người khác, cô là bạn gái của người khác
Phương Á về đến nhà, cô đặt tay lên
ngực, tim đập rất
nhanh.
Cô muốn gạt khuôn mặt của Hạ Tân
Ngôn ra khỏi đầu,
nhưng càng muốn gạt đi, nó càng rõ ràng.
Anh ta nhất định là cố ý.
Cô ấn chuông cửa, không tin anh ta sẽ
không nhìn qua
trước khi mở cửa.
Mở cửa trong tình trạng cởi trần, rõ ràng
là có ý đồ xấu.
Phương Á thầm quyết tâm, cố gắng
không tiếp xúc với
anh ta nữa.
Trang 170
170
Tô Ly không ngủ được, phòng bệnh yên
tĩnh.
Cô bước xuống giường, đứng bên cửa sổ
nhìn ánh đèn
bên ngoài, thành phố là như vậy, dù
khuya đến đâu vẫn
có người chưa ngủ.
Bỗng nhiên có tiếng bước chân ở cửa, rồi
tiếng mở
cửa.Tô Ly nhìn chằm chằm vào cánh
cửa, giờ này không
nên có người đến thăm. Là y tá chăng?
Cửa mở.
Mạc Hành Viễn vốn định đến lẳng lặng ở
bên cô một lát,
rồi lẳng lặng rời đi.
Không ngờ ánh mắt hai người lại chạm
nhau.
Tô Ly cau mày, cô đã nói rất nhiều lần
rồi, họ đã kết thúc
từ lâu.
Lần lượt xuất hiện trước mặt cô, rốt cuộc
là muốn làm
gì?
Mạc Hành Viễn thấy hàng lông mày cô
nhíu c.h.ặ.t liền
biết cô không muốn gặp anh.
Hai người đứng đối diện nhau, một người
ánh mắt đầy
sự kháng cự, một người ánh mắt đầy sự
nồng nhiệt.
Không ai nói lời nào, chỉ có sự im lặng.
Rất lâu sau, Mạc Hành Viễn mới lên
tiếng, ―Tôi chỉ đến
xem cô một chút.‖
“Xem xong rồi.‖ Giọng Tô Ly rất nhạt.
Trang 171
171
Mạc Hành Viễn hít một hơi, nắm tay anh
siết c.h.ặ.t rồi lại
buông, buông rồi lại siết.
Lúc này, nói gì cũng đều trở nên giả tạo,
anh là vị hôn
phu của người khác, cô là bạn gái của
người khác.
Khoảng cách giữa họ, lẽ ra phải như bây
giờ.
“Cô nghỉ ngơi cho khỏe.‖ Cuối cùng
Mạc Hành Viễn vẫn
không lại gần.
Tô Ly không nói gì, lạnh nhạt nhìn anh.
Mạc Hành Viễn quay người bước ra,
đóng cửa lại.
Anh dựa vào tường, ngửa mặt lên, thở
dốc một hơi, đôi
mắt đỏ ngầu đầy mệt mỏi và lo lắng.
Chuyện xảy ra đến bước này, anh phải
chịu trách nhiệm
lớn.
Rất nhiều lúc bất đắc dĩ, cuối cùng phải
dùng nhiều thời
gian hơn để bù đắp.
Điều duy nhất anh cảm thấy may mắn là
Tô Ly vẫn chưa
phải là vợ của người khác.
Anh vẫn còn cơ hội.
Trời sáng, Tô Ly xuất viện.
Tạ Cửu Trị đến đón cô.
“Lại thức trắng đêm à?‖ Tô Ly thấy
quần áo anh không
thay, rõ ràng là từ cửa hàng đến.
“Có khách, dù sao về nhà cũng không
ngủ được, nên mở
cửa thêm một lát.‖
Trang 172
172
Tô Ly cau mày, ―Không thể như vậy
được. Thời gian cố
định thì không thể thay đổi, nếu không
khách cứ lần
lượt đến, thì cả ngày còn đóng cửa được
nữa không?‖
Tạ Cửu Trị hỏi cô, ―Đỡ hơn chưa?‖
“Ừm.‖ Chỉ là giọng nói vẫn còn hơi
nghẹt mũi, cô tiếp
tục vấn đề vừa rồi, ―Đến giờ tan ca là
phải nghỉ, nếu
khách không chịu về thì giảm giá coi như
xin lỗi là được.
Sức khỏe là vốn quý nhất, không thể lơ
là.‖
“Doanh thu hai ngày nay rất khá, có
tiền mà không kiếm
thì là đồ ngốc. Sức khỏe tôi chịu được,
hơn nữa ban
ngày tôi cũng ở nhà nghỉ ngơi rồi, không
sao đâu.‖
Tạ Cửu Trị lại nói: ―Tôi thích công việc
này, ở cửa hàng
không thấy chán nản. Hơn nữa còn có thể
trò chuyện
với những vị khách còn lại, lại được ăn
bữa sáng ngon
nhất, nhìn thấy tia nắng đầu tiên của buổi
sáng, cảm giác
như chính tôi đã nhấn nút khởi động cuộc
sống tươi đẹp
nhất trong ngày, cảm giác đó rất tuyệt.‖
Tô Ly thật sự phục anh ta.
Chỉ có anh ta mới có thái độ làm việc tốt
như vậy.
“Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta đã
lâu rồi không đi
ngắm mặt trời mọc. Đợi cô khỏi cảm rồi,
hẹn nhau đi
nhé?‖ Tạ Cửu Trị nhướng mày.
Tạ Cửu Trị dồn hết tâm sức vào cửa
hàng, quả thật đã
lâu rồi không có hoạt động giải trí cá
nhân nào.
Trang 173
173
Tô Ly suy nghĩ một lát, ―Hay là anh nghỉ
phép một hôm,
hẹn vài người bạn thân đi thư giãn đi.‖
Tạ Cửu Trị cau mày thở dài: ―Tôi không
muốn nghỉ phép,
tôi chỉ muốn cùng người hợp gu đi ngắm
mặt trời mọc.
Ví dụ như cô và tôi. Chúng ta tan ca, là
đúng lúc ngắm
mặt trời mọc.‖
“Tạ Cửu Trị...‖
“Cô không thể vì bây giờ cô là bà chủ
mà muốn sắp xếp
tôi.‖ Tạ Cửu Trị cố tình nói nghiêm
trọng.
“Tôi không có ý đó. Tôi chỉ...‖
“Tôi biết.‖ Tạ Cửu Trị không trêu cô
nữa, ―Cô quá căng
thẳng rồi. Có phải làm bà chủ rồi, tâm tư
cũng nặng nề
hơn không? Cô đừng quên, tôi cũng là
một trong những
ông chủ đấy. Chẳng qua hiện tại cô là
người nắm phần
lớn thôi.‖
“...‖ Tô Ly không biết phải nói sao.
Tạ Cửu Trị lại thở dài một tiếng, ―Dạo
gần đây cô hơi quá
căng thẳng rồi.‖
“Không có.‖
“Còn nói không. Cô quá quan tâm đến
người khác rồi.‖
Tô Ly c.ắ.n môi.
Cô chỉ quan tâm đến những người tốt với
cô.
“Cô cứ lo cho bản thân mình là được,
những chuyện
khác và những người khác, cô không cần
phải bận tâm.
Trang 174
174
Đều là người trưởng thành rồi, cái gì nên
làm cái gì
không nên làm, trong lòng đều rõ.‖
Xe chạy vào Vinh Hoa Danh Trứ đậu lại,
Tạ Cửu Trị nhìn
Tô Ly, ―Nghỉ ngơi cho khỏe, nếu vẫn còn
khó chịu thì cứ
ở nhà. Có tôi ở cửa hàng rồi, đừng lo
lắng.‖
“Ừm.‖ Tô Ly rất biết ơn sự chăm sóc
của Tạ Cửu Trị dành
cho cô.
Bản thân cô cũng không ngờ, lại có thể
hòa hợp với Tạ
Cửu Trị như bây giờ.
Lúc ban đầu, cô hoàn toàn không biết
quan hệ giữa một
người nào đó với mình sẽ phát triển
thành như thế nào.
Chỉ có thời gian mới có thể nhìn rõ.
Tô Ly xuống xe, cô quay đầu lại, Tạ Cửu
Trị ngồi trong xe
vẫy tay với cô.
Tô Ly cười một cái, đi về phía thang
máy. Lục Tĩnh nghe
Hạ Tân Ngôn nói Tô Ly bị cảm, cô mang
canh dưỡng sinh
mà Trì Mộ nấu đến nhà Tô Ly, để bồi bổ
cho cô.
“Là canh bồi bổ cho bà bầu như tôi
đấy.‖ Tô Ly đeo khẩu
trang, đứng cách cô một khoảng xa, cau
mày đuổi cô đi,
“Em mau về đi, chị bị cảm rồi, em
không nên đến.‖
Lục Tĩnh vào bếp lấy hai cái bát, múc
canh ra, ―Không
đến mức đó đâu. Cảm nhẹ thì không lây,
hơn nữa sức
khỏe chị tốt hơn em nhiều. Bỏ khẩu trang
ra đi, lại đây
uống canh.‖
Trang 175
175
Tô Ly thực sự không biết làm thế nào với
cô ấy, ―Em đi
xa ra một chút.‖
“Chị chịu em luôn đấy.‖ Lục Tĩnh bất
lực, nhưng sợ cô bị
áp lực tâm lý nên vẫn nghe lời cô, bưng
bát canh ra ban
công, ―Khoảng cách này được chưa.‖
Tô Ly lúc này mới đi đến bàn ăn, nhìn
bát canh, cau mày.
“Canh này không có thịt, chị uống, em
uống, đều thích
hợp.‖ Lục Tĩnh thúc giục cô, ―Mau uống
đi.‖
Tô Ly ngồi xuống, uống canh.
Lục Tĩnh ngồi trên ghế ở ban công, nhìn
Tô Ly ngoan
ngoãn uống canh, ―Uống thêm chút nữa
đi.‖
“Không uống nổi nữa.‖ Tô Ly đặt bát
xuống, ―Em uống
xong thì về sớm đi, đừng ở đây với chị.‖
“Chị ở một mình không buồn chán
sao?‖
Tô Ly không thấy buồn chán lắm.
Dù có, bây giờ cũng không thể để Lục
Tĩnh ở lại.
“Em buồn chán.‖ Lục Tĩnh nói gì cũng
không chịu đi, ―Chị
muốn nghỉ ngơi thì cứ về phòng nghỉ,
không cần quan
tâm đến em. Em cứ ở đây, tắm nắng một
chút.‖
“Vậy em về nhà cũng thế mà.‖
“Không giống.‖
Tô Ly cau mày, ―Khác ở chỗ nào. Đừng
nói nhà em không
có nắng nhé.‖
Lục Tĩnh nhìn cô, cười, ―Ở nhà em,
không có chị.‖
Trang 176
176
====================