Cung nữ nhỏ lần này lại đặc biệt thấu tình đạt lý, cô ấy đột nhiên chạy tới nắm lấy tay ta, ân cần nói: "Có phải ngươi chưa ăn no không?"

Ta nhíu cái mặt nhỏ gật đầu: "Đói."

"Vậy ngươi cứ ăn đi, ta đi hầu hạ thay ngươi."

Không đợi ta đồng ý, cung nữ nhỏ đã chạy nhanh tới trước mặt tiểu công công nói: "Cô ấy ngốc thế này, đi cũng không hầu hạ tốt đâu, để nô tỳ đi vậy, công công dẫn đường."

Tiểu công công này không phải người thân cận hầu hạ bên cạnh bạo quân, hình như không hiểu rõ tính tình của ngài, do dự nhìn ta một cái rồi nắm lấy tay cung nữ nhỏ chạy về phía Bồ Đề Cung.

Ta bị hương vị của cỏ tươi làm cho thèm đến chảy nước miếng, thấy họ đi xa rồi, ta liền lao đầu vào bụi cỏ.

9

Khi ta trở về Bồ Đề Cung thì thấy cung nữ nhỏ đang nằm trên ghế đá, người đầy m.á.u, đầu toát mồ hôi lạnh.

Ta đi tới muốn lau mồ hôi cho cô ấy, nhưng cung nữ nhỏ quay ngoắt đi, ánh mắt đầy chán ghét.

"Không cần ngươi giả vờ tốt bụng, chính là ngươi cố ý hại ta, ta hận ngươi."

Ta nghiêng đầu không hiểu tại sao cô ấy lại nói vậy, bèn chạy đi hỏi Lý công công.

Lý công công nói, bạo quân nổi trận lôi đình, bởi vì cung nữ nhỏ kia khi mài mực lại dám ngồi hẳn vào lòng bạo quân.

Lý công công còn nói: "Thôn Thôn cô nương sau này hãy an phận ở trong Bồ Đề Cung đi, Hoàng thượng không thích người khác hầu hạ."

Ta kêu một tiếng "Ồ", nhưng trong lòng có chút không vui.

Bạo quân sao lại hung dữ thế, cung nữ nhỏ chỉ là để cho ta được ăn thêm vài ngụm cỏ thôi mà, ngài hà tất phải ra tay tàn nhẫn như vậy?

Đêm đến, sau khi bạo quân tắm rửa xong, mặc y phục ngủ, đôi chân dài vừa bước lên giường đã bị ta tung một cước đá văng xuống.

Bạo quân nhìn ta với vẻ khó hiểu.

"Thôn Thôn, nếu nàng nói với trẫm là cái chân kia vừa nãy không nghe lời, trẫm sẽ tha cho nàng."

Ta từ chối, ta chính là cố ý đấy.

"Ngài đ.á.n.h bị thương cung nữ nhỏ của ta, ta không thích ngài nữa."

Ta nói thêm.

Bạo quân tức đến bật cười, ngài đứng phắt dậy, chống nạnh, nhìn xuống ta từ trên cao.

"Mạn Thôn Thôn, nàng đang trách trẫm?"

Ta bướng bỉnh gật đầu.

"Ngài là bạo quân, ngài thích đ.á.n.h người! Ngài xấu xa!"

Bạo quân giận quá hóa cười, ngài sải bước đi ra cửa, tới cửa lại nhớ ra mình chưa mặc y phục chỉnh tề, liền quay lại bước dài, dứt khoát giật lấy long bào trên giá, vừa mặc vừa đi.

Khi đi tới cửa, bạo quân đột nhiên quay đầu lại.

"Đồ ngốc nghếch, để trẫm cho nàng thấy, nếu không có cái bạo quân này bảo vệ, xem nàng sống sót được mấy ngày trong cái cung này!"

10

Bạo quân ra cung rồi.

Đi trong đêm, nghe nói là đi săn b.ắ.n ở phương Nam.

Nhưng trước khi đi, ngài vẫn làm được một việc ra trò-

Điều Đàn Nô tới hầu hạ ta.

Ta rất thích Đàn Nô, trên người cô ấy luôn có mùi cỏ tươi, ngửi thấy là bụng dạ ta dễ chịu hẳn.

"Cô nương, nghe nói người thích ăn bánh bao nhân cỏ tươi, y hệt con Tây Bào T.ử mà nô tỳ từng hầu hạ trước kia, nô tỳ làm mười cái cho người, người nếm thử xem?"

Ta vừa nghe đã tỉnh cả người, ăn liền tù tì mỗi cái một miếng, vừa ăn vừa cười ngây ngô với Đàn Nô.

Không hổ là Đàn Nô của ta, nhân cỏ tươi là cỏ sống, kết hợp với vỏ bánh bao trắng mịn, thật thơm ngon.

Có lẽ vì luôn ở cùng với những con súc vật đơn giản như chúng ta, nên Đàn Nô cũng có tính cách đơn giản như vậy.

Ngoài việc nấu ăn cho ta, thì là chuẩn bị sương sớm tươi mát, hoặc hái ít hoa tươi chắt nước cho ta tắm rửa sạch sẽ, tự làm cho mình bận rộn cả ngày, không hề giống cung nữ nhỏ kia cứ hở ra là véo ta.

Trưa đầu tiên sau khi bạo quân đi, ta nằm trên giường của ngài, người thơm tho ngủ một giấc hồi lung tuyệt vời.

Nghĩ tới những lời bạo quân nói trước khi đi tối qua, ta nhổ một ngụm nước bọt thật to lên long ỷ của ngài.

Thật tốt, ngài không có ở đây, ta thấy thoải mái hơn nhiều.

Nhưng sự thoải mái này chỉ duy trì được chưa đầy một canh giờ.

Ta vừa chợp mắt được một chút, đã bị người ta kéo mặt đau điếng người mà tỉnh giấc.

"Đồ nô tài c.h.ế.t tiệt, còn dám ngủ trên giường của Vương thượng! Người đâu, lôi nó ra ngoài cho bổn cung!"

...

Dù đây là tẩm cung của Bạo quân, nhưng vì hắn không có ở đây nên người trong cung cũng chẳng ai dám cản lại.

Ta nghiêng đầu nhìn người đàn bà trang sức đầy mình trước mắt, suy nghĩ mãi vẫn không nhớ ra bà ta là ai.

Thế là ta thử hỏi: "Tô phi nương nương?"

Người đàn bà kia dậm chân giận dữ, véo lấy má ta rồi lôi ra ngoài, ném phịch xuống dưới ánh mặt trời ch.ói chang, quát mắng:

"Đồ tiện tỳ mù mắt kia, ngươi dám lảm nhảm cái gì hả? Bổn cung là Quý phi! Là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung!"

"Đè nó xuống, quỳ đủ một canh giờ cho ta. Chỉ cần thân người nó lệch đi một chút, thì lấy đinh đ.â.m thẳng vào gan bàn chân nó!"

Ồ, hóa ra là Quý phi à.

Cha bà ta chính là Trương Thừa tướng chuyên làm Bạo quân nổi giận.

Không thể đắc tội, không thể đắc tội, đến Bạo quân còn chẳng làm gì được cha bà ta, thôi thì ta cứ ngoan ngoãn quỳ, đằng nào ta cũng lười cử động.

Giữa trưa nắng gắt, hơi nóng xung quanh khiến ta ngày càng buồn ngủ.

Thời tiết nóng nực thế này, lại còn quỳ trên nền đá, thực ra rất dễ bị mất nước.