Trong video, Phó Kha Cảnh bế con gái trong lòng, nhẹ nhàng đung đưa, miệng khe khẽ ngân nga một giai điệu du dương.
Toàn thân anh toát lên vẻ dịu dàng của một người chồng, người cha mẫu mực.
Niếp Niếp cũng chu môi cười với anh.
Cả mạng xã hội lập tức bùng nổ.
“A a a…. Có nằm mơ tôi cũng không ngờ mình lại được nhìn thấy một ông bố bỉm sữa như thế này. Nước miếng sắp chảy mất rồi.”
“Khí chất người chồng đúng là mê c.h.ế.t người.”
“Em bé đáng yêu quá đi mất! Tim tôi tan chảy luôn rồi. Có ai lập hội đi bế trộm không?”
“A a a… Khó chịu quá. Cho tôi hôn bé một cái thôi được không? Chỉ một cái thật nhẹ thôi.”
“Ơ? Dám đăng lên luôn à? Tôi giơ tay xin nhận em bé ngay.”
“Tôi là sinh viên đại học, xin tặng em bé cho tôi, cảm ơn.”
“Mềm quá, thơm quá, đáng yêu quá. Hu hu hu hu hu... Cho tôi đi, tôi cần em bé.”
“He he he... Để dì thơm một cái nào.”
“Mọi người tránh ra. Để tôi làm bố dượng của con bé.”
“Nói thật nhé, tôi chính là bố của đứa bé.”
“Lầu trên nói linh tinh gì thế? Rõ ràng con bé là con tôi.”
...
Trên mạng có vô số người tranh nhau nhận là bố của Niếp Niếp.
Nhưng cũng có những cư dân mạng tinh mắt phát hiện ra điều bất thường.
“Đây mà là bố dượng á? Rõ ràng là bố ruột. Màu mắt giống nhau y như đúc.”
“Thảo nào đòi làm bố dượng. Hóa ra người ta vốn là bố ruột.”
“Phá án rồi. Kẻ không đội trời chung đòi làm bố dượng của con mình, cuối cùng lại chính là bố ruột.”
“Đám cẩu độc thân ngoài màn hình chịu một vạn điểm sát thương.”
“999999.”
“Kẻ không đội trời chung gì chứ? Cuối cùng người ghen tị chỉ có chúng ta thôi.”
…
17
Trên mạng, cư dân mạng bàn tán đến mức long trời lở đất.
Đúng lúc ấy, Phó Kha Cảnh lại đăng một bài trên Weibo.
[Phó Kha Cảnh V: Con là của tôi, mẹ của con cũng là của tôi. Tôi đã thầm thích cô ấy rất nhiều năm rồi, hiện giờ đang theo đuổi cô ấy.]
Bài đăng vừa xuất hiện, Weibo của Phó Kha Cảnh lập tức bùng nổ.
“Không phải chứ? Đã có một cô con gái đáng yêu như vậy rồi, giờ anh còn bảo mình đang theo đuổi mẹ của con bé. Có thể chừa cho đám độc thân chúng tôi chút đường sống không?”
“Tay trái bế con, tay phải dắt mẹ của con. Hai người đúng là chẳng nghĩ gì đến cảm nhận của hội FA.”
“Thế này mà gọi là kẻ không đội trời chung sao? Rõ ràng là âm mưu có kế hoạch từ lâu rồi.”
“Chậc chậc chậc... Tôi chẳng còn muốn nói chuyện với hai người nữa.”
...
Tôi nhìn Phó Kha Cảnh bằng ánh mắt như thể anh phát điên rồi.
Nhưng anh lại nghiêm túc nói:
“Anh đã nói hết mọi chuyện của hai chúng ta với ông nội và mọi người rồi.”
“Họ cũng rất tự trách, còn hứa sau này sẽ không ngăn cản hai đứa nữa.”
“A Lăng, anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu.”
“Nếu em không muốn ở bên anh, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em.”
“Một mình em sinh con ở nước ngoài, chắc chắn đã phải chịu rất nhiều vất vả.”
“Sau này, cứ để anh chăm sóc con là được.”
Phó Kha Cảnh nói rất nghiêm túc.
Thậm chí, anh còn nghĩ sẵn cả tương lai của chúng tôi.
Tôi nhìn anh, khẽ hỏi:
“Vậy... nếu sau này em thích người khác thì sao?”
Phó Kha Cảnh cứng người vài giây, rồi mới khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Không sao.”
“Anh sẽ theo đuổi em thêm một lần nữa.”
18
Phải công nhận rằng Phó Kha Cảnh rất có kinh nghiệm chăm con, gần như chẳng cần tôi phải động tay.
Ngày thường tôi chỉ việc ở nhà ăn uống, nghỉ ngơi, thỉnh thoảng quay vài đoạn video anh chăm Niếp Niếp rồi đăng lên mạng.
Nhưng lâu dần, ngay cả ông nội cũng không ngồi yên được nữa.
Ông lén tìm tôi, ngập ngừng mãi mới lên tiếng.
“Tiểu Lăng à, Niếp Niếp cũng được năm tháng rồi... Cháu không có dự định gì khác sao?”
“Dự định gì cơ ạ?”
“Thì... chuyện của cháu với Kha Cảnh ấy.”
“Ông biết trước đây là ông và lão Phó sai.”
“Giờ hai đứa cũng có con rồi, hay là... ở bên nhau đi.”
Bây giờ hai ông nội không còn cãi nhau nữa.
Thay vào đó, ngày nào cũng tranh nhau giành sự yêu thích của Niếp Niếp, hận không thể bế con bé đi khoe khắp nơi.
Còn chuyện của tôi và Phó Kha Cảnh mới là việc quan trọng nhất trong lòng hai ông.
Ngày nào cũng giục chúng tôi mau ch.óng ở bên nhau.
Nhưng tôi đã bàn bạc với Phó Kha Cảnh từ trước.
Tôi thích cách ở bên nhau như hiện tại hơn.
Anh cũng không ép buộc.
Anh nói sẽ đợi đến khi nào tôi thật sự muốn ở bên anh, lúc đó chúng tôi sẽ chính thức bắt đầu.
Ông nội cũng hết cách, đành ủ rũ đi tìm ông nội Phó bàn đối sách.
Sau khi ông nội rời đi, Phó Kha Cảnh mới bế con gái từ phòng bên cạnh bước ra.
“Ông nội lại giục em à?”
Anh nhìn tôi, lặng lẽ đưa Niếp Niếp vào lòng tôi.
Tôi bế con gái, hôn nhẹ lên má con rồi gật đầu.
“Ừ.”
“Để khi nào có thời gian, anh sẽ đi khuyên ông.”
Anh khẽ thở dài.
Như vừa nhớ ra điều gì, anh lặng lẽ tiến sát lại gần.
Ánh mắt tối đi, giọng nói hạ xuống rất thấp:
“Lăng Lăng...”
“Tối nay... em có muốn sang phòng anh không?”
“Anh mua... thứ em thích rồi.”
Thứ tôi thích...
Động tác dỗ con của tôi bỗng khựng lại.
Tôi lặng lẽ nhìn vào mắt anh.
Rồi mỉm cười đầy ý vị.
Đêm hôm đó...
Tôi đã sang phòng Phó Kha Cảnh.
Cánh cửa phòng đóng kín suốt cả một đêm.
……………..