Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn

Chương 401: Chị Ơi, Khi Nào Thì Chạm

vào em? (Phần 1)

Trang cá nhân của Tô Ly đã lâu không

cập nhật nay lại

có nội dung mới.

Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng

và thon dài,

đẹp mắt đang nắm lấy bàn tay thanh tú,

sạch sẽ của Tô

Ly, chiếc vòng tay kim cương màu xanh

lam trên cổ tay

Tô Ly vô cùng nổi bật.

【Cậu ấy nói, đáng để kỷ niệm.】

Vừa đăng lên, đã có rất nhiều bình luận.

【Trời ơi, đẹp quá!】

【Kim cương xanh kìa, sao lại đẹp đến

thế!】

【Tay ai thế? Đẹp quá, muốn sờ thử.】

【Chúc hạnh phúc, 99 (mãi mãi).】

Đồng nghiệp và bạn bè cũ đồng loạt gửi

lời chúc phúc,

khen ngợi.

Lục Tịnh lập tức gọi video đến hỏi thăm,

"Cho tôi xem

với."

"Xem cái gì?"

"Vòng tay chứ còn gì nữa." Lục Tịnh dí

mặt vào màn

hình, "Nhanh lên."

Tô Ly chụp chiếc vòng tay trên tay cô,

"Thấy rõ chưa?"

Lục Tịnh chớp mắt, "Sao mà đẹp thế! Cơ

mà nhìn thực

tế chắc còn đẹp hơn."

"Đẹp thật." Tô Ly cũng thích.

"Bao nhiêu tiền đấy? Chắc chắn rất đắt.

Quý Hằng nhà

cô lại có tiền mua một chuỗi vòng kim

cương xanh như

thế này sao?" Lục Tịnh kinh ngạc.

Tô Ly cười, "Đồ giả thôi."

"Không thể nào!"

"Thật mà. Cậu ấy nói là đồ giả. Chỉ là

trông giống thật

thôi. Ban đầu tôi cũng bị dọa, kim cương

xanh vốn rất

hiếm, cậu ấy kiếm đâu ra cho tôi một

chuỗi như vậy

chứ?"

Lục Tịnh lại ghé sát hơn, "Không được,

lát nữa tôi phải

tự mình qua xem mới được."

Tô Ly dở khóc dở cười, "Đến mức đó à?"

"Đến mức đó." Lục Tịnh đưa mặt ra xa

màn hình điện

thoại, nháy mắt với cô, "Cô chờ đấy, lát

tôi đến."

"Cô đừng đi lung tung, để tôi qua." Tô

Ly thật sự chịu

thua cô ấy.

Lục Tịnh cười hì hì, "Mang qua đây cho

tôi xem."

Kết thúc cuộc gọi, Tô Ly đành phải mặc

quần áo ra ngoài.

Cô gọi Quý Hằng và nói với cậu là cô

phải ra ngoài một

chuyến.

Quý Hằng đồng ý.

Trang 3

3

Thực ra, Quý Hằng suốt ngày ôm điện

thoại, không biết

đang làm gì, Tô Ly cũng không hỏi.

Đến gara xe dưới tầng hầm, Tô Ly cầm

chìa khóa xe đi

về phía xe của mình.

Cô ấn khóa xe, và nghe thấy tiếng bước

chân phía sau.

Vì đã từng gặp chuyện không hay trong

gara trước đây,

Tô Ly cảnh giác quay đầu lại.

Mạc Hành Viễn đang đứng sau lưng cô.

Bị cô nhìn thấy, ánh mắt anh khẽ d.a.o

động.

Tô Ly không ngờ anh ta lại ở đây lần

nữa.

Cô chỉ nhíu mày một chút rồi đi về phía

xe.

"Tô Ly." Mạc Hành Viễn gọi cô.

Giọng nói trầm thấp pha chút mệt mỏi,

và cả sự thận

trọng.

Tô Ly hít sâu, cô đứng cạnh xe, tay nắm

tay nắm cửa, cô

không muốn quay đầu lại nghe anh nói

bất cứ điều gì

nữa.

"Tô Ly..."

Mạc Hành Viễn lại gọi một tiếng.

Giọng nói này, dường như mang theo

một nỗi đau xé

lòng.

Tô Ly buông tay khỏi tay nắm cửa xe

vừa kéo ra.

Cô hít một hơi thật sâu, quay lại nhìn

anh, muốn nở một

nụ cười lạnh lùng nhưng khóe môi không

nhếch lên nổi.

Trang 4

4

"Mạc tiên sinh, nếu anh còn muốn tôi

được sống yên

ổn, làm ơn đừng làm phiền tôi nữa." Tô

Ly nhếch khóe

môi, ánh mắt đầy lạnh nhạt, "Tôi chỉ có

một mình, không

có bối cảnh gì, không thể chống lại gia

thế của vị hôn thê

của anh. Cô ta thật sự muốn làm tôi c.h.ế.t,

là chuyện dễ

như trở bàn tay."

Tô Ly thấy sự kìm nén trong mắt anh.

"Tôi vẫn chưa sống đủ, không muốn

c.h.ế.t." Tô Ly cong

môi, nụ cười rất mỏng, "Vậy nên, buông

tha cho tôi,

được không?"

Mạc Hành Viễn nắm c.h.ặ.t t.a.y, hốc mắt

hơi đỏ.

Môi anh run rẩy, nhìn nụ cười trên mặt

cô, mỗi lần anh

hít thở đều mang theo cảm giác đau đớn

như bị kéo

căng.

Tô Ly mở cửa xe, dứt khoát lên xe.

Khởi động xe, cô phớt lờ Mạc Hành

Viễn, lái xe đi ngang

qua trước mặt anh.

Tô Ly đến nhà Lục Tịnh, cô đã lấy lại

được tâm trạng vui

vẻ. Vừa bước vào cửa, Lục Tịnh đã kéo

tay cô, mở to

mắt nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay cô.

"Wow. Quả nhiên nhìn thực tế khác hẳn

so với xem qua

video. Chất liệu này, độ bóng này, cô lại

bảo tôi là đồ giả

à?" Lục Tịnh nheo mắt, "Hay là cô giúp

tôi hỏi Quý Hằng

Trang 5

5

xem cậu ấy mua đồ giả ở đâu, kiếm cho

tôi một cái đeo

với?"

Tô Ly nhìn vẻ mặt của Lục Tịnh, có chút

nghi ngờ, "Đừng

nói là nó là đồ thật nhé?"

Lục Tịnh xem xét kỹ lưỡng, "Tuy tôi

không mua được đồ

trang sức gì lớn, nhưng trước đây cũng

từng tìm hiểu

qua rồi. Cái này, chắc chắn là đồ thật."

Tô Ly nhìn chằm chằm vào chiếc vòng

trên cổ tay, cô có

chút ngây người.

"Nếu là thật, thì phải bao nhiêu tiền?"

Lục Tịnh nghiêm túc suy nghĩ, "Ít nhất

cũng phải từ sáu

chữ số trở lên. Trước đây tôi từng thấy

một nhà sưu tập

có chiếc nhẫn kim cương xanh, hình như

lên đến hàng

trăm triệu."

Tô Ly: "..."

"Thật sự là đồ thật sao?" Tô Ly hỏi lại.

Lục Tịnh mím môi, "Gia đình Quý Hằng

làm gì vậy?"

Tô Ly lắc đầu, "Tôi chưa từng hỏi."

"Không chừng cậu ta là thiếu gia nhà

giàu gì đó." Lục

Tịnh nhíu mày, "Rất có khả năng. Cái khí

chất của cậu

ta... không khéo là người thừa kế của một

gia tộc lớn

nào đó."

Trong lòng Tô Ly cảm thấy bất an.

Trang 6

6

"Hay là cô về hỏi cậu ta xem?" Lục Tịnh

nói: "Đã là bạn

trai bạn gái rồi, cũng nên biết gia đình

cậu ta làm gì chứ.

Nếu tính nghiêm túc, sau này còn phải ra

mắt gia đình."

Tô Ly lắc đầu, "Chúng tôi sẽ không bên

nhau lâu đâu. Sẽ

không đi đến bước gặp mặt gia đình

đâu."

"Nhưng chiếc vòng tay này..." Lục Tịnh

cũng có chút

không chắc chắn, "Không lẽ thật sự là đồ

giả?"

Tô Ly: "..."

Cứ lúc thật lúc giả thế này, Tô Ly cũng

không biết phải

nói gì.

"Thôi, cậu ta tặng thì cứ đeo. Đẹp là

được rồi." Lục Tịnh

khẽ gạt chiếc vòng tay, mắt sáng rực,

"Đẹp thật."

Về đến nhà, Quý Hằng đang loay hoay

trong bếp với

cuốn sách dạy nấu ăn.

Cậu cũng là một người không chịu thua,

lại đi mua rất

nhiều sách dạy nấu ăn, còn mua cả cân

định lượng, tất

cả các loại gia vị đều được làm theo đúng

công thức ghi

trong sách.

Tuy nhiên, thật kỳ lạ, món nào cậu làm

cũng không

thành công.

Cậu còn tìm ra nguyên nhân thất bại, đó

là không kiểm

soát được lửa.

Trang 7

7

Thậm chí cậu còn muốn đi mua dụng cụ

đo nhiệt độ bếp

ga.

Tô Ly đứng ở cửa bếp nhìn cậu nghiên

cứu nghiêm túc,

thực ra người đàn ông này rất tốt, biết

cách dỗ cô vui,

mang lại giá trị cảm xúc cho cô, và còn

rất chân thành.

Sự chân thành, điều đó đã rất đáng quý

rồi.

“Để chị làm.‖ Tô Ly đi tới, cởi tạp dề

của cậu từ phía sau.

Quý Hằng quay đầu lại, ―Không cần, chị

đi nghỉ đi. Món

này hôm nay nhất định phải thành công!‖

Tô Ly nhìn vào nồi, cậu đang rán cá.

Nhưng con cá đã cháy khét rồi.

Tô Ly xoay vai cậu, bảo cậu đối diện với

cô, cởi tạp dề ra

khỏi người cậu, rồi tự đeo vào, ―Em đứng

nhìn chị làm,

xem bước nào không đúng.‖

Quý Hằng cau mày, ―Vậy chị đứng bên

cạnh chỉ huy, để

em làm.‖

“Được.‖ Tô Ly lấy một chiếc tạp dề

khác cho cậu.

Quý Hằng đứng dang hai tay, ý tứ rất rõ

ràng.

Tô Ly khẽ cười, ―Cúi đầu xuống.‖

Quý Hằng cúi người, hạ đầu xuống.

Tô Ly vòng tạp dề qua cổ cậu, rồi vòng

ra sau lưng, thắt

lại cho cậu.

“Chị ơi, bây giờ trông chúng ta có

giống vợ chồng già

không?‖ Quý Hằng cười hỏi cô.

Trang 8

8

Tô Ly trợn tròn mắt, ―Giống chỗ nào

cơ?‖

“Bây giờ, rất giống rồi đấy.‖ Quý Hằng

đột nhiên vươn

tay ôm lấy eo cô, ánh mắt vốn luôn trong

trẻo, ngây thơ

bỗng trở nên hơi phóng đãng, ánh mắt

đảo qua khuôn

mặt cô, yết hầu nhô ra khẽ động đậy,

―Chị ơi, khi nào thì

chạm vào em đây?‖

====================

Chương 401: Chị Ơi, Khi Nào Thì Chạm - Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia