còn lại rắc rối
Hạ Tân Ngôn thực sự nghĩ rằng Lục
Trình Huy đang coi
anh ta là Mạc Hành Viễn. Thật đáng tiếc,
những lời này
có thể gây tổn thương nhất định cho Mạc
Hành Viễn,
nhưng đối với anh ta mà nói, đó chỉ là
những lời nghe
qua.
"Ừm, được thôi." Hạ Tân Ngôn gật đầu,
"Họ vốn dĩ là
người tự do, tự do kết hôn."
Lục Trình Huy cười.
Trang 156
156
Hạ Tân Ngôn nhìn thấy nụ cười trên mặt
anh ta thì đảo
mắt.
Lúc này, Tạ Cửu Trị nhắn tin cho Tô Ly
nhưng cô vẫn
không trả lời.
Anh ta bước ra khỏi quầy bar, đi đến
phòng bao, thấy
Tô Ly nằm trên sofa, anh ta gọi một
tiếng.
Tô Ly không đáp lại.
Anh ta bước tới, nhìn gần thấy mặt Tô Ly
có vẻ đỏ bất
thường, đưa tay sờ trán cô, nóng đến mức
anh ta rụt
tay lại ngay lập tức.
"Tô Ly! Tô Ly, em tỉnh lại đi!"
Tô Ly chỉ động đậy mí mắt, hơi thở cũng
nóng ran.
Tạ Cửu Trị không kịp nghĩ nhiều, vội
vàng bế cô lên và
bước ra khỏi phòng bao.
Vừa ra ngoài, hành động này đã thu hút
ánh nhìn của
rất nhiều người.
Tạ Cửu Trị dặn dò nhân viên một tiếng
rồi vội vã đi ra
ngoài.
"Chuyện gì vậy?" Hạ Tân Ngôn lập tức
đi theo, "Lên xe
tôi!"
Hạ Tân Ngôn mở cửa xe, Tạ Cửu Trị bế
người lên xe, "Cô
ấy bị sốt rồi."
"Ngồi vững."
Hạ Tân Ngôn lập tức lái xe về phía bệnh
viện.
Trang 157
157
Tạ Cửu Trị đỡ Tô Ly, trong lòng có chút
lo lắng.
Đến bệnh viện, Tạ Cửu Trị bế Tô Ly và
gọi bác sĩ.
Cô bị sốt do cảm lạnh, cần phải truyền
dịch.
"Hay là anh quay lại quán đi, tôi ở đây
trông chừng." Hạ
Tân Ngôn nhìn Tô Ly đang nằm trên
giường, lúc này cô
sốt đến mê man bất tỉnh.
Quán bar quả thực cần người, Tạ Cửu Trị
không khách
sáo với Hạ Tân Ngôn, liền rời đi.
Hạ Tân Ngôn nhắn tin cho Mạc Hành
Viễn, nói Tô Ly bị
cảm sốt, đang ở bệnh viện.
Không lâu sau, Mạc Hành Viễn đến.
Hạ Tân Ngôn liếc nhìn anh ta, "Lục
Trình Huy nói, cậu lấy
người khác, Tô Ly cũng có thể lấy người
khác."
Mạc Hành Viễn nuốt nước bọt, nheo mắt
lại.
"Tôi thấy anh ta cũng có ý với Tô Ly."
Hạ Tân Ngôn ngồi
một bên, "Bây giờ còn chưa biết Trương
Sách rốt cuộc
muốn làm gì."
Mạc Hành Viễn nhìn khuôn mặt hơi đỏ
vì sốt của Tô Ly,
lòng anh ta quặn thắt lại.
Nỗi lo lắng trong mắt anh ta lọt vào mắt
Hạ Tân Ngôn lại
có vẻ vô cùng thâm tình.
"Cho dù là Lục Trình Huy hay Trương
Sách, đều liên quan
đến cậu." Giọng Hạ Tân Ngôn rất bình
thản, đang nói với
Trang 158
158
anh ta sự thật, "Rắc rối cậu mang đến cho
Tô Ly không
ít."
Mạc Hành Viễn đứng bên giường, trong
mắt đầy vẻ đau
lòng và hối hận dành cho Tô Ly.
"Tôi không biết sau này cậu sẽ làm gì,
nhưng tình hình
hiện tại là, dù cậu có nhịn được hay
không, cậu vẫn nên
hạn chế xuất hiện trước mặt Tô Ly."
"Vị hôn thê của cậu là Trương Dự Huệ,
bạn trai của Tô
Ly tên là Quý Hằng. Dù xét về tình hay
về lý, cậu đều
không nên dây dưa với cô ấy."
"Rắc rối của cô ấy đã đủ rồi."
Hạ Tân Ngôn chỉ là người ngoài cuộc,
cũng không thể
chịu đựng được nữa.
Sự thâm tình của Mạc Hành Viễn sẽ
không mang lại chút
ấm áp nào cho Tô Ly, chỉ đẩy cô đi ngày
càng xa hơn.
"Tôi thực sự không ngờ một mối tình lại
bị cậu làm cho
phức tạp đến thế." Hạ Tân Ngôn khẽ lắc
đầu, "Tưởng
chừng thâm tình, chỉ còn lại rắc rối."
Mạc Hành Viễn tái mặt trước lời nói của
Hạ Tân Ngôn.
Anh ta biết Hạ Tân Ngôn nói đúng.
Tình hình hiện tại anh ta quả thực không
nên quấy rầy
Tô Ly nữa, ngay cả khi anh ta giải quyết
hết những vấn
đề trước mắt, con đường để anh ta bắt
đầu lại với Tô Ly
vẫn còn rất dài.
Trang 159
159
"Cậu cố gắng chăm sóc cô ấy một chút."
Mạc Hành Viễn
bình tĩnh lại, "Tôi đi trước đây."
Hạ Tân Ngôn không giữ anh ta lại.
Sau khi Mạc Hành Viễn rời đi, Hạ Tân
Ngôn thấy mí mắt
Tô Ly động đậy, "Tỉnh rồi à?"
Nhưng Tô Ly không mở mắt, cũng
không đáp lời anh ta.
Hạ Tân Ngôn tò mò, "Rốt cuộc là tỉnh
hay chưa vậy? Anh
ta đi rồi, tỉnh thì mở mắt ra đi chứ."
Vẫn không mở mắt.
Thấy vậy, Hạ Tân Ngôn lẩm bẩm một
mình, "Tôi còn
tưởng tỉnh rồi."
Anh ta nhìn lọ truyền dịch, đột nhiên mắt
sáng lên, bước
ra ngoài, gọi điện thoại cho Phương Nhã.
Lúc này, cô ấy chắc đã tan làm rồi.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mà không ai
bắt máy, Hạ
Tân Ngôn cau mày, là bận quá không
nghe thấy, hay là
cố tình không nghe?
Hạ Tân Ngôn quay lại phòng bệnh, chụp
ảnh lọ truyền
dịch rồi gửi cho Phương Nhã.
【Chị Tô Ly của em bị ốm rồi, nếu em
rảnh, có thể đến
bệnh viện thăm chị ấy không?】 Tin
nhắn vừa gửi đi, điện thoại liền gọi lại.
Nhìn tên cô ấy nhảy múa trên màn hình,
Hạ Tân Ngôn
thấy bất lực và cạn lời.
Trang 160
160
Quả nhiên là cố tình không nghe.
"Alo."
"Chị Tô Ly ở bệnh viện nào? Bây giờ chị
ấy thế nào rồi?"
Phương Nhã rất gấp gáp.
Hạ Tân Ngôn cũng không trêu chọc cô
ấy nữa, trực tiếp
nói tên bệnh viện và tầng lầu.
Chỉ khoảng mười mấy phút, Phương Nhã
đã gõ cửa
bước vào.
Cô ấy còn mang theo giỏ trái cây.
Phương Nhã bước đến gần, có chút lo
lắng, "Chị ấy bị
sao vậy?"
"Bị sốt." Hạ Tân Ngôn đưa cho cô ấy
một chiếc ghế,
"Ngồi đi."
"Sao tự dưng lại bị sốt chứ?" Phương
Nhã ngồi xuống,
khẽ gọi Tô Ly, "Chị Tô Ly?"
"Cứ để cô ấy ngủ một lát đi." Giọng Hạ
Tân Ngôn rất
nhỏ.
Phương Nhã lo lắng, rồi nhìn về phía Hạ
Tân Ngôn, "Sao
lại là anh ở đây?"
Hạ Tân Ngôn nhún vai, "Tôi cũng không
biết sao cuối
cùng lại thành tôi ở đây trông chừng."
Phương Nhã cau mày.
"Tôi đến quán của cô ấy, Tạ Cửu Trị đột
nhiên bế cô ấy
ra nói là cô ấy bị sốt. Sau đó tôi lái xe
đưa cô ấy đến
Trang 161
161
bệnh viện, Tạ Cửu Trị phải quay lại trông
quán, nên tôi
ở lại."
Hạ Tân Ngôn vẫn giải thích rõ ngọn
ngành cho cô ấy,
"May mà tôi không có bạn gái, nếu
không bạn gái tôi
chắc chắn sẽ ghen. Mà nếu tôi có bạn gái,
tôi cũng sẽ
không đến quán của cô ấy uống rượu
nữa."
"Chị Tô Ly cũng là bạn của anh, anh ở
bệnh viện chăm
sóc chị ấy thì có sao đâu. Làm gì có ai
ghen tuông đến
mức đó? Nếu chuyện nhỏ này cũng
không chấp nhận
được thì quá keo kiệt rồi."
Phương Nhã cũng nói chuyện thẳng thắn.
Hạ Tân Ngôn nhìn cô ấy, "Nếu là em, em
có cho phép
bạn trai mình đến bệnh viện chăm sóc
bạn gái không?"
"Cho phép chứ." Phương Nhã nói: "Ai
cũng có lúc gặp
khó khăn, hơn nữa, đàn ông và phụ nữ
không thể có tình
bạn thuần khiết sao?"
"Cũng đúng." Hạ Tân Ngôn cười gật đầu.
Tai Phương Nhã hơi nóng lên, đôi mắt cô
ấy nhìn thẳng
vào mặt Tô Ly, không dám nhìn khuôn
mặt khiến cô ấy
có chút bối rối của Hạ Tân Ngôn.
====================
Trang 162
162