Năm phút sau, tại phòng làm việc riêng của Trưởng khoa Ngoại.

Đường Chiêu ngồi sau bàn làm việc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, chăm chú quan sát Mặc Cảnh Hành.

Hắn vẫn đứng đó, thần thái tự nhiên, không hề có chút khúm núm hay nịnh bợ của kẻ vừa được cứu mạng.

"Cậu không sợ bọn họ sao?"

Đường Chiêu mở lời trước, giọng điệu đã bớt đi vài phần sắc lạnh.

"Cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, tôi có năng lực, tại sao phải sợ?"

Mặc Cảnh Hành bình thản đáp.

Đường Chiêu khẽ nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.

"Ba năm qua, tôi vẫn luôn theo dõi cậu."

"Trong tất cả các ca cấp cứu đêm, khả năng xử lý tình huống và đường khâu của cậu luôn vượt xa các bác sĩ chính thức."

"Tôi không tin những lời đồn nhảm nhí về cậu, tôi chỉ tin vào năng lực thực tế."

Cô đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, khoanh tay trước n.g.ự.c.

"Tôi sẽ cho cậu một cơ hội để chứng minh bản thân một lần và mãi mãi."

"Nếu cậu vượt qua được thử thách này, không ai ở cái bệnh viện này có thể động vào cậu nữa."

Mặc Cảnh Hành khẽ gật đầu: "Chủ nhiệm cứ nói."

Đường Chiêu hạ thấp giọng, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc.

"Bệnh viện vừa tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt từ đêm qua."

"Danh tính của người này được giữ tuyệt đối bí mật, ngay cả Phó viện trưởng cũng không có quyền can thiệp."

"Toàn bộ chuyên gia đầu ngành của Kinh Thành đã hội chẩn suốt mười tiếng qua nhưng đều bế tắc."

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ.

"Tôi muốn cậu cùng tôi tham gia ca hội chẩn này."

"Đây là bài kiểm tra cuối cùng dành cho cậu."

Mặc Cảnh Hành không chút do dự: "Được, tôi chấp nhận."

Đường Chiêu không nói nhảm thêm, lập tức dẫn hắn rời khỏi văn phòng, đi về phía khu vực thang máy chuyên dụng dành cho khách VIP.

Thang máy đi xuống tầng hầm sâu nhất, lối dẫn sang khu điều trị đặc biệt được phong tỏa hoàn toàn.

Ngay khi bước ra khỏi thang máy, Mặc Cảnh Hành đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng cực độ.

Hành lang rộng lớn cứ mỗi năm mét lại có một vệ sĩ mặc vest đen, đeo tai nghe bộ đàm đứng canh gác.

Những người này đều có thân hình vạm vỡ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, rõ ràng là những tay bảo an chuyên nghiệp được huấn luyện nghiêm ngặt.

Bất kỳ ai đi qua khu vực này đều phải trải qua hai lượt quét an ninh nghiêm ngặt.

Mặc Cảnh Hành thầm đ.á.n.h giá tình hình, thân phận của bệnh nhân bên trong chắc chắn là một đại lão có quyền lực ngập trời.

Đường Chiêu dẫn hắn đi qua ba chốt kiểm soát, cuối cùng dừng lại trước cánh cửa phòng bệnh VIP mạ đồng nguyên khối.

Bên ngoài cửa, hai hàng vệ sĩ đứng nghiêm chỉnh, không khí lạnh lẽo bao trùm.

Đường Chiêu dừng bước, quay đầu lại nhìn Mặc Cảnh Hành.

Giọng cô nghiêm túc và nặng nề hơn bao giờ hết.

"Nếu cậu thật sự có bản lĩnh nghịch thiên như tôi hằng nghĩ..."

"Người bên trong... hiện tại chỉ có cậu mới có thể cứu."

Mặc Cảnh Hành khẽ gật đầu, gương mặt không chút gợn sóng.

"Tôi sẽ cố hết sức."

Khi Đường Chiêu đưa thẻ từ lên quét, cánh cửa phòng bệnh VIP chậm rãi trượt mở sang hai bên.

Vút!

Ngay khoảnh khắc cánh cửa hé mở, một luồng hàn khí kỳ lạ, lạnh buốt đến thấu xương bất chợt tràn ra ngoài, khiến Đường Chiêu vô thức rùng mình một cái.

Cùng lúc đó, l.ồ.ng n.g.ự.c Mặc Cảnh Hành đột ngột nóng lên kịch liệt.

Chiếc vòng bạch ngọc trước n.g.ự.c hắn rung động nhẹ.

Thiên Nhãn trong cơ thể hắn chưa cần tâm niệm điều khiển đã tự động vận chuyển với tốc độ kinh hoàng.

Sắc mặt Mặc Cảnh Hành khẽ biến đổi.

Trong tầm mắt của hắn lúc này, toàn bộ căn phòng VIP sang trọng đang bị bao phủ bởi một luồng hắc khí đậm đặc, quỷ dị như sương mù dày đặc.

Luồng hắc khí đó đang không ngừng gặm nhấm chút sinh khí yếu ớt cuối cùng của người nằm trên giường bệnh.

Vận mệnh của hắn, chính thức bắt đầu thay đổi từ khoảnh khắc bước qua cánh cửa này.

Chương 4

Đường Chiêu đẩy cánh cửa mạ đồng nguyên khối của phòng hồi sức VIP, bước nhanh vào trước.

Mặc Cảnh Hành không chút biểu cảm, lặng lẽ tiến bước theo sau cô.

Trên chiếc giường bệnh điều khiển đa chức năng ở trung tâm phòng, một người đàn ông trung niên đang nằm im lìm.

Dù gương mặt nhợt nhạt và đang hôn mê sâu, khí chất của ông ta vẫn toát lên vẻ uy nghiêm ngập trời của kẻ quen đứng ở vị trí tối cao.

Xung quanh giường, hàng loạt máy móc hiện đại nhất liên tục nhấp nháy đèn tín hiệu, dây dẫn kết nối dày đặc khắp cơ thể ông ta.

Ngoài hành lang và trước cửa phòng, lực lượng an ninh mặc vest đen đứng kín mít, tai đeo bộ đàm lọc tạp âm, tay luôn đặt ở tư thế cảnh giác cao độ.

Đường Chiêu đi đến cạnh giường bệnh, hạ thấp giọng nói vào tai Mặc Cảnh Hành.

"Bệnh nhân này là đại lão có địa vị cực lớn tại Kinh Bắc."

"Danh tính thực sự của ông ấy thuộc danh mục tuyệt mật cấp quốc gia, không được phép rò rỉ ra ngoài bất kỳ một chữ nào."

Mặc Cảnh Hành khẽ gật đầu, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cơ thể bệnh nhân.

Trong phòng hội chẩn ngay sát bên cạnh, không khí căng thẳng bao trùm khi cuộc họp khẩn cấp đã kéo dài suốt mười tiếng đồng hồ.

Các chuyên gia y học đầu ngành của Kinh Thành đang tranh luận gay gắt, sắc mặt ai nấy đều vô cùng mệt mỏi và xám xịt.

Bác sĩ trưởng khoa tim mạch bất lực ném tập kết quả xét nghiệm xuống bàn.

"Không tìm ra bất kỳ nguyên nhân nào!"

"Toàn bộ chỉ số xét nghiệm sinh hóa, chụp cắt lớp hệ tuần hoàn đều hoàn toàn bình thường."

"Nhưng nhịp tim của bệnh nhân vẫn liên tục suy yếu một cách bất thường, huyết áp đang tụt dốc không phanh."

Một vị giáo sư già khác run rẩy tháo kính lão, lắc đầu thở dài.

"Não bộ bắt đầu mất đi phản ứng cơ bản với các kích thích dây thần kinh rồi."

"Với tình trạng này, ngay cả phương án phẫu thuật mở l.ồ.ng n.g.ự.c khẩn cấp cũng không thể thực hiện, bệnh nhân sẽ c.h.ế.t ngay trên bàn mổ."

Mọi người trong phòng im lặng cúi đầu, không ai dám đưa ra thêm một ý kiến nào nữa.

Hội đồng chuyên gia thống nhất đưa ra kết luận cuối cùng: Bệnh nhân chỉ còn chưa đầy năm phần trăm cơ hội sống sót, chỉ có thể duy trì máy thở để kéo dài thời gian đếm ngược.

Trong lúc các chuyên gia đang bất lực tranh cãi ngoài phòng hội chẩn, Mặc Cảnh Hành vẫn đứng yên lặng bên giường bệnh.

Hắn âm thầm vận chuyển luồng linh lực nơi mi tâm, Thiên Nhãn lập tức được mở ra hoàn toàn.

Trong tầm mắt của hắn, lớp da thịt của vị đại lão Kinh Bắc lập tức trở nên trong suốt như pha lê.

Từng đường kinh mạch màu đỏ nhạt hiện lên, nhưng dòng chảy sinh khí bên trong vô cùng yếu ớt, trì trệ.

Đặc biệt, ngay tại vị trí tâm thất của tim, xuất hiện một luồng hắc khí đậm đặc, quỷ dị như những sợi tơ đen đang không ngừng bám c.h.ặ.t và lan rộng ra xung quanh.

Luồng hắc khí này đang gặm nhấm tế bào cơ tim, phong bế toàn bộ đường vận hành của khí huyết.

Mặc Cảnh Hành khẽ chớp mắt, Thiên Nhãn lập tức thu hồi, trong đầu hắn đã có câu trả lời rõ ràng.

Nguyên nhân thật sự hoàn toàn không phải do bệnh tim cấp tính như các chuyên gia kết luận.

Mà là ông ta đã trúng một loại độc tố cực kỳ hiếm gặp, chuyên dùng để phong bế kinh mạch và g.i.ế.c c.h.ế.t tim mạch từ bên trong một cách âm thầm.