Mãn Mãn

Chương 8

13

Tôi có cảm giác là mình uống say mất rồi.

Hay là tôi hoa mắt thế?

Hôm nay Kỳ Tự không mặc vest. Anh mặc áo thun đen, quần đen, dáng vẻ nhàn nhã dựa lưng vào tường, đang nhìn chằm chằm tôi.

Đèn neon nhấp nháy liên hồi.

Lúc sáng lúc tối.

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, đang định nói tiếng xin lỗi với chàng trai bên cạnh, nhưng còn chưa dứt câu thì Kỳ Tự đã kéo tôi rời đi.

Trong xe.

Tôi mân mê những ngón tay của mình, nhưng lại bị Kỳ Tự nắm lấy.

"Thích sờ tay người khác thế cơ mà? Sao bây giờ lại không sờ nữa đi?"

Hơi nóng hầm hập phả ra.

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

Tim tôi đập thình thịch thình thịch.

Cảm giác nắm tay anh không giống với cái chạm ban nãy cho lắm, tôi cũng thành thật nói ra miệng: "Không giống nhau lắm."

"..."

Thái dương Kỳ Tự giật giật vì tức giận: "Phải rồi. Tham gia tiệc sinh nhật của người yêu cũ, rồi lại bày ra mấy cái trò linh tinh này. Hứa Mãn Mãn, em coi tôi là cái thá gì hả?"

Thật là một câu dài.

Đầu tôi lại choáng váng quay cuồng rồi. Tôi khẽ giãy giụa một chút, nhưng lại bị anh nắm c.h.ặ.t hơn: "Em biết vì sao anh tức giận mà."

Đôi mắt tôi sáng rực lên, lên tiếng giải thích: "Vừa nãy anh đẹp trai kia bảo với em là chia tay rồi thì không được liên lạc với người yêu cũ nữa, càng không được đến dự sinh nhật. Anh ấy cò nói nếu em còn dây dưa với người yêu cũ, anh ấy sẽ mách chồng em. Tới lúc đó cả bốn người chúng ta đều không được yên thân."

Kỳ Tự cau mày: "Có phải em gặp ai cũng gọi người ta là anh không hả?"

Tôi ngắt lời anh, lèo nhèo tiếp: "Thật ra anh không cần phải tức giận đâu. Lúc đó là vì em nhìn thấy có chị gái tỏ tình nói muốn hẹn hò với anh, em thấy rất tức giận lại thêm phần tò mò, nên mới đồng ý ở bên Lục Danh Trạch. Sau này tụi em chia tay cũng là vì anh đấy."

Ánh mắt Kỳ Tự tối sầm lại, sâu thẳm đến mức tôi không thể nhìn thấu: "Vì sao?"

"Bởi vì em làm việc gì cũng chậm chạp, nên Lục Danh Trạch sẽ tỏ ra mất kiên nhẫn. Cậu ấy không nói ra nhưng em có thể cảm giác được. Mặc dù cậu ấy đối xử với em cũng khá tốt, nhưng không giống như anh. Anh đối xử với em siêu siêu tốt cơ."

Tôi hoàn toàn không thể kiểm soát được bản thân nữa, bao nhiêu lời giấu kín trong lòng đều tuôn ra hết sạch: "Sau đó em không thèm chơi với cậu ấy nữa, hình như thế nghĩa là chia tay rồi. Sau đó em lại thấy có chị gái khác tỏ tình với anh, em lại tức giận tiếp. Tới lúc đó em mới nhận ra là em muốn yêu đương với anh. Em có hơi thích anh rồi."

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó khiến hốc mắt cay xè, giọng nói nhỏ xíu lại: "Anh ơi, em xin lỗi. Em quên mất, em không nên nói thích anh. Em biết em chỉ là một gánh nặng. Anh chăm sóc em đã lâu như vậy rồi, anh cũng đã trả xong cái ơn đó từ lâu. Nếu muốn ly hôn cũng được thôi, em sẽ không bám lấy anh đâu. Bản thân em cũng có công việc mà, em có thể tự nuôi sống chính mình."

Không gian xung quanh hoàn toàn chìm vào im lặng.

Tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Những dải đèn đường lặng lẽ vụt qua, dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi.

Mãi không đợi được lời phản hồi nào.

Tôi chậm chạp quay đầu lại: "Em cũng sẽ không..."

Bàn tay đang đan vào nhau đột ngột bị kéo mạnh một cái.

Một bóng đen che phủ xuống.

Kỳ Tự nghiêng đầu hôn lên môi tôi.

Cả hai chúng tôi đều đang mở to mắt.

Tôi ngây người. Ánh mắt Kỳ Tự cũng khựng lại trong thoáng chốc.

Anh ngửi thấy một mùi hương. Đây không phải lần đầu tiên anh ngửi thấy mùi hương này.

Không phải mùi nước hoa, cũng chẳng phải hương thơm của sữa tắm.

Anh biết đó là hương vị của hormone.

Mùi hương này còn có một cái tên gọi khác là bạn đã yêu cô ấy mất rồi.

Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở đan xen hòa quyện.

Trong lòng hai người cùng gợn lên từng cơn sóng lăn tăn rạo rực.

Kỳ Tự nhẹ nhàng buông tôi ra, đầu ngón tay khẽ mơn trớn trên gò má tôi.

Yết hầu anh trượt xuống, cất giọng khàn khàn: "Mãn Mãn, có rất nhiều cách để báo ân, nhưng anh chỉ muốn cưới em."

Chưa đợi tôi kịp phản ứng.

Anh lại tiếp tục hôn xuống.

Nụ hôn lần này vô cùng dứt khoát, dây dưa, nhẫn nhịn, kiềm chế, rồi lại cuồng nhiệt cháy bỏng.

Cảm nhận được nhiệt độ nơi đầu lưỡi của anh, tôi giật mình rụt người lại.

Kỳ Tự không cho tôi trốn tránh. Tay anh ghì c.h.ặ.t lấy gáy tôi, nụ hôn càng lúc càng sâu hơn.

Trời đất quay cuồng, mọi xúc cảm đều nóng rực như thiêu như đốt.

Không biết đã trôi qua bao lâu anh mới chịu buông tôi ra.

Tôi cũng chẳng biết mình về đến nhà từ lúc nào.

Hình như cơn say này cứ đến rồi đi theo từng đợt.

Đầu tôi bỗng chốc hết choáng váng, đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Không có ai lên tiếng.

Chương 8 - Mãn Mãn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia