Điều Trương Dự Huệ lo lắng nhất là Tô
Ly sẽ đến phá
hoại đám cưới của cô và Mạc Hành Viễn.
Nghe Tô Ly nói vậy, cô không thể ngồi
yên được nữa.
Tô Ly nhìn vẻ mặt lo lắng và bồn chồn
của cô ta, không
nói nên lời cảm xúc.
Trong mắt họ, cô lại không thể buông bỏ
đến thế sao?
Nói cách khác, Mạc Hành Viễn thật sự
tốt đến vậy sao?
Cho dù có tốt thật, chia tay rồi, ly hôn
rồi, cô làm sao có
thể đi phá hoại hôn nhân của người khác?
"Cô hiểu lầm rồi." Tô Ly uống một ngụm
cà phê.
"Vậy cô có ý gì?"
Tô Ly đặt ly cà phê xuống, bình thản
nhìn vẻ mặt bực bội
của Trương Dự Huệ, "Cha cô đã đến tìm
tôi."
Trang 198
198
Trương Dự Huệ nhíu mày.
Cô ta không ngạc nhiên, vì trước đây cô
ta đã nói với cha
mình rằng muốn Tô Ly biến mất khỏi
Cửu Thành.
"Rồi sao nữa?" Trương Dự Huệ thả lỏng
hơn rất nhiều
khi biết cô không đến vì Mạc Hành Viễn.
Tô Ly nhếch môi, "Cha cô đã vài lần đến
dưới lầu nhà tôi
để chờ gặp mặt, và cũng thường xuyên
chạy đến quán
bar của tôi để ủng hộ."
Trương Dự Huệ nheo mắt.
"Cô Trương hẳn biết tôi không nói dối,
lần trước ở quán
tôi, hẳn cô đã thấy Trương tiên sinh rồi."
Trương Dự Huệ vẫn không hiểu Tô Ly
rốt cuộc muốn nói
gì.
Cô ta lộ vẻ khó hiểu.
"Rốt cuộc cô muốn nói gì?"
"Một người đàn ông thường xuyên đến
dưới lầu nhà
một người phụ nữ chờ gặp mặt, còn đặc
biệt chạy đến
nơi có thể gặp người phụ nữ đó và ở lại
vài tiếng đồng
hồ. Cô Trương xinh đẹp, tốt bụng, gia
cảnh lại tốt, hẳn
đã được rất nhiều chàng trai theo đuổi.
Chắc cô biết
điều đó có nghĩa là gì, đúng không?"
"Cô nói bậy!" Trương Dự Huệ cuối cùng
cũng hiểu ra,
đập bàn, "Cô có biết xấu hổ không? Sao
cô dám nói ra
những lời như vậy?"
Trang 199
199
Cô ta tức giận, nhưng Tô Ly lại rất bình
tĩnh.
"Tôi nói gì sai à? Tôi chỉ nói với cô
Trương rằng cha cô
muốn kết bạn với tôi thôi." Tô Ly nhìn
Trương Dự Huệ
tức đến đỏ mặt tía tai, càng thêm bình
thản, "Trương
tiên sinh tuy đã lớn tuổi nhưng phong độ,
anh tuấn và
rất được phái nữ yêu thích."
"Cô câm miệng!" Trương Dự Huệ nổi
giận.
Tô Ly nhún vai, "Tôi im lặng cũng không
thay đổi được
sự thật. Nói thật, nếu cha cô để mắt đến
tôi, tôi thấy rất
tốt. Sau này, chúng ta vẫn là người một
nhà."
"Cô...!" Trương Dự Huệ tức đến nghẹn
lời, không ngờ
Tô Ly lại nói ra những lời như vậy.
Sao cô ta lại có thể không biết xấu hổ
đến thế?
Tô Ly rất hài lòng với phản ứng của
Trương Dự Huệ, cô
đứng dậy, "À, đúng rồi, hình như mẹ cô
sức khỏe không
được tốt lắm, đúng không? Thảo nào."
Trương Dự Huệ tức đến nắm c.h.ặ.t t.a.y,
nghiến răng
nghiến lợi.
Tô Ly cười rồi bỏ đi.
Bước ra khỏi quán cà phê, Tô Ly thu lại
nụ cười.
Những lời cô nói đúng là vô liêm sỉ, cô
chỉ muốn chọc
giận Trương Dự Huệ.
Trương Sách không nói rõ muốn làm gì,
nhưng ý đồ đã
quá rõ ràng.
Trang 200
200
Nếu cô không làm gì đó, e rằng tình hình
sau này sẽ càng
khó kiểm soát.
Tạ Cửu Trị biết cô đi gặp Trương Dự
Huệ và nói những
lời đó, anh ta đã kinh ngạc.
"Cậu dám nói thật đấy!"
"Đôi khi, phải phát điên lên. Mạng sắp
không còn, còn
cần gì thể diện nữa?" Tô Ly không cảm
thấy lời mình nói
có vấn đề gì, cô chỉ muốn tự mình tìm
kiếm một chút
bình yên.
Tạ Cửu Trị có thể hiểu, nhưng anh vẫn lo
lắng, "Trương
Dự Huệ có thể giải quyết chuyện này
không?"
"Còn nước còn tát." Tô Ly cầm ly nước,
"Cô ta không đời
nào muốn tôi thực sự trở thành phụ nữ
của cha cô ta
đâu."
Trương Dự Huệ đi tìm Trương Sách, vừa
gặp mặt đã
chất vấn, "Cha, con đã nói với cha là phải
làm Tô Ly biến
mất khỏi Cửu Thành, tại sao cô ta vẫn
còn ở đây?"
Trương Sách đang xem máy tính, nghe
vậy liền ngẩng
đầu lên, "Cô ta sẽ không phá hoại đám
cưới của các
con."
Trương Dự Huệ nghe vậy liền biết những
gì Tô Ly nói
đúng đến tám chín phần.
Trang 201
201
Nếu không, câu trả lời của cha cô ta sẽ
không phải là câu
này.
"Con ghét cô ta, con muốn cô ta biến
mất!" Trương Dự
Huệ rất tức giận, "Không chỉ biến mất
khỏi Cửu Thành,
mà phải biến mất vĩnh viễn!"
"Nói bậy!" Trương Sách sa sầm mặt,
quát lớn: "Con nghĩ
đây là xã hội gì? Xã hội pháp trị mà con
nói biến mất là
biến mất à? Ta thấy ta đã quá dung túng
con, khiến con
không biết trời cao đất dày là gì."
Trương Dự Huệ bị giọng nói và thái độ
nghiêm khắc của
ông làm cho sợ hãi.
Cô ta càng tin rằng những lời Tô Ly nói
là sự thật, cha cô
ta thật sự để mắt đến Tô Ly!
"Trước đây đâu phải chưa từng làm."
"Im miệng!" Trương Sách quát lên: "Con
có mang theo
não không? Con biết mình đang nói gì
không?"
Thấy sắc mặt cha mình u ám, Trương Dự
Huệ đột nhiên
nhận ra mình vừa lỡ lời.
Trong lòng có chút hối hận, cũng hơi sợ
cha, nhưng cô
ta không thể bỏ qua chuyện này.
"Cha, cha đã hứa với con rồi. Ít nhất, cha
không thể để
cô ta ở lại Cửu Thành. Chỉ cần cô ta còn
ở đây, trái tim
Hành Viễn sẽ không bao giờ hoàn toàn
thuộc về con."
Trang 202
202
"Giữ trái tim đàn ông là bản lĩnh của con,
không liên
quan đến người khác." Trương Sách nhìn
cô ta, dù sao
cũng là con gái mình, ông thu lại cơn
giận, nói với giọng
chân tình, "Con xem tính cách và thái độ
của con đi, nếu
con cũng đối xử như vậy trước mặt Mạc
Hành Viễn, liệu
cậu ấy có thích con không?"
"Con đã muốn làm vợ cậu ấy, thì hãy duy
trì trạng thái
hiện tại." Trương Sách khuyên nhủ, "Mẹ
con sức khỏe
không tốt, vốn đã phải lo lắng chuyện
hôn lễ của con,
những chuyện khác, con đừng lải nhải
trước mặt mẹ.
Biết chưa?"
Trương Dự Huệ nghe xong liền hiểu ông
đang bảo cô
không được nói với mẹ về chuyện Tô Ly.
Thậm chí, là không được nhắc đến Tô
Ly.
"Cha, có phải cha cũng để mắt đến tiện
nhân Tô Ly đó
không?" Trương Dự Huệ hỏi câu này,
giọng nói run rẩy.
Trương Sách nhíu mày, "Ai nói với
con?"
Phản ứng đầu tiên không phải là phủ
nhận.
Trương Dự Huệ không dám tin, "Cha
không động đến cô
ta, là vì cha để mắt đến cô ta, đúng
không?"
Trương Sách sắc mặt nghiêm trọng,
không nói gì.
"Cha! Sao cha có thể như vậy? Cô ta... cô
ta là vợ cũ của
Mạc Hành Viễn! Cô ta gần bằng tuổi
con!" Đầu óc
Trương Dự Huệ như muốn nổ tung, rất
sốc và không thể
Trang 203
203
hiểu nổi, "Tại sao? Chỉ vì cô ta xinh đẹp
thôi sao? Cha có
nghĩ đến hoàn cảnh của con không?"
Trương Sách sa sầm mặt, lạnh giọng nói:
"Những
chuyện này không phải việc con phải
quản, điều quan
trọng nhất của con bây giờ là giữ gìn sức
khỏe, tập trung
vào đám cưới."
Trương Dự Huệ lo lắng đến giậm chân,
nước mắt lưng
tròng, "Cha thật sự nghiêm túc rồi!"
"A Kiều, đưa tiểu thư về."
Thuộc hạ của Trương Sách bước vào từ
bên ngoài, "Tiểu
thư, mời."
Trương Dự Huệ hoàn toàn không chịu,
cô ta bước đến
trước mặt Trương Sách, lòng vừa đau
vừa khó chịu,
"Cha, cha làm như vậy, con phải làm sao
đây? Cha bảo
con và Hành Viễn, phải đối mặt thế
nào?"
"Con đã nói rồi, Tô Ly là một con hồ ly
tinh. Hôm đó,
không nên chỉ đ.á.n.h cô ta một trận, mà
nên đ.á.n.h c.h.ế.t
cô ta!" Trương Dự Huệ tức giận phẫn nộ,
đôi mắt đỏ
ngầu đầy vẻ căm hận.
====================