút thể diện, tôi tuyên bố mình tán tỉnh anh chỉ vì muốn có một anh bạn trai học bá miễn phí giúp mình học thêm.

Chẳng ai tin.

Vậy mà Thẩm Dịch Minh lại tin thật.

Ngày nào tan học, anh cũng chủ động đợi tôi, đưa tôi đến thư viện học thêm một tiếng.

Thành tích của tôi tuy không tệ nhưng cũng chẳng tốt, chỉ thuộc dạng trung bình, hơn nữa còn lệch môn rất nghiêm trọng.

Thẩm Dịch Minh kiên nhẫn kèm tôi hết lần này đến lần khác.

Tôi rất muốn nói cho anh biết, chuyện muốn anh kèm học cũng chỉ là lời tôi bịa ra mà thôi.

Nhưng tôi đâu thể nói những chuyện mình làm trước đó đều vì thích anh được.

Thế nên tôi đành nhịn.

Từ học kỳ hai lớp 11 cho đến lúc tốt nghiệp, Thẩm Dịch Minh kèm tôi học suốt một năm rưỡi.

Từ hơn hạng một trăm toàn khối, tôi một mạch chen chân vào top mười.

Ai cũng nói tôi như được bật chế độ gian lận.

Bọn họ đâu biết tôi cố gắng đến thế chỉ vì muốn thoát khỏi Thẩm Dịch Minh.

Con người Thẩm Dịch Minh thật sự quá đáng sợ. Kèm tôi học mà chẳng biết mệt là gì.

Càng dạy càng hăng.

Nhưng tôi thật sự chỉ muốn đi mua sắm với bạn thân, đi khu vui chơi, đi xem phim, đi ăn lẩu thôi mà.

Lúc tốt nghiệp, Thẩm Dịch Minh hỏi tôi đăng ký nguyện vọng vào trường nào.

Để lên đại học không còn bị anh lôi đi học thêm nữa, tôi lừa anh rằng mình đăng ký Đại học B, nhưng thật ra tôi chọn Đại học A.

Hai nơi cách nhau hơn ba nghìn cây số.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh.

Từ đó về sau, chúng tôi không gặp lại nhau nữa.

3

Tôi thừa nhận mình làm vậy hơi thất đức.

Nhưng ai mà chẳng từng làm vài chuyện ngu ngốc lúc còn trẻ chứ?

Huống hồ đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi cược Thẩm Dịch Minh đã quên sạch.

“Bao nhiêu năm rồi mà vẫn thích thả hồn đi đâu thế?”

Giọng Thẩm Dịch Minh lại vang lên.

Chất giọng trầm thấp đầy mê hoặc khiến tim tôi bất chợt run lên.

Gương mặt đẹp đến phạm quy thì thôi đi, ngay cả giọng nói cũng phạm quy nốt.

Tôi cảm thấy con người anh từ trên xuống dưới đều nên bị làm mờ hết, kể cả giọng nói.

“Thầy Thẩm, anh nói gì thế? Tôi nghe không hiểu.”

Tôi quay mặt sang chỗ khác.

Sở dĩ nhất quyết không chịu thừa nhận, chủ yếu là vì tôi sợ Thẩm Dịch Minh vẫn còn nhớ thù.

“Cô út, cháu chưa từng nói với cô giáo viên chủ nhiệm của cháu họ Thẩm mà.” Mạnh Khâu lên tiếng nhắc nhở.

Mạnh Khâu không chỉ giỏi trêu ghẹo con gái, mà phá đám cô nó cũng giỏi chẳng kém.

“Khụ khụ, Mạnh Khâu, cháu quên chúng ta đưa cháu đến trường để làm gì rồi à? Là để học hành, không phải để cháu tới đây giở thói lưu manh.”

Trước khi tới đây, tôi đã hứa với Mạnh Khâu sẽ giúp nó giải thích với giáo viên chủ nhiệm.

Nhưng vì vừa rồi nó dám phá đám tôi, tôi lập tức quên sạch lời hứa.

Mạnh Khâu trợn tròn mắt kinh ngạc

 “Cô út, chẳng phải cháu đã nói rồi sao? Cháu không trêu ghẹo bạn ấy, cháu chỉ muốn hỏi bạn ấy mấy bài thôi mà?”

Chương 1 - Lưu Manh Gia Truyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia