Dù ngoài mặt tôi và Phó Kha Cảnh là đối thủ, nhưng thực ra chúng tôi cũng là những người luôn cạnh tranh với nhau.
“Thi đua suốt bao nhiêu năm như thế, anh không thấy mệt sao?”
Bạn anh nghĩ vậy cũng là điều dễ hiểu.
Dù sao cứ phải phân cao thấp mãi, ai mà chịu nổi.
“Mệt.”
Chỉ một chữ đáp của Phó Kha Cảnh đã kéo tôi rơi thẳng xuống vực sâu.
Thì ra...
Anh cũng thấy mệt.
Đúng vậy.
Bề ngoài là đối thủ luôn đấu đá nhau, sau lưng lại là những người bạn luôn giúp đỡ lẫn nhau.
Mối quan hệ như thế kéo dài suốt bao năm.
Chắc hẳn anh cũng chán rồi.
Có lẽ...
Anh không hề thích tôi.
Có lẽ từ đầu đến cuối, chỉ là tôi tự mình đa tình.
Hai nhà chúng tôi vốn là kẻ không đội trời chung.
Dù có cố gắng đến đâu cũng chẳng thể thay đổi sự thật ấy.
Đã biết trước kết cục, chi bằng sớm dập tắt những tình cảm vốn không nên nảy sinh.
Kể từ hôm đó, tôi dần dần giữ khoảng cách với Phó Kha Cảnh.
Dù tôi biết...
Chuyện này vốn không phải lỗi của anh.
Chỉ là tôi không muốn tiếp tục nữa.
14
“Em nghĩ tôi không thích em?”
Toàn thân Phó Kha Cảnh đều toát lên vẻ u ám và đè nén.
Tôi cười gượng.
“Ha... ha ha... Chuyện qua rồi thì đừng nhắc nữa.”
Dù sao bây giờ cũng trớ trêu thật.
Tôi còn sinh cả con cho anh rồi.
“Chưa qua.”
Giọng Phó Kha Cảnh vẫn vô cùng kiên quyết.
Anh khẽ giữ lấy cằm tôi.
Lực tay không mạnh, nhưng đủ để buộc tôi nhìn thẳng vào anh.
Đôi mắt sắc bén khóa c.h.ặ.t lấy tôi.
Anh chậm rãi nói từng câu từng chữ.
“Chu Lăng, tôi thích em.”
“Tôi vẫn luôn thích em.”
“Kể từ lần đầu tiên gặp em năm 5 tuổi, mỗi năm trôi qua, tình cảm tôi dành cho em lại nhiều thêm một chút.”
“Tôi biết mối quan hệ giữa hai gia đình sẽ mang đến rất nhiều trở ngại.”
“Nhưng tôi chưa từng sợ hãi.”
“Bởi vì mỗi lần trái tim rung động đều nhắc nhở tôi rằng... nhất định phải đuổi kịp bước chân em.”
“Đó là điều trái tim tôi hướng về.”
“Cũng là định mệnh đã an bài.”
“Tôi chán việc thích em mà không thể nói ra.”
“Chán phải ngày nào cũng giả vờ làm đối thủ của em.”
“Càng chán mối quan hệ thù địch giữa hai gia đình chúng ta.”
“Chỉ là lúc đó... tôi chưa đủ năng lực để thay đổi tất cả.”
Đến khi anh đủ sức làm được...
Thì cô lại chỉ muốn tránh xa anh.
“Chu Lăng.”
“Tôi thích em.”
“Thích đến mức trong tim chỉ có một mình em.”
“Đừng bỏ rơi tôi... được không?”
Thân hình cao lớn chậm rãi cúi xuống.
Phó Kha Cảnh vòng tay ôm lấy eo tôi, tựa đầu lên vai tôi, khẽ thì thầm.
Nhất thời tôi vẫn chưa kịp phản ứng.
Cứ mặc cho anh ôm mình.
Tôi chớp chớp mắt, vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng như đang nằm mơ.
Phó Kha Cảnh...
Thích tôi sao?
Lại còn thích tôi lâu đến thế?
Trong lúc ngơ ngẩn, tôi bỗng cảm thấy bả vai mình dần ướt đi.
Phó Kha Cảnh lặng lẽ rơi nước mắt, khẽ nói lời xin lỗi.
“Xin lỗi.”
“Lẽ ra tôi nên tỏ tình với em sớm hơn.”
“Em đừng bỏ tôi... được không?”
“Cho dù em thật sự bắt tôi làm bố dượng... tôi cũng bằng lòng.”
“Chỉ cần em đừng bỏ tôi.”
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Phó Kha Cảnh cẩn trọng và dè dặt đến vậy.
Đúng lúc tôi định lên tiếng...
Cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng bị đẩy mạnh ra.
Ông nội bế Niếp Niếp đứng ở cửa, bên cạnh là ông nội Phó.
Ông nội tôi kinh ngạc nhìn chiếc áo trước n.g.ự.c Phó Kha Cảnh đã rách tả tơi, rồi lại nhìn tư thế của hai chúng tôi.
Giọng nói vì quá sốc mà lạc hẳn đi.
“Tiểu Lăng à... Cháu... cháu đang c.ư.ỡ.n.g é.p người ta đấy à?”
Tôi: ...
15
Tôi khẽ ho một tiếng, vội vàng đẩy Phó Kha Cảnh ra, ra sức chứng minh mình trong sạch.
“Ông nội, cháu vô tội thật mà.”
Ai ngờ làm vậy lại càng khiến mấy mảnh vải rách trước n.g.ự.c Phó Kha Cảnh lộ rõ hơn. Cộng thêm khóe mắt anh vẫn còn vương nước mắt, ông nội càng không tin.
Ông nghiêng người sang một bên, kéo ông nội Phó vội vã đi ra ngoài.
“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.”
“Lão Phó, mau đi thôi.”
Trước khi đi còn không quên trả Niếp Niếp lại cho tôi.
Tôi: ...
Thôi xong.
Hiểu lầm này đúng là càng giải thích càng không rõ.
Trái lại, Phó Kha Cảnh chẳng hề để tâm, còn bước đến gần, chăm chú nhìn Niếp Niếp trong lòng tôi.
Phải nói rằng, tình thân huyết mạch giữa cha con quả thật không gì có thể thay thế.
Vừa nhìn thấy Phó Kha Cảnh, Niếp Niếp liền cười tít mắt.
“Tôi có thể bế con bé không?”
Lúc nói câu ấy, anh cẩn thận đến mức như đang sợ tôi từ chối.
Tôi mềm lòng, đưa Niếp Niếp cho anh.
Nhưng nhìn động tác bế trẻ của Phó Kha Cảnh...
Hình như còn rất thành thạo?
“Đời này của nhà anh... đâu có trẻ con đâu nhỉ?”
Tôi chần chừ lên tiếng.
Ông nội tôi nói nhà họ Phó ít con cháu quả thật không sai, vì cả thế hệ này đúng là chỉ có mỗi mình Phó Kha Cảnh.
Vậy sao anh lại bế trẻ thành thạo như thế?
Phó Kha Cảnh cúi đầu nhìn con gái, giọng nói dịu dàng đến khó tin:
“Biết em về nước tổ chức tiệc đầy tháng cho con, tôi đặc biệt đến trung tâm chăm sóc trẻ học cách bế em bé... để làm bố dượng.”
Không phải chứ...
Anh làm thật sao?
Trong lòng tôi nhất thời ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
16
Độ nóng của chủ đề trên hot search vẫn không hề giảm.
Phó Kha Cảnh cũng ngang nhiên ở lì trong nhà tôi, chẳng chịu đi.
Cư dân mạng ai nấy đều tò mò bố ruột của con gái tôi rốt cuộc là ai, liên tục réo tên trên mạng.
Thậm chí còn muốn xem cuộc sống thường ngày của Phó Kha Cảnh trong vai ông bố bỉm sữa.
Bất đắc dĩ, sau khi xin ý kiến Phó Kha Cảnh, tôi quay vài đoạn video rồi đăng lên mạng.