Tô Ly tỉnh dậy lúc ba giờ sáng, cô mở
mắt ra liền thấy
Phương Á đang gục đầu bên giường và
Hạ Tân Ngôn
đang ngồi cách đó không xa.
Cô không biết mình đã đến bệnh viện
bằng cách nào.
Và tại sao lại là Hạ Tân Ngôn và Phương
Á ở đây canh
chừng cô.
Không dám gọi họ, cô cứ nhìn chằm
chằm lên trần nhà,
trong đầu nghĩ về những chuyện đã xảy
ra trước đó.
Sau khi Tạ Cửu Trị nói Mạc Hành Viễn
đến, cô đã không
xem điện thoại nữa.
Cũng không biết cuối cùng mọi chuyện
thế nào.
Nhưng nhìn thấy Hạ Tân Ngôn ở đây,
hẳn là không có
chuyện gì xảy ra.
“Chị Tô Ly, chị tỉnh rồi.‖ Phương Á đột
nhiên động đậy,
ngước mắt lên thì thấy Tô Ly đã mở mắt.
Cô ấy lập tức đưa tay sờ trán Tô Ly, ―Hết
sốt rồi.‖
Tô Ly rất cảm động, ―Sao em lại ở đây?‖
“Anh ấy nói chị bị bệnh.‖ Phương Á
liếc nhìn người đàn
ông đang nhắm mắt như đang ngủ ngồi
bên cạnh.
“Xin lỗi em, đã làm phiền hai người
rồi.‖
“Nói lời này là khách sáo rồi.‖ Phương
Á hỏi cô, ―Bây giờ
chị cảm thấy thế nào? Có đói không?‖
Tô Ly lắc đầu.
Trang 163
163
Phương Á nhìn đồng hồ, ―Vậy chị nghỉ
ngơi thêm một
lát đi.‖
“Hay là em về trước đi.‖ Tô Ly cảm
thấy hơi ngại.
“Không sao đâu.‖ Phương Á lắc đầu,
―Em cứ chợp mắt
ở đây một lát.‖
Lúc này, Hạ Tân Ngôn mở mắt.
Tô Ly vội vàng nói với Hạ Tân Ngôn:
―Anh đưa Á Á về đi,
em không sao rồi. Không cần truyền
nước, cũng không
cần người trông chừng.‖
“Cô ổn chứ?‖ Hạ Tân Ngôn không nói
là không về.
“Tất nhiên là ổn rồi.‖ Tô Ly gật đầu,
―Anh đưa Á Á về
nhà, còn có thể ngủ bù một giấc ngon
lành.‖
Hạ Tân Ngôn nhìn Phương Á, ―Đi thôi,
tôi đưa em về.‖
Phương Á lắc đầu, ―Em không đi.‖
“Á Á.‖ Tô Ly kéo tay cô ấy, ―Em về đi.
Chị thực sự không
sao.‖
“Chị một mình...‖
“Không sao đâu.‖ Tô Ly biết cô ấy
mềm lòng, thấy cô ở
đây một mình đáng thương và bất lực,
nhưng thực sự
không sao.
Phương Á vẫn không muốn đi.
Tô Ly nói: ―Ngoan, em về nghỉ ngơi
trước đi. Khi nào
rảnh, chúng ta lại hẹn gặp. Em cứ như
vậy, chị không
yên lòng.‖
Trang 164
164
Nghe vậy, Phương Á đành phải nghe lời
cô.
“Luật sư Hạ, anh đưa Á Á về nhé. Về
rồi không cần quay
lại đâu.‖ Tô Ly nói: ―Hôm nay đã làm
phiền hai người
nhiều rồi.‖
“Bạn bè cả, không cần nói lời khách sáo
như vậy.‖ Hạ
Tân Ngôn đứng dậy, ―Vậy chúng tôi về
trước đây. Nếu
cô có chuyện gì, cứ gọi cho tôi.‖
“Được.‖
Hạ Tân Ngôn đưa Phương Á ra khỏi
phòng bệnh, hành
lang bệnh viện yên tĩnh, cảm giác cô đơn
chợt bao trùm
lấy cô.
Phương Á vẫn không yên tâm, ―Hay là
em vào ở cùng
chị ấy đi.‖
“Em ở đó cô ấy sẽ bị áp lực tâm lý.‖ Hạ
Tân Ngôn kéo
cánh tay cô ấy, ―Cô ấy không sao đâu.
Đưa em về xong,
tôi sẽ quay lại thăm cô ấy.‖
Phương Á lúc này mới gật đầu.
Đi đến xe, Hạ Tân Ngôn đi đến ghế phụ,
―Em lái xe đi.‖
“Hả?‖
“Tôi có uống chút rượu.‖
Phương Á cau mày, ―Vậy lúc anh đến
đây cũng đã uống
rượu à?‖
Hạ Tân Ngôn mím môi.
“Anh lái xe khi say rượu!‖ Phương Á
mở to mắt.
Trang 165
165
“Chỉ uống một chút thôi, không sao
đâu.‖
“Lái xe khi say rượu là vi phạm pháp
luật.‖
“...‖ Hạ Tân Ngôn không nên nói ra.
Phương Á nhìn chằm chằm vào anh, anh
mím môi không
nói, trông như biết mình đã sai.
“Vậy em định tố cáo tôi sao?‖
“...‖ Phương Á c.ắ.n môi, nhìn vào đôi
mắt anh, cuối cùng
vẫn thôi.
Cô làm sao có thể đi tố cáo anh chứ.
Cô lên ghế lái, kéo dây an toàn thắt vào,
―Anh như vậy,
không tốt.‖
“Sẽ không có lần sau.‖ Hạ Tân Ngôn
thắt dây an toàn,
đảm bảo với cô.
Phương Á lái xe, lúc này trên đường rất ít
xe, cô lái cũng
không sợ.
Hạ Tân Ngôn đột nhiên hỏi cô, ―Bạn trai
em đâu?‖
Phương Á nắm c.h.ặ.t vô lăng, ―Làm gì?‖
“Tình cảm có tốt không?‖
“Tốt mà.‖
Hạ Tân Ngôn cười, ―Khi nào đưa ra gặp
mặt, ăn một bữa
cơm cho quen biết.‖
“Tại sao?‖
Trang 166
166
“Quan hệ hàng xóm trên dưới lầu, thêm
việc em gọi tôi
một tiếng anh Hạ, ít nhiều gì tôi cũng
phải giúp em xem
xét, xem anh ta có đáng tin cậy không.‖
“Không cần.‖
“Em...‖
“Anh đừng nói nữa được không? Em sẽ
mất tập trung
đấy.‖ Phương Á không muốn nghe anh
nói nữa.
Hạ Tân Ngôn im lặng, yên tĩnh một lúc
rồi lại không nhịn
được nói: ―Ánh mắt nhìn đàn ông của em
không được.
Đàn ông nhìn đàn ông, là chuẩn nhất.‖
Phương Á cau mày, ―Ánh mắt của anh
tốt lắm sao?‖
“Đương nhiên.‖ Hạ Tân Ngôn nghiêng
đầu nhìn cô, ―Cô
gái mà tôi thích, là tốt nhất.‖
Sự ẩn ý và ánh mắt nóng bỏng của anh
khiến tim
Phương Á đập loạn xạ, cô biết anh đang
nhìn mình,
nhưng cô không nhìn lại.
May mắn thay, cuối cùng cũng đến nơi.
Phương Á đỗ xe xong, lập tức tháo dây
an toàn, xuống
xe.
Hạ Tân Ngôn không hề vội vã, đi theo
cô, cùng nhau vào
thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, không khí trong
không gian
chật hẹp dường như không lưu thông, rất
nóng.
Trang 167
167
Phương Á hơi nghiêng người sang một
bên, cố gắng giữ
khoảng cách xa nhất với Hạ Tân Ngôn.
Đến tầng 6, cửa thang máy mở ra,
Phương Á lùi lại một
bước, chờ anh đi ra.
Hạ Tân Ngôn nhìn cô, ―Về nhà nghỉ ngơi
sớm đi.‖
“Ừ.‖ Phương Á không dám nhìn thẳng
vào mắt anh.
Hạ Tân Ngôn thấy cô đề phòng mình như
vậy, cảm thấy
mình thật thất bại.
Trước đây quan hệ còn tốt, chỉ vì một
chuyện mà cô đã
gạch tên anh ra khỏi cuộc đời cô.
“Tôi đi đây.‖
“Ừ.‖
Cửa thang máy đóng lại, Phương Nhã
mới thở phào nhẹ
nhõm.
Đến cửa nhà, cô đột nhiên nhìn chằm
chằm vào chiếc
chìa khóa xe trên tay.
Là chìa khóa xe của Hạ Tân Ngôn.
Sao lúc xuống xe cô lại rút luôn chìa
khóa xe của anh ta
ra? Cô còn cầm suốt chặng đường mà
không hề hay biết.
Phương Nhã vỗ trán, rất bực mình.
Thứ này đang ở trong tay, có nghĩa là cô
lại phải quay lại
tìm anh ta.
Nếu không trả lại, anh ta chắc chắn cũng
sẽ đến tìm cô.
Cô xuống còn tốt hơn là để anh ta lên.
Trang 168
168
Lỡ đâu anh ta lại nói anh ta đói bụng nữa
thì sao?
Phương Nhã quay người lại, nhấn thang
máy lần nữa.
Xuống lầu, cô nhìn chằm chằm vào cửa
nhà Hạ Tân
Ngôn, hay là cứ để chìa khóa ở cửa đi?
Nhưng làm vậy cũng không ổn.
Cuối cùng, cô vẫn nhấn chuông cửa.
Nhấn vài lần, không thấy ai ra mở cửa.
Ngủ rồi sao?
Phương Nhã nhấn thêm một lần nữa,
cuối cùng cửa
cũng mở ra.
"Xe của anh..."
Phương Nhã đưa chìa khóa xe qua,
ngẩng đầu lên liền
thấy Hạ Tân Ngôn đang để trần nửa thân
trên, chỉ mặc
quần dài.
Mặt cô đột nhiên đỏ bừng, vội vàng
nhắm mắt lại.
Hạ Tân Ngôn cũng sửng sốt, anh quay lại
mặc quần áo
vào.
"Sao em lại đến đây?" Hạ Tân Ngôn vừa
chuẩn bị cởi
quần áo đi tắm, nghe thấy tiếng chuông
cửa liền ra mở.
"Tôi, tôi, tôi đến trả chìa khóa xe."
Phương Nhã nói lắp
bắp.
Trong đầu cô, toàn là hình ảnh Hạ Tân
Ngôn để trần nửa
thân trên.
Hạ Tân Ngôn thấy cô đưa chìa khóa xe
tới, liền nhận lấy.
Trang 169
169
Mặt cô đỏ đến mức trông thật quyến rũ.
"Tôi đi đây." Tay Phương Nhã vừa nhẹ
đi, cô lập tức
quay người bước đi.
Hạ Tân Ngôn thấy tai cô cũng đỏ lên.
Phản ứng lớn đến vậy sao?
"Nhã Nhã."
Tim Phương Nhã thắt lại, cơ thể cũng
căng cứng.
Cô không dám quay đầu lại.
Giọng Hạ Tân Ngôn mang theo ý cười,
lại còn có chút
gợi cảm, "Mặt em đỏ quá."
Phương Nhã: "..."
====================