“Đi đi.‖
Lục Tịnh rất ủng hộ Tô Ly đến thăm nhà
Quý Hằng.
Xem rốt cuộc là thế nào.
Dù không phải để xem gia cảnh, đi mở
mang kiến thức
cũng tốt.
Xem bố mẹ và gia đình như thế nào mới
nuôi dạy được
người như Quý Hằng.
“Chị chưa nghĩ kỹ.‖ Tô Ly thực sự chưa
nghĩ kỹ.
Trang 31
31
Nếu thực sự đi, mối quan hệ sẽ không
còn đơn giản như
bây giờ nữa.
“Có gì mà phải nghĩ chứ. Cùng lắm là
đi du lịch một
chuyến thôi, cậu nên ra ngoài thư giãn
một chút.‖
“Mới qua Tết không lâu, lại đi ra ngoài
à?‖ Tô Ly lắc đầu,
“Mệt lắm.‖
Lục Tịnh cau mày, nhìn chằm chằm Tô
Ly, ―Tớ phát hiện
cậu có một vấn đề.‖
“Gì cơ?‖
“Cậu muốn tiếp xúc gần gũi hơn, nhưng
lại hơi do dự.‖
Lục Tịnh kéo tay cô, ―Cậu có điều gì bận
tâm sao?‖
Tô Ly hít sâu, lắc đầu, ―Tớ không biết.‖
Lục Tịnh rất lo lắng cho cô, ―Cậu hình
như không còn là
chính mình trước đây nữa.‖
“Tớ trước đây là người như thế nào?‖
Tô Ly đã quên
mất mình trước đây là người như thế nào
rồi.
Hình như, cũng không thay đổi mà.
“Cậu trước đây tự tin, phóng khoáng,
muốn làm gì thì
làm. Yêu ghét rõ ràng, không như bây
giờ cứ rụt rè sợ
sệt. A Ly, cậu hình như đã đ.á.n.h mất bản
thân rồi.‖
Tô Ly nghe xong thì ngẩn người.
Cô luôn tự tin và phóng khoáng mà?
Cô cũng không hề rụt rè sợ sệt.
Trang 32
32
Muốn làm gì cũng đã làm rồi, sao lại nói
là đ.á.n.h mất bản
thân chứ?
“Tớ có sao?‖
“Đó chỉ là vẻ bề ngoài của cậu thôi.‖
Lục Tịnh quá hiểu
cô, bề ngoài cô làm rất tốt, nhưng trong
lòng cô chưa
bao giờ mở lòng.
Tất cả những điều này, vẫn liên quan đến
Mạc Hành
Viễn.
Bề ngoài cô có vẻ vô tình với Mạc Hành
Viễn, tỏ ra hoàn
toàn không quan tâm.
Nhưng dù sao cũng là người đã ở bên
nhau nhiều năm
như vậy, làm sao nói không quan tâm là
không quan tâm
được chứ.
Có lẽ cô muốn không quan tâm, nhưng
trái tim thì sao?
Tô Ly cười, ―Sao có thể? Chính bản thân
mình như thế
nào lẽ nào tớ lại không biết?‖
“Vậy tại sao cậu và Quý Hằng sống
chung một nhà, mà
vẫn giữ được mối quan hệ nam nữ trong
sáng? Cậu có
rung động với cậu ấy không? Cậu có
muốn ngủ với cậu
ấy không? Cậu có thể đối xử với Quý
Hằng như cách cậu
từng đối xử với Mạc Hành Viễn không?‖
Lục Tịnh cảm thấy, đây là cách kiểm
chứng tốt nhất.
Nụ cười của Tô Ly cứng lại.
Trang 33
33
“Cậu không thể!‖ Lục Tịnh cho cô câu
trả lời, ―Cậu căn
bản không thể buông bỏ Mạc Hành Viễn
để bắt đầu một
mối quan hệ mới với người đàn ông
khác. Cậu đối với
Mạc Hành Viễn, chính là vẫn còn tình
cảm.‖
“Cậu đừng nói nữa.‖ Trong lòng Tô Ly
có chút hoảng
loạn.
Lục Tịnh buộc phải làm cho cô nhìn rõ
nội tâm của mình,
nếu không cô cứ cố chấp giữ vẻ ngoài và
nội tâm không
đồng nhất như vậy.
“Cậu thừa nhận đi. Việc Mạc Hành
Viễn và Trương Dư
Huệ liên hôn, trong lòng cậu rất khó
chịu. Thực ra cậu
rất để tâm chuyện này, chỉ là không
muốn thừa nhận
thôi. Cậu luôn cảm thấy mình không cần
hôn nhân, lý do
cậu không muốn kết hôn không phải là
không cần, mà
là vì Mạc Hành Viễn đã làm cậu thất
vọng.‖
“Mạc Hành Viễn, thực ra là một cái gai
trong lòng cậu.
Cái gai mọc trong tim, không thể rút ra
được, chỉ có thể
càng ngày càng đ.â.m sâu hơn. Cậu có thể
cố tình phớt lờ
sự tồn tại của nó, nhưng sự thật là, nó đã
hòa vào m.á.u
thịt của cậu, không thể thoải mái được.‖
Trái tim Tô Ly căng thẳng.
Lời nói của Lục Tịnh như một cú đ.ấ.m,
siết c.h.ặ.t tim cô,
khiến cô khó thở.
Trang 34
34
“Mẹ kiếp.‖ Lục Tịnh đột nhiên c.h.ử.i thề
một câu, ―Tên
tra nam Mạc Hành Viễn đó, thực sự đã
làm khổ cậu quá
rồi.‖
Lục Tịnh thực sự tức giận Mạc Hành
Viễn.
Trước đây đã không rõ ràng, bây giờ lại
bày ra chuyện
liên hôn, vị hôn thê đáng ghét kia còn
cho người đ.á.n.h
Tô Ly, càng nghĩ càng không nuốt trôi
được cơn tức này.
Lục Tịnh thậm chí còn muốn thuê sát thủ
g.i.ế.c người.
Tô Ly không tin Mạc Hành Viễn là cái
gai trong lòng cô.
Cô về nhà, vừa lúc Quý Hằng mới tập thể
dục xong tắm
rửa, đang chơi đùa với Lai Phú trong
phòng khách.
“Chị về rồi.‖ Quý Hằng cười tươi khi
thấy Tô Ly.
Tô Ly nhìn chằm chằm Quý Hằng, cô đi
tới, kéo cậu đứng
dậy, dẫn vào phòng ngủ của mình.
Quý Hằng ngây người, còn chưa kịp
phản ứng, Tô Ly đã
đẩy cậu ngã xuống, đè lên người cậu trên
giường.
“Chị ơi...‖ Quý Hằng ngơ ngác.
Tô Ly quỳ trên người cậu, nhìn khuôn
mặt có chút hoang
mang đó, cô cúi đầu xuống, hôn xuống.
Hơi thở hòa quyện, chồng chéo lên nhau,
chỉ cần gần
thêm một chút nữa, môi của họ sẽ chạm
vào nhau.
Tô Ly dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng.
Trang 35
35
Cô nhìn chằm chằm môi cậu, yết hầu cậu
khẽ động
mạnh.
Trái tim Quý Hằng căng thẳng.
Khoảnh khắc bị Tô Ly đè xuống, tim cậu
đập như sấm.
Nhưng khi Tô Ly dừng lại, tim cậu lại
chậm lại, cảm giác
thất vọng lập tức dâng lên.
Có phải cô đang vội vàng chứng minh
điều gì không?
Cuối cùng, Tô Ly vẫn đứng dậy.
Quý Hằng sờ mũi, ngồi dậy, không hỏi
Tô Ly tại sao hôm
nay lại bất thường như vậy, cậu tự kiểm
điểm: ―Em...
vẫn chưa đủ quyến rũ sao?‖
“Xin lỗi.‖ Tô Ly đứng bên cạnh, lúc
này có chút ngại
ngùng không dám nhìn Quý Hằng.
Cô vừa rồi, thực sự quá tệ.
Quý Hằng lắc đầu, ―Đáng lẽ ra em mới
phải xin lỗi mới
đúng.‖
Tô Ly nhìn cậu.
“Gần đến thế rồi, mà em vẫn không thể
khiến chị hôn
xuống, đó là vấn đề của em. Không làm
chị hài lòng
được.‖ Quý Hằng ngồi trên giường, đôi
mắt trong veo
vô tội, lại mang theo chút áy náy.
Nghe cậu nói vậy, sự u ám trong lòng Tô
Ly lập tức tan
biến.
Cô không nhịn được cười.
Trang 36
36
Thấy cô cười, Quý Hằng cũng cười theo.
“Cười là tốt rồi.‖ Quý Hằng đứng dậy,
nghiêng đầu, ―Chị
ơi, còn muốn thử lại không?‖
Tô Ly khẽ đẩy cậu một cái.
Quý Hằng cố ý loạng choạng, sau khi
đứng vững, nụ cười
trên mặt cậu vẫn rạng rỡ, trong sáng như
vậy.
“Thôi được rồi. Khi nào chị muốn tiếp
tục chuyện vừa
nãy thì cứ nói với em, em sẽ hợp tác bất
cứ lúc nào.‖
Quý Hằng cười hỏi cô, ―Nếu chị không
tiếp tục nữa, em
sẽ đi ra ngoài đây.‖
Tô Ly biết cậu đang cố gắng giải tỏa sự
ngượng ngùng
khi cô có hành động như vậy lúc nãy, cô
rất biết ơn Quý
Hằng vì đã cho cô một lối thoát trong lúc
này.
Sau khi Quý Hằng ra ngoài, Tô Ly thở
dài thườn thượt.
Cô làm như vậy là sao chứ?
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy khó chịu
trong lòng.
Cô không thể vì muốn che giấu sự thật
rằng trong lòng
vẫn còn một vết gai, mà cứ tiếp tục tiến
tới với Quý Hằng
được.
Điều đó không công bằng với Quý Hằng.
Tạ Cửu Trị bất ngờ gọi điện thoại cho Tô
Ly, nói rằng chủ
nhà sắp lấy lại căn nhà để bán.
Trang 37
37
Tô Ly vội vã đến quán bar, Tạ Cửu Trị
vẫn đang kiểm kê
rượu.
"Có chuyện gì vậy?"
"Sáng sớm chủ nhà đã gọi điện cho tôi,
nói có người
muốn mua chỗ này, yêu cầu tôi dọn đi."
"Không phải đã ký hợp đồng năm năm
sao? Trước đây
cũng đã nói, nếu vi phạm hợp đồng thì
phải trả tiền bồi
thường mà."
Tạ Cửu Trị khẽ hừ, "Họ sẽ trả."
"..." Tô Ly không hiểu, "Tại sao đột
nhiên lại có người
muốn mua?"
"Không biết. Tôi hỏi là ai muốn mua,
ông ấy không chịu
nói." Tạ Cửu Trị nằm bò trên quầy bar,
nhìn quanh quán,
"Chị nói xem, có thật là có người nghĩ
đây là một nơi
phong thủy tốt nên mới muốn mua lại
không?"
Lúc này Tô Ly không có tâm trạng đùa
giỡn với anh ta.
Cô luôn cảm thấy giao dịch mua bán này
đến quá đột
ngột.
"Có cách nào khác không?" Tô Ly nói,
"Ngay cả khi muốn
mua, chúng ta cũng có quyền ưu tiên."
Tạ Cửu Trị nhìn cô, "Chị muốn mua à?"
Lúc này, Tô Ly thật sự có ý định đó.
"Chị có biết đối phương ra giá bao nhiêu
không?" Tạ
Cửu Trị ghé vào quầy bar hỏi cô.
Trang 38
38
"Bao nhiêu?"
Tạ Cửu Trị giơ một bàn tay ra.
====================