Bạch Như Cẩm dường như rất tha thiết
muốn có được
câu trả lời khẳng định từ Tô Ly.
Tô Ly không trả lời.
Tan làm, Chu Chu – người sắp về kế
thừa gia nghiệp –
mời mọi người đi ăn tại một nhà hàng
cao cấp, sau đó
lại đi KTV.
Ngày mai là thứ Bảy, nên mọi người mới
dám thả ga như
vậy.
Trang 226
226
Nhóm đồng nghiệp này rất tốt, không có
nhiều đấu đá
nội bộ, không khí làm việc hòa hợp, ai
cũng luyến tiếc
khi Chu Chu nghỉ việc.
Người uống rượu thì uống, người ca hát
thì hát, những
người trò chuyện thì khoác vai bá cổ
nhau, lúc này đang
nói những lời từ tận đáy lòng.
Chu Chu uống say, vỗ n.g.ự.c nói với mọi
người: "Anh em,
chị em, ngày nào đó nếu các bạn gặp khó
khăn, hãy tìm
tôi, tôi có một ngày cơm ăn, các bạn
cũng có một ngày
cơm ăn."
"Đương nhiên, tôi vẫn mong các bạn
ngày càng tốt hơn!
Chúng ta gặp nhau, chỉ cần ăn uống vui
vẻ."
Mọi người cười, giơ ly lên, "Được!"
Khi họ đang chơi, Tô Ly đi ra khỏi
phòng riêng để vào
nhà vệ sinh.
Ra khỏi nhà vệ sinh, cô thấy một bóng
người quen thuộc
bước ra từ một phòng khác, đó là Vương
Thanh Hà.
Vương Thanh Hà mặc một chiếc váy dài
đen cổ chữ V,
tuy tuổi đã cao, nhưng giữ gìn tốt, rất
duyên dáng, tay
cô ta khoác lấy một người đàn ông trẻ
tuổi, cùng nhau
bước ra khỏi KTV.
Tô Ly thấy tay Vương Thanh Hà sờ vào
mông người đàn
ông đó, mối quan hệ là gì, hiển nhiên rồi.
Trang 227
227
Cô đi theo, ra cửa thấy Vương Thanh Hà
và người đàn
ông đó lên xe, cửa xe đóng lại, Vương
Thanh Hà đã ôm
hôn người đàn ông đó.
Một lúc sau, họ tách ra, Vương Thanh Hà
lái xe đi.
Vương Thanh Hà đã phản bội Tô Duy
An.
"Ha."
Tô Ly muốn cười.
Tô Duy An năm xưa vì Vương Thanh Hà
mà phản bội mẹ
cô, giờ có phải là quả báo không?
Người phụ nữ mà ông ta đã hủy hoại một
gia đình hạnh
phúc để cưới, giờ lại lén lút vụng trộm
sau lưng ông ta.
Không biết ông ta biết chuyện này, sẽ có
tâm trạng như
thế nào.
Tô Ly quay người lại, thấy Tạ Cửu Trị
mà mấy ngày không
gặp, không biết anh ta đứng đó từ lúc
nào.
"Trùng hợp." Tạ Cửu Trị cười chào cô.
Tô Ly gật đầu, "Đến chơi à?"
"Ừm, đi cùng mấy người bạn. Còn cô?"
"Đi với đồng nghiệp."
Tạ Cửu Trị hỏi cô, "Đã làm hòa với
chồng cũ chưa?"
Tô Ly không muốn nói chuyện này với
anh ta.
"Xem ra, chưa rồi." Tạ Cửu Trị cười nói:
"Khi nào cô về?"
"Một lát nữa."
Trang 228
228
"Tôi không lái xe, lát nữa có thể đi nhờ
xe cô không?"
Ánh mắt Tạ Cửu Trị trong sáng, thẳng
thắn.
Tô Ly không bận tâm, "Được."
"Vậy khi nào cô đi thì nói với tôi một
tiếng."
"Được."
Hai người cùng đi vào, rồi trở về phòng
riêng của mình.
Tô Ly không uống rượu, đợi mọi người
gần như ngấm
say, Chu Chu cũng mặt đỏ bừng, nói
nhiều lời say.
Miệng thì nói luyến tiếc mọi người, lại
nói trong nhà chỉ
có một mình cậu ta là con, nếu cậu ta
không về, gia sản
sẽ không ai thừa kế.
Lời này, tự nhiên khiến mọi người chế
giễu cậu ta.
Một nhóm người bước ra khỏi KTV,
những người tỉnh
táo thì giúp những người say xỉn gọi xe,
người có xe thì
gọi lái hộ.
Tô Ly không uống rượu, không cần gọi
lái hộ, cô cũng
không dám gọi lái hộ nữa.
Đợi mọi người đã lên xe, Tô Ly mới gọi
điện cho Tạ Cửu
Trị.
Vừa gọi, đã thấy Tạ Cửu Trị bước ra từ
bên trong.
Tô Ly hạ điện thoại, lên xe.
Tạ Cửu Trị mở cửa xe ghế phụ, trước khi
lên xe hỏi một
câu, "Ghế phụ không phải vị trí độc
quyền của ai đó
chứ?"
Trang 229
229
"Trước đây anh chưa từng ngồi à?" Khi
họ đi chơi, anh
ta cũng ngồi xe cô.
Tạ Cửu Trị lên xe, "Lỡ có thay đổi thì
sao."
Tô Ly không nói với anh ta về loại
trường hợp lỡ này.
Trên đường về, Tô Ly hỏi anh ta công
việc làm ăn thế
nào, anh ta nói đại khái là vẫn thế, không
nhàn nhã như
đi làm.
"Tôi vẫn nên đi làm, ăn vài năm tuổi trẻ."
Tô Ly liếc nhìn anh ta, vẻ mặt nghiêm
túc của anh ta
không giống đang đùa.
"Ừm, cũng không phải là không thể."
"Dựa vào lợi thế hiện tại của mình, tìm
một phú bà, đỡ
phải phấn đấu vài chục năm, nằm yên
hưởng thụ luôn."
Tạ Cửu Trị tự giễu mình một cách thẳng
thắn, cũng
không sợ Tô Ly chê cười.
Tô Ly cười, "Ừm, được đó."
Tạ Cửu Trị nhìn cô, "Không nói tôi là ăn
bám sao?"
"Không có chút bản lĩnh nào, ai mà ăn
bám được?" Tô
Ly khẳng định anh ta, "Anh xuất sắc, mới
có phú bà nhìn
trúng anh."
"Cũng đúng ha."
Hai người nói những chuyện không đâu
vào đâu, Tô Ly
lại nghĩ đến người đàn ông trẻ tuổi đã lên
xe Vương
Thanh Hà.
Trang 230
230
Người đó có phải cũng nghĩ Vương
Thanh Hà là phú bà,
muốn đỡ phấn đấu vài năm, nên mới lên
xe không?
Xe chạy vào khu chung cư, đậu vào vị
trí, hai người cùng
xuống xe.
Họ không cùng tòa nhà, nhưng gần nhau.
"Cảm ơn." Tạ Cửu Trị ngược hướng với
cô, vẫy tay chào
cô.
Tô Ly không bận tâm, "Khách sáo."
Tạ Cửu Trị đi rồi, Tô Ly cũng đi về phía
thang máy.
Vừa quẹo qua góc, Mạc Hành Viễn đang
đứng ở đó, liếc
nhìn cô.
Nhìn anh ta thế này, chắc là đã thấy cô và
Tạ Cửu Trị
cùng nhau về. Tô Ly đi ngang qua anh ta,
nhấn thang
máy. Cô bước vào, Mạc Hành Viễn cũng
bước theo vào.
Tô Ly đứng sát vào một bên, Mạc Hành
Viễn không nói
gì. Thang máy dừng lại ở tầng trệt, có
một gia đình bước
vào, người đàn ông ôm em bé, em bé rất
dễ thương, đôi
mắt tròn xoe nhìn Mạc Hành Viễn một
lúc, rồi lại nhìn
Tô Ly một lúc.
Người phụ nữ dường như đã nhận ra,
cười nói với em
bé: "Bảo bối, chào chú và cô đi con."
Cậu bé lập tức cười với Mạc Hành Viễn
và Tô Ly.
Cười xong, liền úp mặt vào vai bố, có vẻ
hơi ngượng
ngùng.
Trang 231
231
Em bé đáng yêu như vậy, ai mà còn giữ
vẻ mặt lạnh lùng
được, Tô Ly cười nói: "Thật đáng yêu.
Cháu bao nhiêu
tuổi rồi ạ."
"Mới một tuổi."
"Thật ngoan."
Cậu bé trắng trẻo mập mạp, khi cười lên
khiến lòng
người ta tan chảy.
Họ sống ở tầng sáu, khi đến nơi, người
phụ nữ nói với
cậu bé: "Tạm biệt chú và cô đi con."
Cậu bé thật thà giơ bàn tay nhỏ xinh lên,
vẫy vẫy.
Khoảnh khắc này, lòng Tô Ly trở nên
mềm mại vô cùng.
Cô cũng nhẹ nhàng nói lời tạm biệt với
cậu bé.
Cửa thang máy đóng lại, nụ cười trên mặt
Tô Ly vẫn
chưa tắt. Mạc Hành Viễn nhìn cô, "Nếu
chúng ta sinh
con, sẽ còn dễ thương hơn thế này."
Tô Ly đột nhiên nghe thấy giọng anh ta,
nụ cười biến
mất ngay lập tức, liếc anh ta một cái, rồi
không thèm để
ý.
Đến tầng chín, cửa thang máy mở ra, Tô
Ly vội vàng
bước ra ngoài.
Mạc Hành Viễn đi theo sau cô, hệt như
một gia đình.
"Anh muốn làm gì?" Tô Ly chưa mở cửa,
quay người hỏi
anh ta.
Mạc Hành Viễn hỏi: "Tại sao đột nhiên
em lại thay đổi?"
Trang 232
232
"Tôi thay đổi chỗ nào?"
"Vẫn chưa thay đổi? Thái độ của em đối
với anh, em
nghĩ không thay đổi sao?" Mạc Hành
Viễn nhìn chằm
chằm cô, "Em đối với anh, rốt cuộc là có
ý gì?"
Tô Ly không hề nghĩ ngợi, "Không có ý
gì."
Sắc mặt Mạc Hành Viễn trầm xuống,
"Đối với anh không
có ý gì?"
"Đúng vậy. Đối với anh, không có ý gì.
Được chưa? Anh
có thể đi chưa?" Thái độ và giọng điệu
của Tô Ly không
được tốt, cô rất bực bội.
Không rõ nguyên nhân, nhưng đối với
anh ta cô chỉ là
không hài lòng.
Môi Mạc Hành Viễn mấp máy, anh nắm
chặt tay rồi lại
buông ra, kiềm chế cảm xúc, "Có phải
em có ý với người
đàn ông kia rồi không? Em thực sự
không muốn tiếp tục
với anh nữa, đúng không?"
====================