Mãn Mãn

Chương 7

"Ôi trời ơi, thảo nào hồi đó hot boy trường Nhất Trung lại từ chối nhiều người thế, cả ngày cứ như hòa thượng ấy. Ngày nào cũng đến trường mình đón cậu tan học, rủ cậu ra căng tin ăn vặt thôi mà anh ấy cũng không yên tâm nữa kìa."

Tôi vội vàng giải thích: "Không phải đâu. Tớ quen anh Kỳ Tự từ lúc mười tuổi cơ, thế nên..."

"Ồ, hóa ra là đã nhắm trúng cậu từ lúc bé tí rồi cơ đấy."

Lục Danh Trạch giật nảy mình: "Mãn Mãn, không lẽ hồi cấp ba anh ta đã phát hiện ra chuyện của hai đứa mình rồi đấy chứ?"

Giờ nhắc lại chuyện cũ cũng chỉ giống như một cơn gió thoảng qua của thanh xuân mà thôi.

Có người kinh ngạc thốt lên: "Khoan đã, hai người từng yêu nhau á!? Lục Danh Trạch, mẹ kiếp cậu đúng là súc sinh mà."

Lục Danh Trạch tỏ vẻ không vui: "Trong chuyện tình cảm, thích một người đâu phải chuyện mình muốn kiểm soát là được. Hồi đó tớ cũng tự mắng bản thân không ít đâu."

Tiếng cười đùa rộn rã hòa lẫn vào cùng tiếng nhạc ồn ào.

Trò chuyện một hồi, chủ đề lại chuyển sang năng lực công việc.

Tiểu Mẫn đang ngồi bên cạnh lải nhải kể xấu bạn trai của mình với tôi.

Tôi vừa nghe vừa nếm thử mấy loại nước ép trái cây, vị chua chua ngọt ngọt, ngon ơi là ngon.

Những người trước mặt thì đang ép nhau uống rượu.

Trương Dao là người có sự nghiệp thành công nhất trong số những người ở đây, ngoại trừ vị thiếu gia nhà giàu ngậm thìa vàng từ bé Lục Danh Trạch.

Hình như trước đây cậu ấy từng ngồi cùng bàn với tôi.

Cậu ấy đứng dậy, dõng dạc tuyên bố: "Ở công ty, năm nào tớ cũng là nữ hoàng doanh số đấy. Chút rượu này thấm tháp vào đâu."

Thấy cậu ấy ngửa cổ nốc cạn, mọi người thi nhau hò reo cổ vũ, giống như không chuốc say thì không cam lòng chịu để yên.

Tôi cũng ngẩng đầu nhìn cậu ấy, khẽ giật giật tay áo cậu ấy, đưa qua một quả nho: "Cậu có mệt không? Đâu phải cứ uống rượu mới có thể làm tốt việc? Ăn quả nho đi, ngọt lắm đấy."

Giọng nói của tôi không lớn, nhưng chỉ trong thoáng chốc, xung quanh tĩnh lặng mất một giây.

Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này.

Bao gồm cả Tiểu Mẫn.

Ở thời đại này, ngây thơ và lương thiện bị đ.á.n.h đồng với ngu ngốc và chịu thiệt thòi. Thế nên có rất nhiều người cố gắng mài mòn đi những phẩm chất ấy, hệt như những con ch.ó, thay hình đổi dạng để a dua xu nịnh theo những quy tắc của xã hội này. Cho đến giây phút này, dường như bọn họ bỗng nhìn rõ dáng vẻ ban sơ của chính mình: trong trẻo đến mức khiến người ta muốn rơi lệ.

Trương Dao khựng lại một chút, rồi lại cười sảng khoái: "Không mệt! có tiền kiếm thì uống bao nhiêu cũng được."

Dưới ánh đèn mờ ảo, chẳng ai để ý đến những tia m.á.u hằn lên nơi đáy mắt cô ấy.

Tôi còn định mở miệng nói tiếp thì cô ấy đã nói lời xin lỗi rồi đi vào nhà vệ sinh.

Tôi đành xếp hết những loại trái cây ngọt sang cạnh ly rượu của cô ấy, đợi cô ấy quay lại ăn.

Dường như bầu không khí náo nhiệt vẫn đang tiếp diễn, nhưng hình như cũng hoàn toàn tách biệt với tôi.

Tiểu Mẫn lên tiếng: "Còn lo lắng cho người khác cơ đấy! Mãn Mãn à, tự cậu có thấy vui không?"

Tôi mỉm cười đáp: "Rất vui mà."

"Nói dối! Dạo trước lúc ra ngoài chơi, tớ đã thấy cậu cứ hồn siêu phách lạc rồi. Cãi nhau với Kỳ Tự à? Có phải anh ta đối xử không tốt với cậu không?"

Lúc này đầu óc tôi bắt đầu lâng lâng ch.óng mặt. Tôi ôm ly rượu lắc lắc đầu, khẽ lẩm bẩm: "Mẹ tớ nói thật tâm yêu một người cũng là một cách để yêu thương chính mình, nhưng mình không thể bắt ép người ta cũng phải yêu lại mình y như vậy. Tớ không trách anh ấy. Anh Kỳ Tự đối xử với tớ rất tốt."

Tiểu Mẫn nhìn tôi, rồi lại nhìn dòng tin nhắn Kỳ Tự vừa gửi đến trên điện thoại: [Bảo Hứa Mãn Mãn nghe điện thoại.]

Cô ấy cong môi cười: "Anh ta sẽ yêu cậu thôi."

Trên đời này làm gì có ai lại không rung động trước một linh hồn thuần khiết cơ chứ.

Lát sau, Tiểu Mẫn kéo tôi ra khu bàn VIP ở sảnh ngoài.

Chẳng mấy chốc đã có bảy tám chàng trai cứ thế đường hoàng sáp lại ngồi chung.

Toàn người mặc âu phục giày da, rất đẹp trai, nhưng không đẹp trai bằng anh Kỳ Tự.

Tiểu Mẫn choàng tay qua vai tôi, chỉ tay về phía họ: "Mãn Mãn, những người này đều đến đây để tiếp chuyện với cậu đấy. Cứ chơi thả ga đi."

Cô ấy vừa dứt lời, chàng trai ngồi gần tôi nhất đưa cho tôi một ly rượu, ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau.

Trước đây tôi vẫn thường hay sờ tay Kỳ Tự. Vì tập gym nên trên bàn tay của anh có một lớp chai mỏng.

Bầu không khí ngập tràn mùi nước hoa ngào ngạt, cả người tôi cứ lâng lâng như trên mây. Tôi cầm lấy tay cậu con trai đó ngắm nghía: "Sao tay cậu lại mềm mại thế này? Có dưỡng tay không thế?"

Chàng trai gãi gãi gáy, nở nụ cười rạng rỡ khoe môi đỏ răng trắng: "Chắc là do bẩm sinh đấy ạ. Tay chị cũng rất mềm."

Được khen làm tôi vui vẻ cười híp cả mắt.

Mới trò chuyện được vài câu.

Tiểu Mẫn đã huých huých vai tôi: "Mãn Mãn, đừng cười nữa. Chồng cậu đến đòi người rồi kìa."

"..."

Chương 7 - Mãn Mãn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia