anh ấy hy
vọng nữa
Tô Ly nghe thấy lòng chùng xuống vài
phần.
Không ai nghe những lời này mà có thể
thờ ơ.
"Xin lỗi chị, em không nên nói những lời
xui xẻo như
vậy." Bạch Như Cẩm nhận ra mình đã
nói sai, vội vàng
xin lỗi.
Sau khi nghe những lời này, lòng Tô Ly
vẫn có chút xúc
động, cô lắc đầu, "Không sao."
"Em đã bảo cô lễ tân mang bánh kem nhỏ
lên cho chị
rồi, chị có thể mời đồng nghiệp ăn. Em
đã thử thấy ngon
nên mới mua." Bạch Như Cẩm ngại
ngùng nói: "Em
muốn thay Chu Tẫn xin lỗi chị, hy vọng
chị đừng để bụng
anh ấy."
"Không để bụng." Tô Ly thẳng thắn,
"Chỉ là tình huống
lúc đó, tôi muốn biết tại sao anh ấy lại
làm như vậy."
Bạch Như Cẩm gật đầu, "Em đã nói
chuyện với anh ấy
rồi, anh ấy sẽ tìm chị để xin chị tha thứ."
"Anh ấy đã tìm tôi rồi."
"À!" Bạch Như Cẩm rất bất ngờ, lại hỏi:
"Thái độ anh ấy
có tốt không?"
Trang 219
219
"Rất tốt."
"Vậy chị đã tha thứ cho anh ấy chưa?"
Bạch Như Cẩm
hỏi xong lại vội vàng giải thích, "Ý em
là, nếu chị vẫn cảm
thấy khó chấp nhận, không thể tha thứ,
cũng không sao,
dù sao anh ấy cũng đã dọa chị, gây ra tổn
thương nhất
định."
Tô Ly nhìn Bạch Như Cẩm, cảm giác cô
ấy mang lại vẫn
rất kỳ lạ.
Cô ấy rất chu đáo, cũng rất cẩn thận,
dường như đang
bảo vệ mọi người xung quanh, muốn mọi
người duy trì
một trạng thái hòa hợp tốt.
Và còn một cảm giác nữa, không thể nói
rõ.
"Không sao. Có lẽ thực sự là anh ấy mất
tập trung, chỉ là
sơ suất thôi." Tô Ly không muốn cứ bám
víu vào chuyện
này nữa, coi như là buông tha cho chính
mình, và cũng
buông tha cho người khác.
Bạch Như Cẩm lúc này mới thở phào nhẹ
nhõm, ánh
mắt đầy vui vẻ nhìn Tô Ly, "Em biết
ngay chị Tô Ly là
người rất nhân hậu, rộng lượng mà. Bảo
sao anh Viễn
lại thích chị đến vậy."
Nhắc đến Mạc Hành Viễn, Tô Ly không
muốn nói.
"Chị, các chị sắp tan làm rồi nhỉ. Ăn cơm
cùng nhau đi,
em mời." Bạch Như Cẩm rất chân thành,
"Cho em một
cơ hội đi."
Trang 220
220
Ánh mắt cô ấy lấp lánh, giống như một
đứa trẻ, yêu cầu
mà bị từ chối thì sẽ là lỗi của người khác.
"Được."
Bạch Như Cẩm rất vui, mắt cười híp lại
như vầng trăng
khuyết.
.
Bạch Như Cẩm dẫn Tô Ly đến quán ăn
gần công ty.
Lần trước, họ đã từng ăn ở đây cùng
nhau.
"Món ăn ông chủ xào rất ngon." Bạch
Như Cẩm thực sự
thích.
Tô Ly gật đầu, "Tôi và đồng nghiệp
thường đến đây ăn,
vì món ông chủ xào có 'hơi nóng của
chảo' (鍋氣 - guō
qì)."
"Đúng đúng đúng." Bạch Như Cẩm liên
tục gật đầu, rất
đồng tình, "Đúng là có 'hơi nóng của
chảo'."
Gọi món xong, Bạch Như Cẩm rót trà
cho Tô Ly.
Cô ấy cười nói: "Chị Tô Ly, nhìn chị
không giống người
sẽ vào những quán ăn nhỏ như thế này
chút nào."
"Có thể nhìn ra vào quán ăn nào từ vẻ
ngoài sao?"
"Đúng vậy. Chị là kiểu người nên vào ra
những nhà hàng
cao cấp, rực rỡ, ch.ói lọi." Bạch Như Cẩm
nhìn Tô Ly, ánh
mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, lấp lánh, "Những
nơi bình
thường, không xứng với chị."
Lời hay ý đẹp ai cũng thích nghe.
Trang 221
221
Tô Ly là một người bình thường, cũng
không ngoại lệ.
Người ta đã nói những lời dễ nghe như
vậy, cô không
thể cứ lạnh mặt được.
"Tôi cũng chỉ là một người bình thường
thôi."
"Chị Tô Ly, chị xinh đẹp như vậy, bố mẹ
chị chắc chắn
cũng rất đẹp đúng không." Mắt Bạch
Như Cẩm cong
cong.
Nhắc đến bố mẹ, Tô Ly nghĩ đến những
lời cô ấy đã nói
trước đây.
Cô ấy nói, nếu lúc đó Mạc Hành Viễn
không đi cứu người
phụ nữ định nhảy cầu tự t.ử, có lẽ cô ấy
đã không gặp
phải chuyện mất tích, không phải xa cách
họ tám năm.
Tim Tô Ly lại một lần nữa thắt lại.
"Tạm được."
"Họ chắc chắn sẽ rất tự hào vì có một cô
con gái ưu tú
như chị."
Tô Ly chỉ mỉm cười nhẹ.
Đột nhiên, cô nghĩ đến một chuyện.
Bạch Tri Dao chắc chắn biết chuyện gia
đình cô, không
thể nào không nói cho cô ấy biết.
Sao cô ấy lại tỏ ra hoàn toàn không biết
tình hình gia
đình cô?
Là Bạch Tri Dao không nói, hay cô ấy
giả vờ không biết?
Trang 222
222
May mắn thay, Bạch Như Cẩm không
tiếp tục nói về bố
mẹ cô nữa.
Món ăn được dọn lên bàn, Bạch Như
Cẩm nhìn những
món ăn trên bàn, "Anh Viễn không ăn
cay, anh ấy thật
là thiệt thòi."
Tô Ly không nói gì.
"Chị Tô Ly, có một chuyện em vẫn muốn
hỏi chị, chị có
thể nói thật với em không?" Bạch Như
Cẩm đột nhiên
rất nghiêm túc.
Tô Ly nhìn cô ấy, "Chuyện gì?"
"Chị thực sự không thích anh Viễn sao?"
Tô Ly nhìn món ăn trong bát.
Bạch Như Cẩm sốt ruột, "Anh ấy tốt như
vậy, chị thực
sự không thích sao?"
"Không phải anh ấy tốt, là tôi nhất định
phải thích." Tô
Ly nhìn cô ấy, "Hai người ở bên nhau, có
rất nhiều vấn
đề. Không phải nói thích là có thể ở bên
nhau cả đời."
Bạch Như Cẩm lại hỏi: "Vậy là chị chưa
từng nghĩ đến
việc cùng anh ấy đi hết cuộc đời sao?"
"Tại sao em lại hỏi những điều này?" Tô
Ly hỏi ngược lại
cô ấy.
"Em chỉ muốn biết, là chị bây giờ không
thích anh ấy,
hay là hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc
ở bên anh ấy.
Anh ấy thích chị, em không muốn anh ấy
bị tổn thương."
Trang 223
223
Bạch Như Cẩm nói một cách chân thành,
"Chị Tô Ly, nếu
chị không thích anh Viễn, thì đừng cho
anh ấy hy vọng.
Nếu chị thích, thì xin chị hãy ở bên anh
ấy thật tốt."
"Em không muốn thấy anh Viễn đau khổ,
nhưng em
càng hy vọng anh ấy có thể đạt được ước
nguyện, ở bên
người mình thích."
Bạch Như Cẩm nhìn Tô Ly, "Anh ấy là
người em từng
thích, em không thể cho anh ấy tương lai,
chúng em
cũng không có duyên phận đó. Nhưng
em hy vọng hạnh
phúc của anh ấy có người có thể mang
lại."
"Nếu chị không thể mang lại, thì đừng
cho anh ấy hy
vọng nữa."
"Thích là thích, không thích là không
thích, không có gì
là không rõ ràng cả."
.
Tô Ly nhìn vào máy tính, nhưng trong
đầu cô lại toàn là
những lời Bạch Như Cẩm nói.
Cô có tình cảm với Mạc Hành Viễn, chỉ
là cô có lẽ đã
chuyển tình yêu từng dành cho Mạc
Hành Viễn thành
một loại tình cảm khác đơn thuần hơn
tình yêu.
Giống như tình thân, lại không giống.
"Chị Tô Ly, thích còn khó hơn không
thích. Nếu chị
không thích, có rất nhiều cách để anh ấy
tránh xa chị.
Trang 224
224
Tình cảm không chắc chắn, tốn sức nhất,
cũng làm tổn
thương người khác."
Tô Ly thừa nhận, Bạch Như Cẩm nói
đúng.
Thích là thích, không thích là không
thích, một chuyện
rất rõ ràng, đâu có nhiều do dự và rối rắm
như vậy.
"Tô Ly, tối nay có người mời ăn cơm."
Đồng nghiệp cười
đi đến chỗ Tô Ly, nháy mắt với cô.
Tô Ly thu lại suy nghĩ, "Ai vậy?"
"Châu Châu." Đồng nghiệp nói: "Cậu ấy
sắp về nhà thừa
kế gia sản rồi."
Một đồng nghiệp khác đi tới, "Thật là
ghen tị, không làm
nên trò trống gì ở ngoài, thì chỉ có thể về
nhà thừa kế
gia sản. Haizz, sao tôi lại không có
chuyện như vậy chứ."
"Thế thì trách bố mẹ cậu không đủ cố
gắng rồi."
"Họ mới hơn năm mươi tuổi, bây giờ cố
gắng vẫn còn
kịp chứ."
"Sáu mươi tuổi cũng là lúc phấn đấu."
"Vậy tôi bảo họ cố gắng lên, để tôi được
làm phú nhị đại
không cần đi làm mà về nhà thừa kế gia
sản đi."
"Hahaha."
Họ nói đùa, Tô Ly cũng bật cười.
"Ê, Tô Ly, bố cậu cũng là ông chủ lớn
đúng không. Trước
đây thấy chiếc xe ông ấy lái cũng vài
triệu đấy." Đồng
Trang 225
225
nghiệp đột nhiên hỏi Tô Ly, "Cậu có phải
là tiểu thư giàu
có tiềm ẩn không?"
Tô Ly giơ tay vẫy một cái, "Nghĩ nhiều
rồi."
"Công ty chúng ta toàn là cao thủ ẩn
danh, biết đâu ai
đó lại là phú nhị đại sở hữu khối tài sản
hàng trăm triệu."
Đồng nghiệp dùng ánh mắt sắc bén quét
qua mọi góc
trong văn phòng.
Bộ dạng hài hước đó, khiến mọi người
xung quanh bật
cười.
Điện thoại đột nhiên sáng lên.
Có thông báo Wechat mới.
Tô Ly mở ra, là Bạch Như Cẩm gửi đến.
【Chị Tô Ly, chị đã nghĩ kỹ chưa?】
【Chị thực sự không thích anh Viễn sao?
】
====================