Giản Linh ghé đầu nhìn vào bản vẽ, rồi giật mình kinh ngạc chỉ tay vào trang giấy.

"Đây... đây thực sự vẫn là chiếc áo thô kệch ban nãy sao chị Giai Ninh?"

Tôi đặt b.út chì xuống, ngẩng đầu nhìn con gái trưởng thôn đang nín thở chờ đợi, mỉm cười đầy quyền lực.

"Không."

Tôi vuốt nhẹ lên thớ vải thô của chiếc áo đại phong, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia sáng của một nhà dẫn đầu xu hướng.

"Đây sẽ là chiếc áo khiến cả cái thị trấn này phải thay đổi hoàn toàn cách nhìn về thời trang thượng lưu."

CHƯƠNG 5

Cửa tiệm Maison de Úc Giai sắp đóng cửa.

Giản Linh đang quét dọn những sợi tóc thừa trên nền gạch quét vôi trắng kem.

Một cô gái trẻ tuổi bất ngờ đẩy mạnh cửa bước vào, hai tay ôm c.h.ặ.t một chiếc áo đại phong cũ kỹ màu xanh sẫm dày cộp.

Đó là Lâm Tuyết Mai, con gái của trưởng thôn.

Gương mặt cô ấy tràn đầy sự lo lắng, mắt rơm rớm nước mắt, vừa thở dốc vừa nhìn tôi đầy cầu cứu.

"Chị Úc, chỉ còn ba ngày nữa là em phải theo cha lên huyện dự buổi tiếp đón đoàn khách lớn từ tỉnh xuống rồi."

Lâm Tuyết Mai đặt mạnh chiếc áo lên bàn gỗ mộc, giọng nói nghẹn ngào vì uất ức.

"Đây là món đồ đẹp nhất, đắt tiền nhất trong tủ quần áo của em. Nhưng vừa mặc thử ở nhà, chị họ đã chê em mặc vào nhìn thô kệch, trông như gái quê lần đầu lên phố. Em đã chạy đến ba tiệm may trên thị trấn nhưng không một ai dám nhận sửa kiểu áo dày này cả. Chị... chị cứu em với."

Cô ấy không đến để gây sự hay thách thức như những người khác.

Ánh mắt khát khao và bất lực kia hoàn toàn là của một người đang rơi vào đường cùng, đặt hết hy vọng vào tôi.

Tôi nhìn chiếc áo đại phong lỗi thời trải dài trên mặt bàn, không lập tức cầm kéo hay vạch phấn.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt Lâm Tuyết Mai, giọng điệu vô cùng điềm tĩnh và chuyên nghiệp.

"Em mặc chiếc áo này vào người cho chị."

Lâm Tuyết Mai ngơ ngác một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn xỏ tay vào tay áo, kéo vạt áo rộng thùng thình lại.

"Đi vài bước về phía chiếc gương lớn xem nào." Tôi khoanh tay ra lệnh. "Xoay người lại. Ngồi xuống chiếc ghế gỗ kia. Được rồi, đứng lên."

Tôi tiến lại gần, dùng thước dây cẩn thận đo chiều rộng bả vai, vòng eo, chiều dài tay áo, đồng thời tỉ mỉ quan sát dáng đi và tỷ lệ cơ thể thực tế của cô ấy.

Lâm Tuyết Mai nín thở, Giản Linh bên cạnh cũng im lặng không dám thở mạnh.

Tôi buông thước dây xuống, nhìn thẳng vào mắt cô gái trẻ, dứt khoát đưa ra kết luận.

"Chiếc áo đại phong này hoàn toàn không xấu."

Tôi khẽ mỉm cười, chỉ tay vào phom dáng thô kệch của nó. "Nó chỉ đang được may theo số đo của một người hoàn toàn không phải là em mà thôi."

Tôi trải phẳng chiếc áo đại phong lên bàn làm việc dưới ánh đèn bão màu vàng dịu.

Tôi cầm cây b.út chì, dứt khoát phác thảo vài đường cắt xẻ mạnh mẽ lên trang giấy trắng của cuốn sổ da.

"Giản Linh, lại đây xem." Tôi gõ nhẹ đầu b.út xuống mặt bàn, giải thích cho học trò của mình.

"Phần đệm vai bằng mút bông dày cứng này quá thô, phải dỡ bỏ hoàn toàn. Chúng ta nâng nhẹ cầu vai lên cao hơn để tôn cổ, hạ đường eo xuống thấp hai phân, mở rộng phần gấu áo sang hai bên."

Tôi lật mặt sau của chiếc áo thô ráp, dùng phấn vạch một đường thẳng dọc sống lưng.

"Bỏ hết hàng cúc nhựa nặng nề, diêm dúa này đi. Chúng ta sẽ dùng một chiếc dây lưng bản lớn để siết lại phom dáng."

Giản Linh nhìn những nét phác thảo thanh thoát trên giấy, đôi mắt mở to, lần đầu tiên hiểu ra một triết lý thời trang vượt thời đại.

Thời trang cao cấp chưa bao giờ là việc đắp thật nhiều họa tiết, hoa hòe lòe loẹt hay ren bướm rườm rà lên người.

Bản chất của thời trang thượng lưu chính là việc điều chỉnh tỷ lệ cơ thể sao cho hoàn hảo nhất.

Tôi dắt Giản Linh bước vào xưởng nhỏ phía sau cửa tiệm, bắt đầu cuộc cách mạng trang phục.

Gian phòng nhỏ chỉ có tiếng kéo cắt vải sột soạt và tiếng máy khâu đạp bằng chân lạch cạch vang lên liên hồi.

Tôi tỉ mỉ tháo từng đường chỉ cũ bám đầy bụi vải, có những đoạn phom dáng chưa vừa ý, tôi sẵn sàng dỡ ra làm lại tới ba lần.

Tư duy thiết kế của một giám đốc sáng tạo không cho phép tôi chấp nhận bất kỳ một lỗi nhỏ nào trên sản phẩm.

Tôi tận dụng chính phần vải thừa vừa cắt ra từ vạt áo, khéo léo cuộn lại để tạo thành một lớp đệm vai mỏng nhẹ, tinh tế.

Chiếc thắt lưng bản lớn được tôi cắt may từ một miếng da bò màu nâu đậm nguyên bản mua lại ở hợp tác xã từ tuần trước.

Tôi tận dụng triệt để, không lãng phí bất kỳ một mảnh vải thô nào của chiếc áo cũ.

Giản Linh đứng bên cạnh hỗ trợ, tay cô ấy run run khi nhìn cây kéo sắc lẹm của tôi đưa những đường cắt táo bạo.

"Chị Giai Ninh... chị không sợ cắt sai một nhát là sửa hỏng luôn chiếc áo đắt tiền này của con gái trưởng thôn sao?"

Tôi không ngẩng đầu, đôi tay vẫn đưa kéo dứt khoát, thản nhiên đáp.

"Sợ chứ. Vì sợ nên càng phải tính toán thật kỹ, đo lường chính xác từng milimet trước khi hạ kéo cắt vải."

Sự tự tin của tôi được xây dựng trên nền tảng của tri thức chuyên môn và kỹ năng thực chiến đỉnh cao, không có chỗ cho sự may rủi.

Trời tảng sáng của ngày thứ ba, Lâm Tuyết Mai đứng ngồi không yên trong Maison de Úc Giai.

Chiếc áo đại phong đã được cải tạo xong, treo ngay ngắn sau tấm rèm canvas, nhưng tôi tuyệt đối không cho cô ấy mặc thử ngay lập tức.

"Ngồi xuống đây." Tôi đẩy cô ấy ngồi trước chiếc gương lớn sáng loáng.

Tôi bắt tay vào thực hiện trọn vẹn dịch vụ Combo Phong Cách để tạo nên một diện mạo hoàn mỹ nhất.

Tôi tháo mái tóc bện c.h.ặ.t của Lâm Tuyết Mai ra, dùng lô cuốn tự chế tạo thành kiểu tóc uốn sóng bồng bềnh nhẹ nhàng, lãng mạn như các quý cô.

Đôi lông mày sâu róm rậm rạp được tôi dùng nhíp tỉa gọn thành dáng mày lá liễu thanh tú, tôn lên đôi mắt sáng.

Tôi thoa một lớp Kem Bạch Ngọc để làm nền da căng mịn, sau đó dặm thỏi son gấc màu đỏ nhung quyến rũ lên môi cô ấy.

Tôi mở rương lấy ra một chiếc khăn lụa màu be tối giản thắt nhẹ quanh cổ Lâm Tuyết Mai, rồi đưa cô ấy một đôi giày da đen gót thấp chỉn chu.

Tôi nhìn tác phẩm của mình từ trên xuống dưới, giọng nói đầy sự khẳng định.

"Quần áo chưa bao giờ là thứ quyết định tất cả vẻ đẹp của một người phụ nữ."

Tôi đỡ Lâm Tuyết Mai đứng dậy. "Tổng thể từ mái tóc, lớp son, phụ kiện cho đến thần thái mới là thứ quyết định khí chất thượng lưu của em."

Tấm rèm vải canvas mộc mạc được Giản Linh kéo mạnh sang một bên.

Lâm Tuyết Mai chậm rãi bước ra ngoài, đứng đối diện với chiếc gương lớn giữa phòng.

Chiếc áo đại phong cũ kỹ, thô kệch ngày nào giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là một chiếc áo khoác dáng oversize cực kỳ thanh lịch và thời thượng.

Phần đệm vai mỏng nhẹ tinh tế giúp vóc người nhỏ bé của cô ấy trở nên cân đối, cao ráo hơn hẳn.

Chiếc thắt lưng da bò bản lớn màu nâu đậm siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn, tạo nên một đường cong chữ X đầy kiêu kỳ, quý phái.

Mái tóc uốn sóng bồng bềnh ôm sát lưỡng quyền phối cùng màu son đỏ nhung khiến toàn bộ khí chất quê mùa của con gái trưởng thôn bay biến sạch sẽ.

Giản Linh đứng chôn chân tại chỗ, hai tay che c.h.ặ.t miệng, mắt trợn tròn nhìn người trước mặt.

Ngay cả chính bản thân Lâm Tuyết Mai khi nhìn vào gương cũng hoàn toàn ngây dại, cô ấy không thể tin người phụ nữ đài các, sang chảnh trong gương lại là chính mình.

"Chị Úc... đây thực sự là em sao?" Lâm Tuyết Mai run rẩy chạm lên vạt áo, nước mắt hạnh phúc chực trào ra. "Em giống hệt như một minh tinh bước ra từ trong rạp chiếu bóng vậy."

Buổi tối hôm đó, tại hội trường lớn của ủy ban huyện.

Ánh đèn điện sáng choang, tiếng ly chén va chạm và tiếng trò chuyện của các cán bộ, khách mời vô cùng náo nhiệt.

Ngay khi Lâm Tuyết Mai bước qua cánh cửa hội trường, toàn bộ không gian xung quanh bỗng nhiên im bạt mất vài giây.

Cô diện chiếc áo khoác đơn sắc màu xanh sẫm cắt xẻ táo bạo, thắt lưng da bò, mái tóc uốn sóng bồng bềnh cùng đôi môi đỏ nhung đầy kiêu hãnh.

Phong thái đi đứng ung dung, tự tin của cô ấy lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn của các khách mời có mặt tại buổi tiệc.

Nhiều phu nhân của các cán bộ huyện và khách từ tỉnh xuống đều xì xào bàn tán, họ đổ dồn ánh mắt về phía cô ấy đầy ngưỡng mộ.

"Kỳ lạ thật, con gái trưởng thôn Lâm sao hôm nay ăn mặc sang trọng thế kia? Bộ quần áo đó chắc chắn là đồ hiệu mua ở Thâm Quyến hoặc Quảng Châu gửi về rồi."

"Nhìn phom dáng cắt may kia kìa, vừa tối giản lại vừa quý phái, trên huyện chúng ta làm gì có tiệm nào may được như vậy."

Không một ai có thể ngờ được chiếc áo khoác thời thượng kia vốn là chiếc áo đại phong cũ kỹ lỗi thời.

Các vị phu nhân cán bộ không kìm được lòng, liên tục tiến lại gần, vây quanh Lâm Tuyết Mai để hỏi han.

"Tuyết Mai ơi, cô may bộ trang phục này ở đâu thế? Chỉ cho các thím với."

Lâm Tuyết Mai ngẩng cao đầu, nụ cười rạng rỡ, cô ấy không hề giấu giếm mà tự hào dứt khoát giới thiệu tên thương hiệu.

"Dạ, cháu không mua ở thành phố đâu ạ. Toàn bộ trang phục và kiểu tóc này của cháu đều do một tay tiệm Maison de Úc Giai ở khu chợ cũ thị trấn thiết kế và cải tạo đấy ạ."

Cái tên Maison de Úc Giai chính thức nổ tung một tiếng vang lớn ngay trong đêm tiệc cấp huyện.

Hiệu ứng từ "biển quảng cáo sống" Lâm Tuyết Mai mang lại có sức công phá vô cùng khủng khiếp.

Chỉ hai ngày sau buổi tiệc, khu chợ cũ sát thị trấn nhỏ lại một lần nữa chấn động.

Nhiều phụ nữ có tiền, vợ của các tiểu thương giàu có và các nữ cán bộ cấp thấp thi nhau ôm những chiếc áo khoác cũ, váy dạ lỗi thời đến chật kín tiệm Maison de Úc Giai.

Họ bước vào cửa tiệm, thái độ không còn là dò xét hay hỏi mua dăm ba hũ kem dưỡng nhan như trước nữa.

Ai nấy đều đặt vội xấp quần áo lên bàn, ánh mắt đầy sự khát khao nhìn tôi.

"Chị Úc, chị xem chiếc áo măng tô cũ này của tôi có sửa được theo phong cách đơn sắc sang chảnh giống của Lâm Tuyết Mai không?"

"Tôi muốn đặt lịch làm Combo Phong Cách trọn gói, bao nhiêu tiền tôi cũng trả."

Maison de Úc Giai chính thức mở rộng thêm dịch vụ cải tạo trang phục cao cấp, bước chân vào lĩnh vực tạo hình thời trang một cách đầy vững chắc.

Giản Linh ngồi bên quầy gỗ, tay viết lia lịa vào cuốn sổ da, thông báo cho khách hàng bằng giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp.

"Các chị thông cảm, danh sách đặt lịch hẹn của tiệm chúng em hiện tại đã kéo dài liên tục gần hai tuần rồi ạ, xin vui lòng nhận số thứ tự và chờ đến ngày hẹn."

Sự kiêu kỳ của một thương hiệu có gu càng khiến giới thượng lưu địa phương thèm khát.

Cùng lúc đó, ở khu vực trung tâm chợ thị trấn.

Chu Lệ Na cố tình mặc một bộ váy mới mua, thiết kế nhiều tầng ren rườm rà, đính hoa giả sặc sỡ đủ màu sắc để đi dạo phố, nhằm chứng minh bản thân mình mới là người "hợp mốt" nhất.

Thế nhưng, những người dân đi chợ đi ngang qua hoàn toàn phớt lờ cô ta, họ chỉ đứng tụm năm tụm ba bàn tán sôi nổi về diện mạo lột xác thượng lưu của Lâm Tuyết Mai mấy ngày qua.

"Nhìn bộ đồ hoa hòe lòe loẹt của con bé Na kìa, trông cứ diêm dúa, quê mùa thế nào ấy."

"Đúng vậy, chẳng bằng một góc phong cách tối giản đơn sắc của con Tuyết Mai làm ở tiệm con bé Ninh."

Chu Lệ Na nghe thấy thì tức tối đến mức mặt mày vặn vẹo, hai tay siết c.h.ặ.t tà váy ren đến nhàu nát.

Tống Văn Khải đứng bên cạnh cô ta, chứng kiến toàn bộ sự việc, ánh mắt anh ta nhìn về phía biển hiệu Maison de Úc Giai ở đằng xa bỗng trở nên vô cùng phức tạp, d.a.o động mãnh liệt.

Trong lòng anh ta lần đầu tiên dâng lên một cảm giác hối hận và hoang mang tột độ.

5 - Maison De Úc Giai (1982) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia