không?
Tan làm, Trì Mộ không về Vân Cảnh mà
lái xe đến Phong
Hoa Danh Trứ.
Khi đến nhà Tô Ly, trên tay anh xách hai
túi mua sắm
đựng đầy rau củ.
"Ông xã!" Lục Tịnh mở cửa, thấy anh
liền nhào tới ôm
chầm.
"Cẩn thận, tay anh đang cầm đồ." Trì Mộ
rất sợ làm Lục
Tịnh bị va chạm hay trầy xước.
Lục Tịnh cố gắng xách đồ giúp anh, "Em
giúp anh."
"Không cần." Trì Mộ không đời nào để
cô xách đồ, "Em
ra ngồi đi, anh đi nấu ăn."
Lục Tịnh như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo
theo sau Trì Mộ,
cười nịnh nọt, "Ông xã, anh thật tốt."
Ánh mắt Trì Mộ nhìn cô đầy cưng chiều,
pha chút bất
lực.
Trước khi tan làm, anh đã nhận được tin
nhắn từ Lục
Tịnh.
Cô bảo anh mua thức ăn, đến nhà Tô Ly
nấu cơm và ăn
cùng Tô Ly.
Thế là anh tan ca liền đi siêu thị.
Trang 177
177
"A Ly đỡ hơn chút nào chưa?" Trì Mộ rất
quen thuộc với
căn bếp ở đây, nhanh ch.óng tìm thấy
những thứ mình
cần.
Lục Tịnh nằm bò ra bàn bếp, "Ngủ cả
buổi chiều, vẫn
chưa chịu ra. Cô ấy khóa trái cửa, không
cho em vào."
"Khóa trái cửa?"
"Cô ấy nói mình bị bệnh, sợ lây cho em.
Anh không biết
đâu, sáng và trưa ăn cơm cô ấy đều ngồi
cách em thật
xa." Lục Tịnh thở dài, "Em đâu có yếu ớt
như vậy."
Trì Mộ cảm nhận được tình bạn thân
thiết giữa Tô Ly và
Lục Tịnh, cả hai đều lo lắng cho đối
phương.
"Cô ấy đang có trách nhiệm với em đấy."
"Nhưng em không muốn cô ấy tránh em
xa như vậy."
Lục Tịnh chống cằm, "Bây giờ cô ấy
đang một mình, nếu
em cũng tránh xa thì cô ấy làm sao vui
nổi?"
Trì Mộ liếc nhìn Lục Tịnh. Cô rất lo lắng
và thương xót
Tô Ly.
"Chúng ta cùng ở bên cô ấy." Trì Mộ an
ủi vợ.
Lục Tịnh mỉm cười với anh.
Tô Ly bước ra khỏi phòng ngủ, cô ngửi
thấy mùi thức ăn
thơm lừng.
Cô nghĩ là Lục Tịnh đang nấu ăn, vội
vàng đi tới, nhưng
lại thấy Trì Mộ đang đeo tạp dề xào nấu.
Trang 178
178
"A Ly, cậu dậy rồi!" Lục Tịnh thấy cô
liền sáng mắt, "Sao
rồi? Bây giờ đỡ hơn chưa?"
Tô Ly lùi lại một bước, "Đỡ nhiều rồi.
Sao cậu lại gọi Trì
Mộ đến?"
"Đến nấu cơm cho chúng ta ăn chứ sao."
Lục Tịnh cười
nói: "Có đầu bếp miễn phí thì tội gì
không dùng."
"Cậu đúng là biết cách sai bảo anh ấy."
Tô Ly thật sự bó
tay, cô còn gọi cả người đến nhà mình
nấu cơm cho họ
ăn.
Lục Tịnh nghiêng đầu, "Phải thể hiện giá
trị của đàn ông
chứ. Đúng không, ông xã."
"Đúng vậy."
"..." Tô Ly cạn lời, Trì Mộ đúng là cưng
chiều Lục Tịnh
đến mức không còn giới hạn nào.
Hoàn toàn bị Lục Tịnh nắm thóp.
Tuy nhiên, điều đó cũng cho thấy Trì Mộ
thật sự rất yêu
Lục Tịnh.
Nhìn thấy vẻ họ ở bên nhau, cùng với
tình yêu nồng đậm
tràn ngập khắp căn phòng, Tô Ly cảm
thấy rất vui.
Người bạn thân nhất của mình có được
tình yêu và bến
đỗ tốt nhất, cô mừng thay cho cô ấy.
Trì Mộ dọn thức ăn ra, Lục Tịnh nhanh
chóng kéo Tô Ly
ngồi xuống, còn thơm chụt một cái vào
má cô.
Tô Ly không kịp né tránh, nhìn cô ấy,
"Cậu làm gì đấy?"
Trang 179
179
"Bây giờ, cậu không được tránh xa tớ
nữa." Lục Tịnh kéo
cô ngồi xuống, "Ngoan ngoãn ngồi đây
ăn cơm."
"..." Tô Ly thật sự chịu thua cô ấy.
Món Trì Mộ làm bây giờ đều khá thanh
đạm nhưng
không kém phần ngon miệng.
Đang ăn, điện thoại của Tô Ly reo lên.
Là một số lạ.
Cô nghe máy.
"Xin chào, ai đấy?"
"Cô Tô, tôi là Trương Sách."
Tô Ly nhíu mày khi nghe cái tên này, cô
sa sầm mặt, "Có
chuyện gì sao?"
"Không biết tôi có vinh dự được mời cô
Tô cùng ăn tối
không?"
"Xin lỗi, tôi ăn rồi." Tô Ly không hiểu
người này rốt cuộc
muốn làm gì, cô đầy vẻ phòng bị đối với
anh ta.
Trương Sách nói giọng ôn hòa, "Không
sao. Vậy lát nữa
chúng ta có tiện gặp mặt không?"
"Không tiện."
Nghe cô nói vậy, Trì Mộ và Lục Tịnh
đều nhìn cô, một
người đầy vẻ nghi hoặc, một người đầy
cảnh giác.
"Tôi đang ở ngoài khu chung cư của cô."
Sắc mặt Tô Ly ngày càng u ám.
Trang 180
180
Cô kiềm chế cảm xúc, lạnh giọng nói:
"Rốt cuộc anh
muốn gì?"
"Chỉ là muốn kết bạn với cô thôi, không
cần căng thẳng
vậy đâu." Giọng Trương Sách đầy ý
cười, "Không sao.
Tôi còn phải ở Cửu Thành vài ngày, chắc
chắn sẽ có ngày
gặp được cô Tô, đúng không?"
Nghe những lời này, tim Tô Ly căng
thẳng.
Cô cúp điện thoại thẳng thừng.
"Ai vậy?" Lục Tịnh thấy sắc mặt cô
không tốt, giọng điệu
lúc nãy cũng không đúng, có chút lo
lắng.
Tô Ly sợ Lục Tịnh lo lắng, cô lắc đầu,
"Không có ai, ăn
cơm đi."
Thấy cô không nói, Lục Tịnh cũng không
truy hỏi thêm.
Ăn xong, Trì Mộ dọn dẹp bát đĩa, thu
dọn căn bếp sạch
sẽ.
"Về nhà không?" Trì Mộ hỏi Lục Tịnh.
Lục Tịnh nhìn Tô Ly, cô có chút không
yên tâm về Tô Ly.
"Cậu về đi." Tô Ly mỉm cười với Lục
Tịnh, "Tối nay tớ sẽ
không đi đâu cả, cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi.
Hai cậu không
cần lo cho tớ."
Trì Mộ đợi Lục Tịnh bày tỏ ý kiến.
Nếu cô ấy muốn ở lại, anh có thể ở cùng.
"Em không muốn đi." Lục Tịnh không
chịu đi, cô luôn
cảm thấy Tô Ly sẽ gặp nguy hiểm.
Trang 181
181
"Em cứ để cô ấy ở lại đi. Nếu không cô
ấy về nhà cũng
sẽ không yên tâm đâu." Trì Mộ cũng lên
tiếng, "Anh về
lấy bộ quần áo rồi quay lại với hai em."
"Được!" Lục Tịnh lập tức đồng ý, "Anh
đi nhanh về
nhanh nhé."
Trì Mộ gật đầu, rồi đi ra ngoài.
Tô Ly bất lực nhìn Lục Tịnh, "Cậu không
thể canh chừng
tớ mãi được."
"Dù sao thì bây giờ tớ cũng chỉ muốn
canh chừng cậu
thôi." Lục Tịnh đi qua khoác tay Tô Ly,
"Cậu đừng đuổi
tớ đi nữa."
"Được rồi." Tô Ly chỉ đành chấp nhận.
Lục Tĩnh lúc này mới yên tâm
Trì Mộ lái xe ra khỏi ga-ra, liếc mắt liền
thấy chiếc xe đậu
bên đường.
Hơi quen mắt.
Sau khi đi qua, anh mới nhớ ra chiếc xe
đó là của ai.
Anh liền nghĩ đến cuộc điện thoại Tô Ly
vừa nhận, lẽ nào
là Trương Sách gọi cho cô ấy?
Trì Mộ lái xe về Vân Cảnh, lấy quần áo
rồi đi.
Ngồi trong xe, anh vẫn cảm thấy chuyện
này có chút vấn
đề, liền gọi điện cho Mạc Hành Viễn.
“Tổng giám đốc Mạc. Có chuyện này
tôi muốn nói với
anh.‖
Trang 182
182
Trì Mộ kể cho Mạc Hành Viễn nghe
chuyện anh nhìn
thấy xe của Trương Sách đậu bên ngoài
khu chung cư
của Tô Ly, và chuyện Tô Ly nhận được
điện thoại.
Không phải anh muốn xen vào chuyện
người khác, cũng
không phải muốn tác hợp cho Tô Ly và
Mạc Hành Viễn.
Trương Sách là bố vợ tương lai của anh.
Bố vợ tương lai đậu xe dưới lầu nhà vợ
cũ của anh, còn
gọi điện quấy rối, anh nên biết và xử lý.
Nói trắng ra, Trương Sách rất có thể là
do Mạc Hành
Viễn chọc tới.
Sau khi nghe Trì Mộ nói, đôi mắt sâu
thẳm của Mạc
Hành Viễn trở nên u ám.
Vừa cúp điện thoại, lại có một cuộc gọi
khác đến.
Anh nghe máy.
“Tổng giám đốc Mạc, có rảnh ra ngoài
uống một ly
không?‖ Giọng nói ở đầu dây bên kia rất
quen thuộc.
Mạc Hành Viễn tìm kiếm trong đầu một
lúc, rồi khớp
được người.
“Không rảnh.‖
“Hừ.‖ Lục Trình Huy cười một tiếng,
―Bố vợ tương lai
của cậu để mắt đến vợ cũ của cậu, à
không, để mắt đến
người trong lòng của cậu, cậu có nhịn
được không?‖
Mạc Hành Viễn siết c.h.ặ.t nắm tay.
Trang 183
183
“Lúc trước chúng ta sắp đạt được thỏa
thuận hợp tác
rồi, cậu lại không tin tôi. Nhưng không
sao, nếu cậu hối
hận, chúng ta vẫn có thể tiếp tục hợp
tác.‖
“Anh muốn hợp tác thế nào?‖ Mạc
Hành Viễn trầm
giọng hỏi.
Lục Trình Huy cười, ―Gặp mặt nói
chuyện.‖
====================