Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Dịch Minh.
Anh đang nhìn tôi chằm chằm, khóe môi cong lên như cười như không.
Ánh mắt ấy như muốn nói: Thấy chưa, cô cháu hai người đúng là cá mè một lứa, đến cái cớ tìm ra cũng giống hệt nhau.
Ch//ết tiệt…
Nhìn biểu cảm hiện giờ của Thẩm Dịch Minh, tôi có cảm giác anh vừa ôn lại sạch sẽ toàn bộ chuyện hồi cấp ba.
“Thằng bé đã nói rồi, nó chỉ muốn hỏi bài thôi. Thật đấy, trẻ con nhà chúng tôi đều rất ham học.”
Tôi vội vàng đổi giọng, cười gượng.
Tôi thật sự rất sợ Thẩm Dịch Minh lôi chuyện cũ ra tính sổ với mình.
Thẩm Dịch Minh khẽ bật cười.
Tôi chẳng hiểu nụ cười ấy của anh có ý gì.
Lúc này, lòng bàn tay tôi căng thẳng đến mức túa đầy mồ hôi.
Rõ ràng người bị gọi phụ huynh là Mạnh Khâu, vậy mà trông tôi lại giống người bị gọi hơn.
“Chuyện Mạnh Khâu trêu ghẹo bạn cùng bàn, tôi đã điều tra rõ rồi. Quả thật em ấy chỉ muốn hỏi bài, là giáo viên đứng lớp hiểu lầm.”
Cuối cùng Thẩm Dịch Minh cũng lên tiếng.
Mạnh Khâu lập tức cười ngây ngô như thằng ngốc, nịnh nọt:
“Thầy Thẩm đúng là anh minh!”
Thẩm Dịch Minh khẽ gật đầu với nó.
Anh cho Mạnh Khâu về lớp.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu đương sự đã được cho về rồi, vậy chắc chắn cũng chẳng còn việc gì liên quan đến người đóng vai phụ huynh như tôi nữa.
Sợ Thẩm Dịch Minh chú ý tới mình, tôi lặng lẽ lùi về phía cửa.
Ngay khi một chân sắp bước qua cửa, chuẩn bị co giò chạy mất, Thẩm Dịch Minh đã sải đôi chân dài tới, giơ tay đóng cửa văn phòng lại.
Tôi chỉ cao 1m65, còn bây giờ anh chắc phải tầm 1m90.
Anh cúi mắt nhìn xuống tôi.
Tôi bắt đầu hối hận vì đã đến trường.
“Có biết tại sao tôi đã điều tra rõ chân tướng rồi mà vẫn bảo Mạnh Khâu gọi phụ huynh tới không?”
Thẩm Dịch Minh hỏi.
Tôi lắc đầu.
Thẩm Dịch Minh cúi xuống sát bên tai tôi, khẽ nói:
“Bởi vì cái tên ký vào bài tập của em ấy là Mạnh Doanh.”
“Mạnh Khâu nói đó là cô út của em ấy. Tôi liền nghĩ, liệu có khi nào là em không.”
“Em có biết tôi đã chờ ngày hôm nay lâu lắm rồi không?”
4
“Tôi chỉ là cô út của Mạnh Khâu thôi, không thể tính là phụ huynh của nó được.” Tôi vội vàng ngắt lời.
Chỉ sợ Thẩm Dịch Minh nhắc lại chuyện hồi cấp ba.
Anh không nhắc thì chúng tôi có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Còn nếu anh nhắc thật, tôi chỉ còn nước tìm một góc yên tĩnh rồi m.ổ b.ụ.n.g t/ự s/á/t.
“Em không phải phụ huynh của nó mà lại giám sát nó làm bài? Còn thay nó đến trường?” Hàng mày rậm đẹp đẽ của Thẩm Dịch Minh nhíu c.h.ặ.t.
Tôi cười khan hai tiếng:
“Chẳng phải bố mẹ của nó không có thời gian sao? Anh yên tâm, từ giờ trở đi bố mẹ nó có thời gian rồi.”
Khóe môi Thẩm Dịch Minh khẽ nhếch lên.
Đúng lúc này, mấy giáo viên khác mở cửa bước vào văn phòng.
Tôi nhân cơ hội đó vội vàng kéo giãn khoảng cách với Thẩm Dịch Minh.
“Cảm ơn thầy Thẩm đã quan tâm đến cháu tôi. Nếu không còn việc gì thì tôi xin phép về trước. Chúc anh sức khỏe dồi dào, ngày nào cũng vui vẻ, vạn sự như ý, cầu được ước thấy, phát tài, ngày càng đẹp trai…”
Để anh nguôi giận, tôi tuôn ra một tràng lời chúc.
Sau đó chạy biến nhanh như thỏ.
Chỉ dựa vào chữ ký trên bài tập mà Thẩm Dịch Minh đã nhận ra tôi, đủ thấy những chuyện hồi cấp ba đã khiến anh khắc cốt ghi tâm đến mức nào.
Sau này tôi tuyệt đối không được lảng vảng trước mặt anh nữa.
Thật ra chuyện giám sát Mạnh Khâu học hành vốn chẳng đến lượt người cô út như tôi.
Nhưng tôi vừa thất nghiệp, còn công ty của bố mẹ Mạnh Khâu lại đang làm ăn ngày càng phát đạt, thế nên anh trai trả cho tôi mức lương hai mươi nghìn tệ một tháng để làm trợ lý cho anh ấy, mà công việc chính là giám sát việc học của Mạnh Khâu.
Mỗi ngày chỉ cần kiểm tra bài tập, ký tên, đến lúc họp phụ huynh thì tới trường một chuyến là có thể nhận hai mươi nghìn tệ một tháng. Đương nhiên tôi chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay.
Tôi còn tưởng mình tuổi còn trẻ mà đã được sống những ngày tháng ăn bám anh trai rồi chứ.
Ai ngờ Thẩm Dịch Minh lại ngồi đây chờ sẵn tôi.
Quả nhiên tôi không có số ăn bám anh trai.
Tôi quyết định ra ngoài tìm việc.
Tôi kiên nhẫn bàn giao công việc lại cho bố mẹ của nó.
Hai người nghe mà hiểu được câu có câu không.
Liên tiếp mấy ngày sau, chữ ký trên bài tập của Mạnh Khâu đều là tên bố mẹ tôi.
WeChat của tôi đột nhiên hiện thông báo có người gửi lời mời kết bạn, phần ghi chú là [Thẩm Dịch Minh].
Tôi sợ đến mức suýt ném văng điện thoại.
Đồng ý là chuyện không thể nào.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy, lập tức thoát khỏi giao diện.
Mấy ngày sau, anh trai và chị dâu tôi trở về, trên tay xách theo rất nhiều đồ ăn.
Họ nói tối nay có khách quý tới nhà, nên phải chuẩn bị một bữa thật thịnh soạn.
Hai người cực kỳ coi trọng vị khách này, nhưng lại thần thần bí bí, chẳng chịu nói cái gọi là “khách quý” ấy là ai, thân phận thế nào.
Tôi thầm nghĩ, được họ coi trọng đến vậy thì 8-9 phần là đối tác làm ăn.
Đến khi thức ăn đã chuẩn bị xong, anh trai tôi nhận một cuộc điện thoại rồi xuống lầu đón người.
Tôi tranh thủ than thở với chị dâu rằng mình thật sự không thể tiếp tục giám sát việc học của Mạnh Khâu nữa.
Còn lý do, đương nhiên tôi không thể nói với chị ấy rằng vì năm xưa tôi từng trêu ghẹo giáo viên chủ nhiệm của Mạnh Khâu.
Thấy thái độ của tôi kiên quyết như vậy, chị dâu cũng đành thỏa hiệp.
Tôi đang âm thầm reo hò sung sướng trong lòng thì anh trai đã dẫn vị khách quý kia về.
Nhìn “vị khách quý” trong miệng anh ấy, tôi bước ra ngoài cửa nhìn lại số nhà.
Tôi xác nhận đây là nhà tôi.
Không phải nhà Thẩm Dịch Minh.