Tôi lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, mặc anh muốn làm gì thì làm.

“Phần thân trên của tôi bị em sờ hết một lượt, vậy mà em vẫn chưa thấy đủ.”

“Thậm chí còn c.ắ.n cả yết hầu của tôi.”

Khụ khụ...

Đoạn này thì tôi vẫn còn nhớ.

“Tôi đã là người của em, đương nhiên em phải chịu trách nhiệm.”

Nói xong, Phó Kha Cảnh buông tay tôi ra, chậm rãi chỉnh lại mấy... dải vải còn sót lại trước n.g.ự.c.

“Hơn nữa, em còn mang theo con của tôi bỏ trốn.”

Nhắc đến đây, dường như Phó Kha Cảnh có chút tức giận, trong giọng nói cũng lộ ra vài phần bực bội.

“Chặn mọi liên lạc với tôi, bỏ rơi tôi, thậm chí còn giấu luôn chuyện đứa bé tồn tại.”

Không ai biết được, khi hay tin cô vừa về nước thì việc đầu tiên làm lại là tổ chức tiệc đầy tháng cho con, anh đã tức giận đến mức nào.

Thậm chí anh còn từng nghĩ, nếu thật sự không còn cách nào khác, anh sẽ đi làm bố dượng cho con của cô.

Phó Kha Cảnh càng nói, tôi càng chột dạ.

“Chuyện đó đâu phải tôi muốn là được. Ai bảo hai nhà chúng ta là kẻ không đội trời chung chứ?”

Mang t.h.a.i con của nhà đối thủ, nếu để ông nội biết, kiểu gì tôi cũng bị lột một lớp da.

“Với lại... anh cũng ghét tôi mà.”

Trong lòng tôi vẫn luôn nghĩ rằng Phó Kha Cảnh không hề thích tôi.

12

Ý nghĩ ấy xuất hiện từ sau khi tôi học cấp ba.

Lần đầu tiên tôi gặp Phó Kha Cảnh là khi mới năm tuổi.

Hôm đó, ông nội dẫn tôi đi dự tiệc.

Ở đó, chúng tôi tình cờ gặp ông nội Phó và Phó Kha Cảnh cũng đến dự.

Hai ông vừa chạm mặt đã nhìn nhau không vừa mắt, ngay trước mặt hai đứa nhỏ mà không ngừng đấu khẩu.

Thậm chí còn vươn cổ tranh cãi xem giữa tôi và Phó Kha Cảnh, ai xuất sắc hơn.

Mặc dù chưa từng gặp Phó Kha Cảnh, nhưng ngày nào ông nội cũng nhắc tên anh bên tai tôi, muốn không nhớ cũng khó.

Thế là tôi lén trốn sau lưng ông nội, tò mò quan sát anh.

Anh lớn hơn tôi vài tháng, lặng lẽ đứng bên cạnh nghe hai ông cãi nhau, gương mặt chẳng hề có chút cảm xúc.

Cho đến khi anh phát hiện tôi đang nấp sau lưng ông nội.

Hai đứa nhìn nhau thật lâu.

Nhân lúc hai ông còn đang mải cãi mà không để ý, anh lặng lẽ nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi rời đi.

Chúng tôi đi đến bên một hồ nước trong khuôn viên tiệc.

Sau khi chắc chắn không có ai đuổi theo, anh mới thở phào nhẹ nhõm rồi kéo tôi ngồi xuống.

“Phù... cuối cùng cũng trốn được rồi.”

“Em là Chu Lăng à?”

Anh chống cằm bằng gương mặt nhỏ lạnh lùng, nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi hơi bất ngờ vì anh biết tên mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Ngày nào ông nội anh cũng nhắc tên em bên tai anh. Hóa ra em trông như thế này.”

Có lẽ anh rất tò mò về tôi, cứ nhìn tôi mãi không thôi.

“Ông nội em cũng thường xuyên nhắc đến tên anh. Ông bảo anh rất giỏi, là người xuất sắc nhất trong thế hệ này của nhà họ Phó.”

Nhưng anh thật sự rất đẹp.

Làn da trắng trẻo, gương mặt đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo thử một cái.

Chỉ là tôi không dám.

Đành ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.

Cả hai chúng tôi đều không ngờ, thì ra ông nội của đối phương đều giống hệt như vậy.

“Anh còn nghe ông nội nói hai nhà chúng ta là kẻ không đội trời chung.”

“Kẻ không đội trời chung là gì vậy?”

Khi ấy tôi còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của câu nói ấy.

Phó Kha Cảnh tốt bụng giải thích cho tôi.

“Kẻ không đội trời chung nghĩa là hai bên ở thế đối địch.”

Tôi lập tức mở to mắt.

“Vậy... anh chính là kẻ không đội trời chung của em sao?”

13

Phó Kha Cảnh lúc năm tuổi dường như cũng thấy có gì đó không đúng.

Anh lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Tôi càng thêm bối rối.

Vậy rốt cuộc chúng tôi có phải là kẻ không đội trời chung hay không?

“Ông nội của chúng ta là kẻ không đội trời chung, nhưng chúng ta thì không.”

Anh suy nghĩ rất lâu mới đưa ra được câu trả lời ấy.

Thật ra anh rất đẹp trai, tôi cũng chẳng muốn làm kẻ không đội trời chung với anh.

Không phải kẻ không đội trời chung...

Thì sẽ là bạn.

“Vậy anh là bạn của em rồi.”

Tôi vui quá, liền chồm tới hôn chụt một cái lên má anh.

Cô giáo từng nói, thích ai thì phải hôn người đó.

Khuôn mặt Phó Kha Cảnh năm tuổi lập tức đỏ bừng.

Anh lắp bắp bảo tôi không được hôn anh.

Tôi ngơ ngác.

Chẳng phải thích thì sẽ hôn nhau sao?

Đáng tiếc, đúng lúc ấy ông nội hai bên đều sai người đi tìm chúng tôi, hai đứa chỉ đành lặng lẽ quay trở lại.

Về sau, tuy ông nội hai nhà vẫn như nước với lửa, nhưng chúng tôi lại trở thành những người bạn rất thân.

Phó Kha Cảnh còn nghiêm túc nói với tôi rằng, bạn bè thì không thể tùy tiện hôn nhau.

Cứ thế, mọi chuyện yên ổn kéo dài đến tận những năm cấp ba.

Trong mắt người ngoài, tôi và Phó Kha Cảnh là kẻ không đội trời chung, chuyện gì cũng phải phân cao thấp.

Nhưng sau lưng mọi người, chúng tôi lại luôn âm thầm giúp đỡ lẫn nhau.

Còn ông nội hai bên, theo năm tháng cũng không còn gay gắt như trước.

Đôi khi hai người còn có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện với nhau một lúc.

Dĩ nhiên, cãi nhau thì vẫn không tránh khỏi.

Cho đến một ngày...

Tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Kha Cảnh và đám bạn.

Bạn anh biết rõ ân oán giữa hai gia đình, nên nói chuyện chẳng hề kiêng dè:

“Anh Cảnh, anh với đại tiểu thư nhà họ Chu còn định ganh đua đến bao giờ nữa?”

“Tiểu học thì so, cấp hai cũng so, lên cấp ba vẫn tiếp tục. Hai người chẳng lẽ định so cả đời luôn à?”

Chương 5 - Mang Thai Con Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia