5

“Giới thiệu với mọi người, đây là thầy Thẩm, giáo viên chủ nhiệm của Mạnh Khâu.”

Anh trai tôi cười nói, sau đó lại quay sang tôi: 

“Cũng là bạn học cấp ba của Doanh Doanh.”

Thẩm Dịch Minh tìm đến tận nhà rồi!!!

Đến chuyện chúng tôi từng là bạn học cấp ba anh cũng nói cho anh trai tôi biết?

Bố tôi, mẹ tôi, anh trai tôi, chị dâu tôi đều đang ở nhà.

Không phải anh định vạch trần “tội ác” năm xưa của tôi ngay trước mặt cả nhà đấy chứ?

Tôi cúi gằm mặt xuống.

Nếu trước mặt có cái khe đất, tôi nhất định sẽ chui vào ngay lập tức.

Mẹ chọc tôi một cái: 

“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau tiếp bạn học của con đi.”

Nói rồi, mẹ đã bước tới kéo người ta về phía bàn ăn.

Còn không quên sắp xếp cho anh ngồi ngay bên cạnh tôi.

“Con bé ch//ết tiệt này, giấu kỹ thật đấy? Giáo viên chủ nhiệm của Mạnh Khâu là bạn học cấp ba của con mà chẳng hé răng lấy một câu?”

Trước khi rời đi, mẹ còn ghé sát tai tôi trách móc.

Tôi: “…”

Bố tôi vốn ít nói, chào hỏi vài câu xong liền không ngừng quan sát Thẩm Dịch Minh, vừa nhìn vừa gật đầu, trông vô cùng hài lòng.

Con trai, con gái của bạn bè bố tôi, người thì đính hôn, người thì kết hôn, thậm chí có người đã có con rồi.

Bố đang hài lòng chuyện gì, tôi còn hiểu quá rõ.

Có điều, bố cứ từ bỏ ý định đó đi là vừa.

Thẩm Dịch Minh vừa ngồi xuống, bố tôi đã bắt đầu màn tra hộ khẩu.

Tôi cứ tưởng Thẩm Dịch Minh sẽ từ chối trả lời, nào ngờ anh không những không lạnh mặt mà còn trả lời từng câu một.

Anh 25 tuổi, bằng tuổi tôi.

Không hút t.h.u.ố.c, không uống rượu, không có thói quen xấu.

Ngôi trường tư thục Mạnh Khâu đang theo học là do gia đình anh mở, hiện tại anh đang chuẩn bị kế nghiệp bố.

Có nhà, có xe, có sự nghiệp, quan trọng nhất là chưa từng yêu ai và hiện tại vẫn độc thân.

Bố mẹ tôi càng nghe càng kích động.

Ánh mắt nhìn Thẩm Dịch Minh cứ như đang nhìn một vị đại ân nhân.

“Điều kiện của thầy Thẩm tốt thế này, cô gái nào lấy được cháu đúng là có số hưởng.”

“Đúng vậy, chẳng biết sau này cô gái nào có phúc thế nữa?”

Bố mẹ vừa nói vừa điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Thẩm Dịch Minh cũng nhìn theo ánh mắt của họ về phía tôi.

Tôi có thể nói với họ rằng đóa hoa đào mà họ đang nhắm tới đã bị chính tay tôi bẻ gãy từ 7 năm trước không?

Tôi chỉ có thể nhìn Thẩm Dịch Minh, cười gượng đầy lúng túng.

“Thật ra hôm nay thầy Thẩm đến đây là để thăm hỏi gia đình học sinh.” 

Anh trai tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

Cứu nguy đúng lúc quá.

Tôi yêu anh trai tôi.

Tôi lập tức có lại chút hứng thú với đồ ăn trên bàn.

Nếu là đến thăm hỏi gia đình học sinh thì chẳng liên quan gì đến tôi nữa.

Dù sao tôi cũng không phải phụ huynh của Mạnh Khâu.

Phụ huynh chính chủ hôm nay đều có mặt ở đây rồi.

Tôi bắt đầu cúi đầu cắm cúi ăn cơm.

“Tình hình gia đình mọi người tôi đã tìm hiểu qua. Mạnh Khâu đang ở độ tuổi nổi loạn, hơn nữa thành tích trước đây của em ấy quả thật chỉ ở mức bình thường. Muốn thi đỗ một trường đại học trọng điểm thì cần phải cố gắng rất nhiều.”

“Nhưng cũng không phải không thể. Tôi có thể đích thân phụ đạo cho Mạnh Khâu.”

Bố tôi, mẹ tôi, anh trai và chị dâu đồng loạt sáng mắt.

Ánh mắt nhìn Thẩm Dịch Minh chẳng khác nào nhìn đại ân nhân.

“Có điều, chỉ dựa vào nỗ lực của một mình tôi là chưa đủ, vẫn cần mọi người phối hợp. Đặc biệt là cần Mạnh Doanh giám sát việc học của Mạnh Khâu.” Thẩm Dịch Minh lại nghiêm túc nói.

Tôi: “???”

Tôi phun cả cơm trắng trong miệng ra.

Đỉnh thật.

Quả nhiên anh nhắm thẳng vào tôi mà tới.

6

Bố tôi, mẹ tôi, anh trai tôi và chị dâu đều quên sạch chuyện chúng tôi đã thống nhất rằng tôi sẽ không phụ trách giám sát việc học của Mạnh Khâu nữa.

“Thầy Thẩm là học bá, lại còn là giáo viên chủ nhiệm của Mạnh Khâu, để thầy phụ đạo cho thằng bé là thích hợp nhất.”

“Chỉ cần thành tích của Mạnh Khâu có thể tiến bộ, thầy Thẩm bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi cũng sẽ phối hợp.”

“Cứ để Mạnh Doanh phụ trách giám sát Mạnh Khâu học hành. Thầy Thẩm còn yêu cầu gì cứ việc nói, chúng tôi đảm bảo sẽ khiến thầy hài lòng.”

“Đây là chìa khóa nhà chúng tôi, đưa thầy Thẩm một chiếc. Sau này thầy muốn đến nhà phụ đạo cho Mạnh Khâu lúc nào cũng được.”

Mỗi người một kích động hơn, một mất lý trí hơn.

Tôi vội vàng nhào tới giành chìa khóa trong tay mẹ, nhưng bà lập tức đập tay tôi ra.

“Con bé ch//ết tiệt này, đúng là chẳng biết tốt xấu.” Mẹ tôi lẩm bẩm.

Thẩm Dịch Minh thản nhiên nhìn cả nhà tôi từng bước đẩy tôi xuống vực sâu.

Tôi vội vàng nghĩ cách đối phó.

Chẳng trách vừa rồi bố mẹ tôi hỏi gì anh cũng trả lời nấy. Hóa ra là định dùng mỹ nam kế, khiến bố mẹ tôi nghe lời anh răm rắp.

Xem ra hôm nay tôi không tránh nổi kiếp nạn này rồi.

Tôi quyết định trước mắt cứ giả vờ ngoan ngoãn nghe theo.

Ăn cơm xong, tôi chủ động xin đưa Thẩm Dịch Minh về.

Cuối cùng mẹ cũng chịu cho tôi sắc mặt dễ coi một chút.

“Ngoan ngoãn một chút, miệng mồm ngọt ngào vào. Mẹ thấy thầy Thẩm này khá lắm, xuất sắc hơn mấy cậu con rể nhà bạn bè bố con không biết bao nhiêu lần.”

“Người đàn ông tốt thế này mà con còn không giữ được thì sau này mẹ cũng chẳng ép con đi xem mắt nữa. Con ấy à, đáng đời số cô độc cả đời.”

Mẹ tôi cứ lải nhải mãi không thôi.

Tôi giả vờ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Quay người liền kéo Thẩm Dịch Minh ra ngoài.

Gần như anh bị tôi lôi đi suốt quãng đường.

Đến bộ vest phẳng phiu trên người cũng bị tôi kéo đến nhăn nhúm.

Xuống tới dưới lầu, tôi lập tức nhét cho anh một tấm thẻ ngân hàng, sau đó giơ năm ngón tay lên.

Chương 3 - Lưu Manh Gia Truyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia