Tô Ly cùng Tạ Cửu Trị đi gặp chủ nhà,
muốn nói chuyện
mua lại cửa hàng của ông ta.
Chủ nhà cũng không phải là người không
nói lý lẽ, ―Công
ty tôi bây giờ có chút khó khăn, cần vốn
xoay vòng, nếu
không tôi cũng sẽ không bán cửa hàng
đâu.‖
“Chúng tôi có thể biết người mua là ai
không?‖
“Xin lỗi, tôi không thể nói được.‖
Tô Ly mím môi, nhìn Tạ Cửu Trị, ―Vậy
ông có thể ưu tiên
bán cho chúng tôi không?‖
Chủ nhà nhìn hai người, ―Hai cậu/cô
muốn mua sao?‖
“Chú Hà, chúng ta quen biết nhau nhiều
năm như vậy,
hợp tác luôn rất vui vẻ.‖ Tạ Cửu Trị nói:
―Nếu chú thực
sự muốn bán, cháu hy vọng chú có thể ưu
tiên xem xét
chúng cháu vì sự hợp tác lâu dài này.‖
“Về giá cả, đối phương đưa bao nhiêu,
chúng cháu sẽ
đưa bấy nhiêu.‖
Chủ nhà không đồng ý ngay, cúi đầu im
lặng một lúc,
“Tôi cần suy nghĩ thêm.‖
Trang 39
39
Tô Ly và Tạ Cửu Trị trở lại xe.
“Cậu nghĩ ông ấy sẽ đồng ý không?‖ Tạ
Cửu Trị hỏi.
“Ý của chủ nhà là, phải xem người mua
có đồng ý hay
không.‖ Tô Ly luôn cảm thấy chuyện này
có điều gì đó
khuất tất.
Về đến cửa hàng, tâm trạng Tô Ly có
chút không vui.
Tạ Cửu Trị đang kiểm tra số dư thẻ ngân
hàng của mình,
trước đây tuy kiếm được không ít, nhưng
chi tiêu cũng
lớn, việc kinh doanh cửa hàng trông có
vẻ rất tốt, chỉ khi
tính toán kỹ lưỡng mới biết thực sự kiếm
được bao
nhiêu tiền.
“Căn nhà ở vị trí này bán năm mươi
triệu, thực sự là...‖
Tạ Cửu Trị biết giá nhà ở Cửu Thành
cao, nhưng không
ngờ mặt bằng này lại cao đến vậy.
Tô Ly thấy mắt Tạ Cửu Trị không còn
sáng nữa.
Cô thấy anh bấm máy tính một lúc lâu,
biết anh đang
tính toán gì.
“Còn thiếu bao nhiêu?‖
Tạ Cửu Trị xòe tay ra, cười khổ, ―Những
người quen biết
xung quanh tôi quả thực đều có tài sản
hàng chục triệu,
hàng trăm triệu, nhưng tôi thực sự không
có nhiều đến
thế.‖
“Chúng ta cùng nhau góp.‖
Trang 40
40
“Thuê thì có thể hợp tác cùng nhau,
nhưng mua ở đây
thì thôi.‖ Tạ Cửu Trị cũng đã nghĩ qua,
dù việc kinh
doanh có tốt đến đâu, chỉ riêng tiền mua
cửa hàng cũng
phải mất một thời gian dài mới kiếm lại
được.
Hai người họ mà mua, e là phải vét sạch
vốn liếng.
Đây là một khoản đầu tư lớn, rất khó để
kiếm lại trong
thời gian ngắn.
“Để tôi mua.‖ Tô Ly quyết tâm, ―Tôi
mua lại, vẫn như
trước, thu nhập chúng ta chia đều.‖
Tạ Cửu Trị nhìn cô, ―Cậu có nhiều tiền
như vậy sao?‖
Tô Ly cười, ―Góp lại mà. Dù sao tôi cũng
có một mình,
tiêu xài cũng không hết bao nhiêu. Nhà
cửa xe cộ đã có,
số tiền còn lại không dùng để kinh doanh
thì để làm gì
chứ. Hơn nữa, cửa hàng vẫn đang có lãi,
chỉ là vấn đề
thời gian thôi.‖
Cuối cùng, Tô Ly quyết định mua lại.
Cô kiểm tra thẻ ngân hàng, trước đây cô
mua nhà đã
dùng kha khá, số còn lại quả thực không
nhiều.
Số tiền Tô Duy An cho cô cộng với tiền
sính lễ nhà họ
Mạc đưa trước đây, và một chút tiền sau
ly hôn, vẫn còn
thiếu. Cô suy nghĩ một vòng, cuối cùng
gọi điện thoại
mượn tiền Hạ Tân Ngôn. Hạ Tân Ngôn
rất ngạc nhiên,
cũng không hỏi nhiều, chỉ hỏi cô mượn
bao nhiêu.
Tô Ly nói ra con số, Hạ Tân Ngôn im
lặng một lúc.
Trang 41
41
“Nếu anh không tiện...‖
“Tôi có thể hỏi cậu mượn số tiền lớn
như vậy để làm gì
không?‖ Hạ Tân Ngôn không phải không
muốn cho
mượn, nhưng đây không phải là một số
tiền nhỏ, tình
hình của cô có vẻ không cần dùng đến
khoản tiền lớn
như vậy, nên anh muốn hỏi rõ.
Tô Ly nói qua tình hình.
Hạ Tân Ngôn nghe xong liền nói muốn
gặp cô.
Hai người gặp nhau tại một quán bar.
“Sao đột nhiên lại có người muốn mua
chỗ này?‖ Hạ Tân
Ngôn cũng tò mò.
Tô Ly nói: ―Chủ nhà thiếu tiền, vừa lúc
có người muốn
chi tiền mua.‖
“Thành thật mà nói, việc bán chỗ này
với giá năm mươi
triệu là cao hơn giá thị trường rồi.‖ Hạ
Tân Ngôn nhìn
Tô Ly và Tạ Cửu Trị, ―Tất nhiên, nếu hai
người quyết định
mua, tôi có thể cho mượn.‖
“Anh nghĩ có người đang gài bẫy à?‖
Tô Ly thực ra ngay
từ đầu đã có cảm giác này, chỉ là không
nghĩ rằng chuyện
lại như vậy.
Tạ Cửu Trị cau mày, ―Gài bẫy ai?‖
Hạ Tân Ngôn nhìn Tô Ly, ―Cậu gọi điện
thoại cho chủ nhà
trước, hỏi xem ông ấy suy nghĩ thế nào
rồi.‖
“Ừm.‖
Trang 42
42
Không phải Tô Ly gọi, mà là Tạ Cửu Trị
gọi.
Sau khi gọi, anh đặt điện thoại lên quầy
bar, bấm loa
ngoài, chủ nhà có chút ngại ngùng, ―Tiểu
Tạ, rất xin lỗi,
bên kia sẵn sàng trả sáu mươi triệu để
mua.‖
Tạ Cửu Trị không thể tin nổi.
Lúc này Tô Ly dám khẳng định, có người
đang gài bẫy.
Gài bẫy họ. Trước đó ra giá năm mươi
triệu, biết họ sẽ
trả năm mươi triệu để mua, bây giờ lại
nâng giá lên.
Nâng một lần thêm mười triệu, ha...
Rõ ràng là muốn chơi khăm họ.
Sau khi cúp điện thoại, Tạ Cửu Trị mặt
nặng trịch.
“Không mua nữa.‖ Tô Ly cuối cùng
cũng bỏ cuộc, ―Sáu
mươi triệu, ai muốn mua thì mua. Chủ
nhà chịu trả tiền
vi phạm hợp đồng là được. Những thứ
này, chúng ta cần
chuyển đi thì chuyển. Bây giờ quan trọng
nhất là, tìm địa
điểm khác.‖
Tạ Cửu Trị đầy tức giận.
“Tìm cửa hàng không dễ đâu.‖ Tạ Cửu
Trị cũng đã tìm
rất lâu mới chọn được địa điểm này.
Hạ Tân Ngôn cầm điện thoại, ngón tay
liên tục nhấn.
Một lúc sau, anh đặt điện thoại xuống,
―Tôi có một
người bạn có một mặt bằng ở phố Cảnh
Dương, có thể
bán hoặc cho thuê, hai người có muốn đi
xem không?‖
Tô Ly nhìn sang Tạ Cửu Trị.
Trang 43
43
Nếu muốn tiếp tục mở cửa hàng, chắc
chắn phải xem ý
muốn của Tạ Cửu Trị.
Tạ Cửu Trị cũng đang nhìn Tô Ly.
“Có thể đi xem thử.‖
“Được. Lát nữa hai người tự đi xem,
nếu thấy được thì
gọi điện cho tôi, tôi sẽ nói chuyện với
cậu ấy.‖ Hạ Tân
Ngôn gửi địa chỉ vào điện thoại của Tô
Ly.
“Được, cảm ơn anh.‖
Hạ Tân Ngôn cười, ―Đừng khách sáo với
tôi, chúng ta là
bạn bè mà.‖
Tô Ly và Tạ Cửu Trị đi xem mặt bằng
mà Hạ Tân Ngôn
nói, quả thực không tệ, rộng hơn chỗ cũ
của họ một
chút, vị trí cũng tốt hơn.
“Sẽ đắt lắm đây.‖ Tạ Cửu Trị nhìn chỗ
này, có chút do
dự.
Tô Ly mím môi, ―Cậu muốn tiếp tục
không?‖
Tạ Cửu Trị suy nghĩ nghiêm túc một
chút, gật đầu.
“Muốn thì làm thôi.‖ Tô Ly vỗ vai anh,
cười nói: ―Tôi sẽ
nói với Hạ Tân Ngôn, chúng ta thuê ở
đây.‖
“Tôi vẫn còn hơi tiếc vị trí cũ.‖
Tô Ly hiểu cảm giác của anh, dù sao đó
là nơi anh đã gây
dựng từng chút một, ít nhiều cũng có tình
cảm.
“Hay là tôi hỏi Hạ Tân Ngôn, nhờ anh
ấy hỏi xem nếu
mua thì chỗ này giá bao nhiêu. Như vậy,
chúng ta sẽ
Trang 44
44
không sợ chủ nhà đột nhiên tăng giá
thuê, hoặc muốn
bán nữa.‖
“Cảm thấy sẽ không rẻ đâu.‖ Tạ Cửu
Trị biết cửa hàng
cũ bị nâng giá, nhưng chỗ này thực sự có
thể đáng giá
tiền đó.
Tô Ly lấy điện thoại ra, ―Hỏi thử cũng
không sao, nhỡ
đâu không đắt đến thế.‖
Cô gửi tin nhắn cho Hạ Tân Ngôn, trình
bày ý muốn của
mình, cô hy vọng anh có thể hẹn gặp chủ
nhà để nói
chuyện.
Rất nhanh, Hạ Tân Ngôn gọi điện lại cho
cô.
“Chỗ này, bạn tôi muốn mười sáu
triệu.‖
“Bán đứt?‖
“Đúng vậy.‖ Hạ Tân Ngôn nói: ―Ban
đầu là hai mươi
triệu, tôi đã nói chuyện với cậu ấy, cậu
ấy giảm bốn
triệu. Thật ra cậu ấy không thiếu tiền, có
rất nhiều nhà
và cửa hàng. Nên tôi mới dám nói
chuyện với cậu ấy.‖
Tô Ly hít sâu một hơi, mức giá này thì có
thể chấp nhận
được.
“Vậy khi nào chúng tôi có thể gặp mặt
trực tiếp với chủ
nhà để nói chuyện?‖
“Cậu không tin tôi à?‖ Phản ứng đầu
tiên của Hạ Tân
Ngôn.
Trang 45
45
====================