Khi Tô phi đi vào, một mùi hương nồng nặc ập tới trước mặt.
Ta không nhịn được mà hắt hơi một cái, lầm bầm một câu "sặc quá" rồi lại cúi đầu ngủ tiếp.
Tô phi đột nhiên nổi giận, ả đỏng đảnh chạy tới bên cạnh bạo quân, không quên đẩy mạnh ta một cái, rồi sà vào lòng bạo quân khóc lóc ỉ ôi:
/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive
"Hoàng thượng, cung nữ này sao mà không có quy củ thế ạ, thần thiếp dùng loại nước hoa Người thích nhất để đến thăm Người, vậy mà con nhỏ này lại chê thần thiếp sặc, thần thiếp không biết đâu, Người phải làm chủ cho thiếp!"
Ta nghiêng đầu nhìn Tô phi, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Nhìn cái dáng vẻ gió thổi là đổ thế kia, vậy mà sao lúc đẩy người lại khỏe thế, đau cả thắt lưng của ta.
Ta tìm một cái cột tựa vào, định ngủ tiếp.
Liền thấy bạo quân đang cau mày khó chịu xoa thắt lưng, rồi khịt khịt mũi hắt hơi một cái thật mạnh, lên tiếng:
"Lần sau đừng xịt thứ đó nữa, trẫm buồn nôn lắm rồi."
Bạo quân ăn nói vốn chẳng bao giờ dễ nghe, Tô phi tức thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, giận dữ bỏ chạy ra ngoài.
Khi đi ngang qua ta, ả còn không quên lườm ta một cái cháy mắt, ác độc thốt lên một câu:
"Ngươi cứ đợi đấy cho ta."
Ta ngơ ngác đáp một tiếng "ồ", chẳng hiểu ý ả là gì.
Người bảo buồn nôn là bạo quân cơ mà, liên quan gì đến ta chứ.
Cơn buồn ngủ ập đến, ta lại tựa vào cột rồi thiếp đi mất.
7
Bạo quân không vui rồi.
Bởi vì các lão thần trên triều nói, ngài ấy cũng không còn trẻ, nên lập hậu đi thôi. Nhà ai mà hoàng đế hai mươi lăm tuổi đầu rồi còn chẳng có lấy mụn con?
Bạo quân vô cùng tức giận, đập vỡ mấy cái chén trà rồi kéo ta đùng đùng bỏ đi.
Về tới tẩm cung, ngài nắm tay ta, ngồi trên long sàng lải nhải, mấy lần ta suýt chút nữa là ngủ thiếp đi rồi.
"Thôn Thôn, mấy lão già này có phải rảnh rỗi quá rồi không? Hậu cung đã có bao nhiêu nữ nhân rồi mà còn chưa biết đủ? Suốt ngày cứ chăm chăm vào chuyện trẫm tuyển tú, lập hậu, sinh con. Muốn sinh thì tự mà sinh lấy, cái lũ chân đã chạm vào quan tài rồi mà còn lo chuyện đó, vô sỉ!"
"Ngươi nhìn thấy Trương Thừa tướng chưa, chính ông ta ngày ngày ồn ào đòi lập hậu, chẳng phải là muốn trẫm lập con gái ông ta làm hậu sao?"
"Đừng tưởng trẫm không biết, lũ người hùa theo nói đỡ cho ông ta đều là môn khách trong phủ ông ta cả. Con gái ông ta kiêu căng đến mức nào rồi, hôm qua còn đ.á.n.h gãy chân hai cung nữ, loại đàn bà như vậy mà cũng xứng làm hoàng hậu?"
Ồ, hóa ra bạo quân cũng có lúc thấy người khác tàn bạo là chướng mắt.
Thật hiếm thấy.
"Trẫm tuyệt đối sẽ không đụng vào lũ đàn bà bẩn thỉu kia! Tuyệt đối không!"
"Thôn Thôn, sao nàng lại chảy nước miếng rồi, đói rồi à?"
Bạo quân vươn tay lau vết nước bên khóe miệng ta, tiện tay nhéo nhéo má ta, thành thật nói: "Thôn Thôn, trẫm đôi khi thực sự ghen tị với nàng, ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng có chút phiền não nào, y hệt như một kẻ ngốc vậy."
Ta ngây người kêu một tiếng "Ồ", kẻ ngốc nghe không giống lời hay ý đẹp gì cho lắm.
8
Vì khả năng tự lo liệu của ta không tốt lắm, thường xuyên vì ngủ nhiều quá mà để bản thân bị đói.
Bạo quân sau khi thấy bụng ta kêu ùng ục ngay trong lúc ngài đang thiết triều, liền cho rằng nên có người tới chăm sóc ta.
Rất nhanh sau đó, Lý công công đưa tới một cung nữ nhỏ mới nhập cung.
Cung nữ nhỏ kia thấy ta không vui lắm, ta cũng chẳng biết tại sao cô ấy lại không vui.
Khi bạo quân có ở đó thì không sao, nhưng lúc ngài đi rồi, cô ấy sẽ véo má ta, dữ dằn vô cùng.
"Cùng là cung nữ, dựa vào đâu mà ta phải hầu hạ ngươi, nhìn cái bộ dạng ngu ngốc của ngươi kìa, ngoài ăn với ngủ ra thì như một con ngốc, theo ngươi thì có tiền đồ gì chứ."
Tiền đồ là gì ta không biết, chỉ cần cô ấy cho ta ăn đúng bữa, ta cũng không muốn tính toán nhiều làm gì.
Cũng may là cung nữ nhỏ kia vẫn cho ta ăn uống đúng giờ.
Chỉ là khi nghe ta đòi ăn bánh bao nhân cỏ tươi, lông mày cô ấy lại nhíu c.h.ặ.t lên một chút.
Cô ấy không thích đi hái cỏ, cô ấy nói đó là việc của lũ cung nữ hạng bét hèn mọn.
Cô ấy không hái, thì ta tự đi hái.
Thực ra ta khá thích hái cỏ, nhất là vừa hái vừa ăn, như vậy mới tươi.
Thế mà cung nữ nhỏ kia hình như càng ghét bỏ ta hơn, cô ấy nói ta giống như một con súc vật.
Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi, Tây Bào T.ử vốn dĩ chẳng phải súc vật sao, cô ấy nói cũng đâu có sai.
Thế là ta gật đầu đáp: "Ta chính là súc vật mà."
Cung nữ nhỏ kia mừng như mở hội, đi khắp nơi rêu rao rằng ta là một kẻ ngốc, rất nhiều người nhìn ta với ánh mắt khác thường.
Bạo quân mấy ngày nay bận rộn, thêm việc các lão thần triều trước cứ ngày ngày nói ngài mang cung nữ nhỏ bên người là không lo chính sự, nên gần đây ngài ít khi mang ta lên triều.
Hôm nay ta đang hái cỏ trong sân, ăn rất ngon lành thì thấy một công công vội vàng chạy tới.
"Hoàng thượng đang cần người hầu hạ bên cạnh, Thôn Thôn cô nương sao lại ở đây, Hoàng thượng tìm khắp lượt rồi, nếu không tìm thấy, ngài lại nổi giận mất."
Ta nhìn cả vườn cỏ tươi, có chút thòm thèm xoa xoa bụng, thực ra ta vẫn chưa được no lắm.