là cảm xúc Tô Ly đã khỏi cảm.
Cô đến cửa hàng, trò chuyện video với
Quý Hằng một
lát, còn đặc biệt quay Lai Phú cho anh
xem.
“Cậu còn chưa về à?‖ Tạ Cửu Trị cũng
ghé vào màn hình
hỏi Quý Hằng.
Quý Hằng buồn bã, ―Anh Tạ, anh không
biết lòng em đã
bay về cùng chị rồi sao.‖
Tạ Cửu Trị cau mày, ―Vậy thì sao?‖
“Em đã cố gắng hết sức rồi, đợi tiếp
đón xong vị khách
quý này, em sẽ bay về Cửu Thành ngay.‖
Quý Hằng lại
nhìn Tô Ly, ―Chị ơi, chị có nhớ em
không?‖
Tô Ly bất đắc dĩ cười một tiếng, ―Nhớ
em.‖
“Em cũng rất nhớ chị.‖ Quý Hằng vừa
nói xong, đã có
người làm đến gọi anh, bảo anh chuẩn bị
ra ngoài.
Trang 191
191
“Đi đi.‖ Tô Ly thấy Quý Hằng vẻ mặt
không nỡ, liền cúp
cuộc gọi video trước.
Tạ Cửu Trị tò mò, ―Rốt cuộc nhà cậu ta
làm gì vậy?‖
Tô Ly nhún vai, ―Nói ra thì dài lắm.‖
Khách hàng lần lượt đến, có khách quen
thấy Tô Ly liền
bảo lát nữa cô nhất định phải lên hát một
bài, họ nhớ
giọng hát của cô lắm.
Tô Ly cười nói không vấn đề gì.
Đợi ban nhạc đến đầy đủ, Tô Ly bước lên
sân khấu, chào
hỏi mọi người, giao lưu, không khí lập
tức trở nên sôi
động.
Tô Ly coi khách hàng như bạn bè, coi
cửa hàng như nhà,
cảm giác như đang mời bạn bè đến nhà
chơi vậy.
“Để đảm bảo sự mới mẻ cho mọi người,
mỗi ngày tôi
phải học bài hát mới, sợ cứ hát đi hát lại
mấy bài cũ, mọi
người sẽ chán.‖ Tô Ly nói đùa, ―Tôi còn
đang nghĩ, có lẽ
nên tự sáng tác bài hát để hát.‖
Mọi người cười và bảo cô sáng tác đi.
Tô Ly cười lắc đầu xua tay, ―Không
được, chuyện chuyên
môn phải để cho người chuyên nghiệp
làm. Tôi thì chỉ
hợp để trò chuyện phiếm với mọi người
thôi.‖
Sau khi trò chuyện một lúc, Tô Ly hát
một bài hát cổ điển
hoài niệm.
Trang 192
192
Nghe giọng hát của cô, Tiểu Thắng –
nhân viên cửa hàng
nói: ―Không hiểu sao, em luôn cảm thấy
chị Ly hát rất dễ
làm người ta xúc động.‖
“Không kỹ thuật, hoàn toàn là cảm
xúc.‖ Tiểu Giang nhìn
Tô Ly đang đứng trên sân khấu cười vẫy
tay với mọi
người, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, ―Em
xem, trong mắt
chị Ly đều là sự chân thành, sao lại
không cảm động
được cơ chứ.‖
Tạ Cửu Trị nằm dài trên quầy bar nhìn
Tô Ly.
Quả thật, Tô Ly rất chân thành.
Chuông gió ở cửa kêu lên, Tạ Cửu Trị
nhìn ra, cau mày.
Lại đến nữa rồi!
Trương Sách tìm một chỗ ngồi xuống,
ánh mắt dán vào
người trên sân khấu, rực rỡ và quyến rũ,
ngay lập tức
thu hút sự chú ý của mọi người.
Tạ Cửu Trị có chút lo lắng cho Tô Ly.
Lão già này cứ đến đây, rốt cuộc có ý đồ
gì.
Tô Ly hát xong một bài liền nhường lại
sân khấu cho ca
sĩ chính, cô vừa bước xuống thì Tạ Cửu
Trị đã cầm nước
đến cho cô, ―Lão già đó lại đến rồi.‖
Tô Ly cau mày.
“Làm sao đây?‖ Tạ Cửu Trị có chút lo
lắng.
Tô Ly hiểu rõ, cái gì đến rồi thì không
thể tránh được.
“Mặc kệ.‖
Trang 193
193
“Thế nên tôi mới lo, rốt cuộc Quý Hằng
có chuyện gì mà
không về được. Cậu ta không biết bạn gái
mình hấp dẫn
người khác đến mức nào sao?‖ Tạ Cửu
Trị còn sốt ruột
thay cho Quý Hằng.
Tô Ly cười, ―Không khoa trương đến thế
đâu. Ông ta
theo dõi tôi, có lẽ là sợ tôi sẽ phá hoại
đám cưới của con
gái ông ta.‖
“Hừ. Cô phá hoại? Sao ông ta không đi
theo dõi người
đáng lẽ phải theo dõi đi?‖ Tạ Cửu Trị
thực sự hết chịu
nổi.
“Trong mắt một số người, bất kể đúng
sai, đều là lỗi của
phụ nữ.‖ Tô Ly khẽ hừ một tiếng,
―Không sao đâu, không
cần bận tâm nhiều.‖
Tạ Cửu Trị thực sự có ý kiến lớn với
Mạc Hành Viễn.
Anh ta rốt cuộc có biết anh ta đã mang
lại bao nhiêu rắc
rối cho Tô Ly không?
Tô Ly coi Trương Sách như một khách
hàng bình
thường, không tránh né, cũng không tiến
lên.
Ít nhất bây giờ, Trương Sách vẫn chưa có
hành động xấu
nào với cô.
Bản thân cô cũng cảnh giác.
Trương Sách ngồi đến tận nửa đêm,
người dưới tay đến
nhắc nhở ông nên về, ông vẫn không
chịu đi.
Trang 194
194
Khách hàng trong quán lần lượt rời đi,
một nửa số chỗ
trống xuất hiện.
Tạ Cửu Trị vốn định để Tô Ly về trước,
nhưng lại nghĩ lỡ
cô vừa đi, người của Trương Sách bám
theo thì sao?
“Lát nữa tôi đưa cô về.‖
“Được.‖ Tô Ly không từ chối.
Khi cảm thấy có nguy hiểm, cô phải đảm
bảo mình được
an toàn.
Hai giờ sáng, Tô Ly cầm áo khoác và túi
xách, cùng Tạ
Cửu Trị bước ra khỏi cửa hàng, Tạ Cửu
Trị dắt theo Lai
Phú.
Quả nhiên, họ vừa ra ngoài, Trương Sách
cũng đi theo.
“Cô Tô.‖ Trương Sách hoàn toàn không
quan tâm bên
cạnh Tô Ly còn có một người đàn ông và
một con ch.ó.
Lai Phú nhìn đối phương, cảnh giác dựng
thẳng tai, lưng
cũng căng thẳng.
Tạ Cửu Trị đứng bên cạnh Tô Ly, cũng
nhìn chằm chằm
Trương Sách.
“Muốn nói chuyện với cô một lát thật
khó quá.‖ Trương
Sách cười, nhìn người đàn ông và con
chó bên cạnh cô,
“Không biết cô có thể nể mặt, nói
chuyện vài câu
không?‖
Tô Ly lạnh nhạt nói: ―Chúng ta không
thân.‖
Trang 195
195
“Mối quan hệ giữa người với người đều
là từ không
quen biết đến quen biết, đó là một quá
trình.‖ Trương
Sách vẫn mỉm cười, rất hòa nhã, ―Tôi
vừa gặp đã thấy
quý mến cô Tô, muốn kết bạn với cô.‖
Tạ Cửu Trị đảo mắt, câu nói sáo rỗng
này, thật hợp với
tuổi của ông ta.
“Xin lỗi, tôi từ chối.‖ Sự thẳng thắn của
Tô Ly cũng khiến
Tạ Cửu Trị cảm thấy sảng khoái.
Lão già này, đúng là mặt dày.
Ý đồ của ông ta, ai mà không nhìn ra?
Đã bằng tuổi bố Tô Ly rồi, sao lại có thể
trơ trẽn như
vậy?
Trương Sách không hề tức giận, ngược
lại còn cười.
“Cô thật là một cô gái thú vị.‖ Trương
Sách cười nói: ―Cô
không cần vội vàng từ chối tôi như vậy,
chỉ là kết bạn
thôi, không có ý gì khác.‖
“Thật sự không có hứng thú.‖
Nụ cười vẫn giữ trên khuôn mặt Trương
Sách, nhưng có
vẻ hơi âm u.
Ông ta nhìn Tô Ly, lại nhìn Tạ Cửu Trị,
sau đó quay lại
nhìn bảng hiệu Buông Lơi Quán Bar,
―Không sao, tôi sẽ
khiến cô Tô có hứng thú với tôi.‖
“...‖ Tô Ly cảm thấy ghê tởm.
Tạ Cửu Trị siết c.h.ặ.t nắm tay.
Trang 196
196
Lai Phú có lẽ nhận ra ý đồ xấu của đối
phương, liền nhe
răng sủa về phía Trương Sách.
Người dưới tay Trương Sách trừng mắt
nhìn Lai Phú, Lai
Phú càng sủa dữ hơn.
“Cô Tô về nhà nghỉ ngơi, hẹn gặp lại
ngày khác.‖ Trương
Sách liếc nhìn con ch.ó, sau đó cùng
người dưới tay lên
xe.
Lai Phú sủa theo chiếc xe.
Tạ Cửu Trị an ủi Lai Phú, bảo nó đừng
sủa nữa.
Sau khi chiếc xe đi khuất, Tạ Cửu Trị
nhìn Tô Ly, ―Kẻ đến
không có ý tốt.‖
“Tôi biết.‖
“Cô đừng đến cửa hàng nữa.‖ Tạ Cửu
Trị cảm thấy bất
an.
Tô Ly nghĩ, cô không đến thì có thể trốn
đi đâu?
Trương Sách đã biết cô ở đâu rồi, nếu
ông ta thực sự
muốn làm gì, không phải cô cứ trốn trong
nhà là được.
Ông ta có rất nhiều cách để buộc cô ra
ngoài.
Trốn tránh không phải là cách để đối mặt
với nỗi sợ hãi.
Trương Dự Huệ không ngờ Tô Ly lại đến
gặp cô.
Nhìn người phụ nữ trước mặt quyến rũ
mê hoặc lòng
người như yêu tinh, cô có chút ghen tị
với vẻ ngoài của
Tô Ly. Là đàn ông, ai cũng thích phụ nữ
đẹp.
Trang 197
197
Cô tự nhận mình cũng không xấu, nhưng
so với nhan sắc
của Tô Ly, cô kém xa một đoạn.
“Cô còn dám đến gặp tôi.‖ Trương Dự
Huệ lạnh lùng liếc
nhìn Tô Ly, hoàn toàn khinh thường. Tô
Ly rất bình thản,
nhẹ nhàng khuấy cà phê, rất trấn tĩnh,
―Cô Trương sắp
kết hôn rồi, chắc chắn cũng không muốn
ngày vui của
mình bị phá hỏng.‖ Trương Dự Huệ nghe
vậy liền sốt
ruột, ―Cô có ý gì? Cô còn muốn phá hoại
đám cưới của
tôi và Hành Viễn sao?‖
====================