Mặc Cảnh Hành bước ra phòng hội chẩn, đột ngột lên tiếng cắt ngang tiếng cãi vã của đám người.
"Để tôi thử xem."
"Tôi có cách cứu sống ông ấy."
Cả phòng hội chẩn lập tức im phăng phắc, hàng chục ánh mắt kinh ngạc đồng loạt đổ dồn về phía hắn.
Tào Kha đang đứng ở góc phòng, vừa nghe thấy giọng nói của Mặc Cảnh Hành liền như lò xo bị ép hết cỡ, lập tức bật dậy.
Gã chỉ thẳng mặt Mặc Cảnh Hành, cười lớn đầy khinh miệt.
"Mặc Cảnh Hành, mày bị điên rồi đúng không?"
"Một thằng bác sĩ nội trú chưa được chuyển chính thức như mày, lấy đâu ra tư cách tham gia vào ca hội chẩn cấp quốc gia này?"
"Các chuyên gia đầu ngành còn bất lực, mày định dùng cái mác thủ khoa lý thuyết của mày để g.i.ế.c người à?"
Tào Kha quay sang nhìn các thành viên hội đồng, giọng điệu đầy sự kích động ác ý.
"Tôi đề nghị đuổi cổ tên thực tập sinh này ra ngoài ngay lập tức!"
"Nếu ông ấy có mệnh hệ gì trên tay hắn, bệnh viện chúng ta ai gánh nổi trách nhiệm này?"
"Hay là mày muốn tự mình chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật?"
Cha con họ Tào chỉ chờ có cơ hội này để triệt hạ Mặc Cảnh Hành hoàn toàn.
Đối mặt với sự công kích điên cuồng của Tào Kha, Mặc Cảnh Hành vẫn đứng thẳng, thần thái bình thản không chút d.a.o động.
Đúng lúc này, Đường Chiêu tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt Mặc Cảnh Hành.
Ánh mắt sắc lạnh của cô lướt qua toàn bộ hội đồng y khoa, khiến những tiếng bàn tán xôn xao lập tức tắt ngúm.
"Tất cả các phương án điều trị bằng y học hiện đại của các vị ở đây đều đã thất bại, đúng chứ?"
"Nếu tiếp tục kéo dài thời gian và chỉ chờ đợi máy thở, bệnh nhân chắc chắn sẽ t.ử vong trong vòng hai tiếng nữa."
"Thay vì đứng nhìn ông ấy c.h.ế.t mà không làm gì, tại sao không cho cậu ấy thử một lần?"
Phó viện trưởng Tào đập bàn đứng dậy, quát lớn: "Chủ nhiệm Đường, cô có biết mình đang nói cái gì không?"
Đường Chiêu nhìn thẳng vào mắt gã, giọng đanh thép, không chút thoái lui.
"Tôi biết rất rõ."
"Nếu xảy ra bất kỳ hậu quả ngoài ý muốn nào, tôi – Đường Chiêu, Trưởng khoa Ngoại, sẽ ký tên vào biên bản chịu hoàn toàn trách nhiệm!"
Sự quyết đoán và bảo vệ tuyệt đối của Đường Chiêu khiến toàn bộ phòng hội chẩn chấn động.
Mặc Cảnh Hành nhìn tấm lưng mảnh mai nhưng kiên định của cô, trong lòng khẽ dâng lên một luồng ấm áp.
Hắn không nói nhảm, đi thẳng tới tủ khử trùng lấy ra một bộ ngân châm chuyên dụng của bệnh viện.
Hắn quay lại phòng bệnh VIP, đứng bên cạnh giường của đại lão Kinh Bắc.
Thiên Nhãn một lần nữa mở ra hoàn toàn, định vị chính xác chín đại huyệt đạo chí mạng đang bị hắc khí phong tỏa.
Hít một hơi thật sâu, ngón tay Mặc Cảnh Hành khẽ động.
Vút!
Một tiếng xé gió cực nhẹ vang lên, cây ngân châm thứ nhất đ.â.m thẳng vào huyệt Nhân Trung của bệnh nhân với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
Động tác của hắn dứt khoát, chuẩn xác đến từng milimet, không hề có một chút do dự nào.
Vút! Vút! Vút!
Liên tiếp tám cây ngân châm tiếp theo lần lượt hạ xuống các huyệt đạo quanh vùng n.g.ự.c và cổ của đại lão Kinh Bắc.
Từng đầu ngân châm sau khi cắm vào da thịt đều rung động nhẹ, phát ra tiếng vo vo cực nhỏ như tiếng ong kêu.
Đây là kỹ thuật "Châm Rung" thượng thừa chỉ có trong truyền thừa Cửu Chuyển Thần Châm, dùng linh lực để kích hoạt lại dòng chảy khí huyết đã c.h.ế.t.
Toàn bộ bác sĩ và chuyên gia đứng ngoài cửa phòng bệnh qua tấm kính lớn đều há hốc mồm kinh ngạc.
Tốc độ ra châm của Mặc Cảnh Hành quá nhanh, nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mờ nhạt trong không khí.
Không một ai trong phòng có thể nhìn rõ động tác hạ châm của hắn.
Theo từng mũi kim run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của vị đại lão Kinh Bắc dần dần có sự thay đổi quỷ dị.
Một vệt đỏ nhạt bắt đầu xuất hiện ở dưới cổ, chạy dọc lên phía cằm.
Dưới góc nhìn của Thiên Nhãn, luồng hắc khí đậm đặc đang bám c.h.ặ.t lấy trái tim ông ta như gặp phải khắc tinh, bắt đầu tan rã và bị dồn ngược trở lại đường thực quản.
Mồ hôi lấm tấm đầy trên trán Mặc Cảnh Hành, thấm ướt một mảng áo của hắn.
Việc vận hành linh lực để thi triển thần châm tiêu hao tinh thần lực của hắn rất lớn, đầu óc bắt đầu xuất hiện cảm giác đau nhức âm ỉ.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn vô cùng kiên định, không hề phân tâm dù chỉ một tích tắc.
Cả phòng bệnh lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, ai nấy đều nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng.
Mặc Cảnh Hành hít một hơi thật sâu để ép xuống cơn choáng váng trong đầu.
Hắn cầm cây ngân châm dài nhất, nhắm thẳng vào huyệt quan trọng nhất ngay giữa n.g.ự.c bệnh nhân, dứt khoát đ.â.m xuống.
Nhất châm định sinh t.ử!
Ngay khi mũi kim cuối cùng cắm sâu vào da thịt.
Khục!
Vị đại lão Kinh Bắc đang hôn mê sâu đột ngột trợn trừng mắt, ngồi bật dậy trên giường bệnh.
Ông ta há miệng, phun ra một ngụm m.á.u đen ngòm, bốc mùi hôi thối cực kỳ nồng nặc xuống nền nhà.
Tít tít tít...
Tiếng chuông cảnh báo dồn dập trên hệ thống máy theo dõi nhịp tim đột nhiên thay đổi nhịp điệu.
Đường điện tâm đồ đang gần như là một đường thẳng nằm ngang bỗng nhiên d.a.o động mạnh mẽ, từng cột sóng nhấp nhô đều đặn hiện lên.
Huyết áp tăng vọt trở lại mức an toàn, các chỉ số sinh tồn của bệnh nhân nhanh ch.óng khôi phục về trạng thái bình thường của một người khỏe mạnh.
Vị đại lão thở dốc vài hơi, sắc mặt nhợt nhạt lập tức được thay thế bằng vẻ hồng hào, khỏe mạnh.
Toàn bộ phòng bệnh rơi vào trạng thái tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Các chuyên gia đầu ngành đứng ngoài cửa sững sờ như những bức tượng đất sét, mắt trợn trừng không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Đường Chiêu đứng bên cạnh giường bệnh, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo blouse, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập sự chấn động tột cùng.
Tào Kha đứng ở phía sau như bị sét đ.á.n.h ngang tai, toàn thân run rẩy, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Gã không thể tin nổi, một tên bác sĩ nội trú rẻ rách mà gã luôn khinh miệt lại có thể làm được điều kỳ tích này.
Điều mà cả hội đồng y khoa với hàng chục giáo sư đầu ngành bất lực đầu hàng suốt mười tiếng qua, lại bị Mặc Cảnh Hành giải quyết chỉ bằng chín cây ngân châm trong vòng chưa đầy năm phút.
Sự kiêu ngạo và quyền thế của cha con họ Tào bị cái tát nảy lửa này tát cho tỉnh mộng.
Vị thế và danh tiếng của Mặc Cảnh Hành tại bệnh viện Kinh Thành, chính thức được viết lại từ giây phút này.
Sau vài phút thở dốc để ổn định lại nhịp thở, vị đại lão Kinh Bắc chậm rãi mở mắt ra.
Ánh mắt sắc bén, đầy uy nghiêm của ông ta lướt qua một lượt khắp căn phòng, lướt qua Đường Chiêu, rồi cuối cùng dừng lại trên người Mặc Cảnh Hành.
Dù giọng nói vẫn còn hơi yếu ớt do vừa trải qua cơn bạo bệnh, nhưng sự uy nghiêm của kẻ đứng đầu thế lực vẫn lộ rõ trong từng câu chữ.
"Là cậu... đã cứu mạng tôi sao?"
Mặc Cảnh Hành khẽ thu hồi bộ ngân châm, thần thái bình tĩnh gật đầu.
"Đúng vậy, ông đã qua cơn nguy kịch rồi."
Vị đại lão Kinh Bắc nhìn sâu vào mắt hắn, trên gương mặt nghiêm nghị dần hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Tốt lắm, người trẻ tuổi."
"Ân cứu mạng này của cậu đối với tôi lớn bằng trời."
"Gia tộc Kinh Bắc chúng tôi... nhất định sẽ báo đáp xứng đáng."
Một lời hứa trị giá ngàn vàng của đại lão Kinh Bắc đã được thốt ra, trực tiếp mở ra bước ngoặt thay đổi hoàn toàn vận mệnh của Mặc Cảnh Hành.