1
“Nghe nói thế t.ử phủ Đoan Vương tính tình hỉ nộ thất thường, nóng lạnh khó đoán, ăn thịt người không nhả xương…”
Thấy ta còn nhỏ tuổi.
Một vị đại nương kéo tay ta, hạ giọng khuyên nhủ.
“Khoản bạc xung hỷ ấy nào có dễ cầm? Con còn trẻ, giữ lấy mạng mình mới là quan trọng.”
Đại nương có lòng tốt.
Lải nhải khuyên nhủ ta rất nhiều điều.
Ta lặng lẽ nghe hết.
Rồi vẫn nghiêm túc đáp:
“Ta vẫn phải đi.”
Bởi vì.
Ta không thể đến Tạ phủ nữa.
Mẫu thân ta từng cứu Tạ phu nhân một mạng.
Hai người kết nghĩa kim lan, lại chỉ phúc vi hôn cho đôi bên.
Chỉ là khi ấy.
Không ai ngờ được.
Một người thông tuệ như mẫu thân, lại sinh ra một nữ nhi ngu độn như ta.
Kiếp trước, sau khi mẫu thân qua đời, ta lên kinh nương nhờ Tạ phủ.
Tạ Lệnh Tắc đối đãi với ta chu toàn.
Mọi việc đều sắp xếp thỏa đáng, chưa từng để ta chịu nửa phần lạnh nhạt.
Nhưng ta biết.
Đối với mối hôn sự này, chàng vẫn luôn do dự.
Dẫu sao…
Cũng chẳng có ai bằng lòng cưới một kẻ ngốc về làm đương gia chủ mẫu.
Ta rất hiểu.
Vì thế, ta nói với Tạ Lệnh Tắc rằng, chàng không cần cưới ta.
Chỉ cần cho ta một mảnh đất, ít bạc đủ sống.
Ta có thể tự nuôi mình.
Chỉ là ta không ngờ.
Kẻ thù trên triều của chàng lại lợi dụng ta để hãm hại chàng.
Đêm Trung thu.
Trên đường trở về phòng.
Có người đ.á.n.h ngất ta.
Đến khi tỉnh lại.
Ta đã nằm trên giường của Tạ Lệnh Tắc, y phục không còn một mảnh.
Ta nhìn thấy hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t của chàng.
“Nàng sao lại…”
Lời còn chưa dứt.
Cửa phòng đã bị người từ bên ngoài xô tung.
Ánh trăng soi rõ vẻ kinh ngạc trên gương mặt các vị khách.
Ta sợ đến bật khóc.
Lúc ấy, Tạ Lệnh Tắc mới hoàn hồn.
Vội vã cởi ngoại bào phủ kín người ta.
Đáng tiếc.
Đã quá muộn.
Thanh danh của ta.
Hủy sạch chỉ trong một đêm.
Cuối cùng.
Tạ Lệnh Tắc vẫn cưới ta.
Chàng đối xử với ta rất tốt.
Ta gây họa.
Chàng thay ta thu dọn.
Ta lỡ lời.
Chàng thay ta hóa giải.
Đám hạ nhân sau lưng nói xấu ta.
Cũng là chàng đứng ra che chở.
Không cho bất cứ ai khinh nhờn ta.
Có lần.
Ta lén hỏi chàng.
“Tạ Lệnh Tắc, vì sao chàng lại tốt với thiếp đến vậy?”
Chàng đáp:
“Ta không muốn thấy nàng khóc.”
Nhưng lòng người.
Ân tình.
Và cả sự thương xót.
Đều là những thứ sẽ dần hao mòn theo năm tháng.
Một Tạ Lệnh Tắc tốt đẹp như thế.
Rốt cuộc.
Sau rất nhiều năm.
Cũng có một ngày.
Chàng bắt đầu chán ghét người thê t.ử vụng về của mình.
2
Ta đã rất cố gắng.
Học cách trở thành một Tạ phu nhân đúng nghĩa.
Thế nhưng.
Học suốt bao năm.
Vẫn chẳng thể làm cho tốt.
Dẫu đã luyện tập biết bao lần.
Mỗi khi bước vào yến tiệc.
Đối diện với bao ánh mắt.
Đầu óc ta lại trống rỗng.
Không phải quên lời.
Thì cũng nói sai.
Các quý phụ nhân trong kinh thành đều cười chê ta.
Sau lưng nói ta là kẻ không thể bước lên nơi sang trọng.
Thế nhưng.
Tạ Lệnh Tắc chưa từng trách ta.
Cho đến một ngày.
Trong tiệc thưởng hoa.
Ta cứu được tiểu quận chúa rơi xuống nước.
Lại được trưởng công chúa khen ngợi.
Ta vui mừng khôn xiết.
Hớn hở chạy đến thư phòng tìm Tạ Lệnh Tắc để lĩnh công.
Không ngờ.
Đứng ngoài cửa lại nghe thấy tiếng người.
“Lệnh Tắc, chẳng lẽ huynh thật sự định sống cả đời như thế sao?”
Người lên tiếng.
Là bằng hữu của Tạ Lệnh Tắc.
Trong phòng yên lặng giây lát.
Sau đó.
Tạ Lệnh Tắc chậm rãi nói:
“Nàng vì ta mà hủy mất thanh danh. Ta đã cưới nàng, tất sẽ bảo vệ nàng chu toàn.”
Người bằng hữu khẽ thở dài.
“Ý ta đâu phải chuyện ấy.”
“Ta chỉ muốn hỏi, trong lòng huynh... thật sự không có lấy một chút không cam lòng sao?”
“Nếu năm đó không vì nàng ấy mang ân tình ép cưới, người vốn nên cưới là…”
Những lời sau đó.
Đã bị Tạ Lệnh Tắc cắt ngang.
Người vốn nên trở thành thê t.ử của chàng.
Rốt cuộc là ai?
Không bao lâu sau.
Ta đã gặp được nàng.
Trong yến tiệc mùa xuân.
Nha hoàn lặng lẽ chỉ cho ta từng người.
“Đó là Đại cô nương phủ họ Lục, Lục Minh Uyển.”
Ta gật đầu.
Thật là một cái tên rất hay.
Sau đó.
Mọi người bắt đầu chuyện trò cười nói.
Ta mới dần hiểu được.
Nàng và Tạ Lệnh Tắc là thanh mai trúc mã nhiều năm.
Lại mang danh tài nữ đệ nhất kinh thành.
Trước khi ta bước chân vào Tạ phủ.
Nàng vẫn luôn là vị Tạ phu nhân tiếp theo mà ai nấy đều ngầm thừa nhận.
Giữa bữa tiệc.
Không biết ai bật cười nói một câu.
“Nhắc mới nhớ, sao Lục cô nương đến giờ vẫn chưa định hôn? Nghe nói bà mối đến phủ, sắp giẫm nát cả ngạch cửa rồi.”
Lục Minh Uyển cũng không hề tức giận.
Chỉ ung dung đáp:
“Hôn nhân đại sự vốn chẳng đến lượt ta quyết định. Chỉ là thuở thiếu thời, ta từng gặp một người. Từ đó về sau liền cảm thấy, nếu không thể gả cho người như chàng, gả cho bất kỳ ai cũng chẳng còn ý nghĩa.”
Lời vừa dứt.
Có người cười đầy ẩn ý.
“Nếu người ấy đã thành thân rồi thì sao?”
Lục Minh Uyển lặng đi trong chốc lát.
Giọng nói cũng khẽ hơn vài phần.
“Vậy thì cả đời này, ta sẽ không gả đi.”
Mọi người nhìn nhau.
Đều chỉ khẽ thở dài, trong lòng tự hiểu.
Tạ Lệnh Tắc hạ mắt.
Lặng im không nói.
Bỗng chốc.
Ta thấy bản thân thật khó chịu.
Hóa ra.
Trong mắt người đời.
Người thê t.ử mà Tạ Lệnh Tắc vốn nên có.
Là một người như nàng.
Thông tuệ.
Dung mạo xinh đẹp.
Gia thế tương xứng.
Có thể sánh vai cùng chàng.
Chứ không phải ta.
Đến cả ý tứ ẩn sau lời nói của người khác.
Cũng chẳng hiểu nổi.
Ta buồn suốt cả một ngày.
Đêm xuống.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi Tạ Lệnh Tắc.
“Chàng... có từng hối hận vì đã cưới thiếp không?”
Trong phòng.
Bỗng chốc lặng như tờ.
Qua thật lâu.
Chàng mới khẽ nói:
“Đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy.
Ta đã biết.
Đó chính là câu trả lời.