“Tôi cảnh cáo cô, đừng động vào cô
ấy.‖
Mặt Trương Sách càng lúc càng u ám,
nhìn Trương Dự
Huệ không hề có chút tình cha con nào.
Trang 204
204
Trương Dự Huệ kinh ngạc há hốc mồm,
không dám tin
vào những lời cô nghe được từ cha mình.
Ông ta lại quan tâm và bảo vệ Tô Ly đến
mức này!
Ông ta đặt mẹ cô ở đâu?
“Ba, ba đã dám làm càn đến vậy rồi
sao?‖ Trương Dự
Huệ đau thắt lòng, ―Rốt cuộc ba có coi
mẹ con ra gì
không?‖
“Con là con gái của ba, sao ba có thể
bảo vệ người phụ
nữ đó trước mặt con? Cô ta vốn là tình
địch của con, bây
giờ, ba muốn cô ta trở thành tình địch
của mẹ sao?‖
Trương Dự Huệ khó mà hiểu nổi, tại sao
cha cô có thể
làm ra chuyện như vậy?
Trương Sách liếc nhìn con gái, ―Những
lời không nên
nói, đừng nói trước mặt mẹ con.‖
“Nhưng chuyện ba làm...‖ Trương Dự
Huệ có chút không
nuốt trôi được cơn tức này.
“Bây giờ điều quan trọng nhất của con
là trông chừng
Mạc Hành Viễn, chuẩn bị làm cô dâu đi.
Ba đã dời ngày
cưới của hai đứa sớm hơn, con phải
chuẩn bị sẵn sàng.
Những chuyện khác, không liên quan đến
con.‖
Thấy thái độ dứt khoát của cha, Trương
Dự Huệ thật sự
dở khóc dở cười.
Trang 205
205
Đáng lẽ cô không nên nói với cha về Tô
Ly, cũng không
nên bảo cha nghĩ cách khiến Tô Ly biến
mất khỏi Cửu
Thành mãi mãi.
Ha, cha cô lại có hứng thú với tình địch
của cô.
Nếu chuyện này mà nói ra, chẳng phải sẽ
bị người ta
cười rụng răng sao?
“A Kiều, đưa cô ấy đi.‖ Trương Sách
không muốn gặp lại
Trương Dự Huệ nữa, ông quay người trở
lại bên máy
tính.
Trương Dự Huệ 盯着 cha mình với
khuôn mặt lạnh lùng,
sự giận dữ trong lòng khó mà nguôi
ngoai.
Bực bội đi ra khỏi khách sạn, cô gọi A
Kiều lại.
“Ba tôi là làm thật à?‖
A Kiều im lặng.
Anh ta là người của Tổng giám đốc
Trương, cho dù là cô
chủ lớn, anh ta cũng sẽ không phản bội
Tổng giám đốc
Trương.
Trương Dự Huệ cau mày, nhìn chằm
chằm A Kiều.
Thấy anh ta không nói gì, Trương Dự
Huệ tức giận siết
chặt nắm tay, cuối cùng lên xe.
Cô lái xe, càng nghĩ càng thấy bất công.
Trước đây cô chỉ muốn Tô Ly rời khỏi
Cửu Thành, bây
giờ cô lại muốn cha mình rời đi.
Trang 206
206
Ít nhất, Mạc Hành Viễn kết hôn với cô là
chuyện chắc
chắn, anh ta dù thế nào cũng phải kiêng
dè mối quan hệ
giữa hai gia đình mà giữ khoảng cách với
Tô Ly.
Nhưng cha cô thì khác.
Mặc dù trong mắt người ngoài, cha cô là
một người đàn
ông tốt, yêu thương gia đình, nhưng đời
sống riêng tư
của ông ta rối loạn đến mức nào thì chỉ
có những người
thân cận mới biết.
Sao mọi chuyện lại phát triển thành thế
này?
Trương Dự Huệ càng nghĩ càng tức.
Sau khi A Kiều quay lại khách sạn, anh
ta nói với Trương
Sách: ―Tổng giám đốc Trương, cô chủ đi
rất tức giận.‖
“Mặc kệ cô ta.‖ Trương Sách hoàn toàn
không bận tâm.
A Kiều không phải là người nhiều
chuyện, chuẩn bị lui ra
ngoài.
Trương Sách gọi anh ta lại, ―Cậu đi chọn
vài món trang
sức, đưa đến Buông Lơi Quán Bar.‖
“Vâng.‖
Tô Ly vừa đến cửa hàng không lâu, A
Kiều đã mang hộp
quà vào.
Anh ta đi đến trước mặt Tô Ly, ―Cô Tô,
đây là chút lòng
thành của Tổng giám đốc Trương dành
cho cô.‖
Tô Ly nhìn hộp quà trên tay anh ta, thầm
nghĩ Trương
Dự Huệ không đi làm ầm ĩ với cha cô
sao?
Trang 207
207
Sao bây giờ lại càng ngày càng lộ liễu
thế này?
“Phiền anh mang về.‖
“Tôi chỉ nghe theo lệnh của Tổng giám
đốc Trương.‖ A
Kiều đặt đồ vật lên quầy bar, gật đầu với
Tô Ly rồi bỏ đi.
Tạ Cửu Trị chứng kiến toàn bộ quá trình.
Anh ta nhìn Tô Ly, ―Lão già đó là làm
thật rồi đấy.‖
Tô Ly bực bội, nếu Trương Dự Huệ thật
sự đã tìm cha cô
mà vẫn ra nông nỗi này, chỉ có thể chứng
tỏ Trương Dự
Huệ không làm nên trò trống gì.
Cô phải nghĩ cách khác.
“Chậc, cô xem đống trang sức này đi.‖
Tạ Cửu Trị mở
hộp quà ra, bên trong còn có những chiếc
hộp tinh xảo
hơn, mở ra toàn là trang sức ch.ói mắt.
Tô Ly liếc nhìn, ―Cất đi.‖
“Đồ quý giá như thế này để trong cửa
hàng không tiện.‖
Tạ Cửu Trị nghĩ cô không muốn thì phải
trả lại, nếu làm
mất thì tổn thất lớn lắm.
Tô Ly cau mày.
Suy nghĩ một lát, ―Anh đi cùng tôi một
chuyến.‖
Tô Ly gọi điện cho Trương Sách hẹn gặp
mặt.
Trương Sách đến đúng hẹn.
“Cô Tô, cuối cùng cô cũng chịu gặp
tôi.‖
Tô Ly trả lại những thứ ông ta gửi đến
không thiếu món
nào.
Trang 208
208
Trương Sách nhìn hộp quà trước mặt,
ông ta mở ra xem
qua, rồi đậy lại, ―Sao vậy? Không thích
à?‖
“Ông Trương đây là muốn theo đuổi
tôi?‖ Tô Ly nói
thẳng.
Trương Sách cười tựa lưng vào ghế, ánh
mắt nhìn thẳng
vào Tô Ly, ý đồ rất rõ ràng, ―Đúng vậy.‖
Ông ta cũng thẳng thắn.
Tô Ly khẽ nhướng mày, ―Tôi không
thích đàn ông lớn
tuổi.‖
Trương Sách cũng không tức giận, ngược
lại cười nói:
“Vấn đề tuổi tác không thể thay đổi
được, nhưng nếu
cô đi theo tôi, tôi nhất định sẽ đối xử tốt
với cô.‖
“Tốt như thế nào?‖ Tô Ly nhướng mày,
―Có thể ly hôn,
cưới tôi làm vợ không? Hay là có thể cho
tôi tất cả tài
sản của ông?‖
Nụ cười trên mặt Trương Sách không
giảm, ―Cô muốn
làm vợ tôi à?‖
“Tôi không muốn làm người tình của ai
cả.‖
Trương Sách nhìn chằm chằm cô, ―Cô đi
theo tôi, tôi sẽ
cho cô tiền tiêu không hết.‖
“Xin lỗi, tôi không thiếu tiền.‖
“Ha ha.‖ Trương Sách cười sảng khoái,
―Cũng phải, cửa
hàng của cô kinh doanh rất tốt.‖
Trang 209
209
“Nói thật, ông không có ưu thế gì trong
số những người
theo đuổi tôi.‖ Tô Ly không muốn vòng
vo nữa, cô đã cố
gắng cẩn thận để không đắc tội người
khác, nhưng đối
phương lại được đà lấn tới.
Trương Sách không hề tức giận, ―Cô
muốn gì? Tôi đều
có thể cho cô.‖
Tô Ly nhận ra, ông ta sẽ không dễ dàng
bỏ cuộc.
“Thật sao?‖
“Đương nhiên.‖
Tô Ly nghịch chiếc vòng tay trên cổ tay,
cô cong khóe
môi, ―Chuyện con gái ông tìm người
đánh tôi, ông biết
rồi chứ.‖
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Trương
Sách cuối cùng
cũng thay đổi.
“Nếu ông Trương thật lòng, mối thù
này của tôi, liệu ông
có thể giúp tôi báo được không?‖ Tô Ly
rất thẳng thắn.
Cô nhắc đến chuyện này chỉ muốn gây
khó dễ cho
Trương Sách.
Theo đuổi cô? Ông ta bị ngớ ngẩn rồi.
Dựa vào đâu mà ông ta nghĩ cô sẽ đồng ý
qua lại với ông
ta?
Tô Ly đứng dậy, liếc nhìn chiếc hộp
đựng trang sức bên
tay ông ta, "Nếu cô Trương biết ông đang
theo đuổi tôi,
Trang 210
210
cái quán nhỏ của tôi e rằng lại gặp tai
họa. Trương tiên
sinh nên lo quản lý con gái mình trước
đi."
Nói xong, Tô Ly bỏ đi.
Tạ Cửu Trị đang đợi cô trong xe, thấy cô
ra, anh mới thở
phào nhẹ nhõm.
"Sao rồi?"
"Không biết nữa." Tô Ly thắt dây an
toàn, "Dù sao, bị
loại người này để mắt đến thì rất phiền
phức."
Tạ Cửu Trị lái xe, "Chỉ sợ ông ta dùng
dương mưu không
được thì sẽ dùng âm mưu."
Tô Ly cũng thấy lo lắng.
Hai cha con nhà họ Trương này, người
nào cũng thần
kinh.
"Tôi luôn biết người đẹp dễ gặp rắc rối,
nhưng ở chỗ cậu
thì nó thành hình rõ rệt luôn rồi." Tạ Cửu
Trị lắc đầu,
"Tôi thực sự không ngờ, cậu lại thu hút
được cả bố của
Trương Dự Huệ."
Tô Ly nhíu mày, "Trước đây cậu chẳng
phải cũng thu hút
mấy bà phú bà năm sáu mươi tuổi sao?"
"Đó là công việc của tôi." Tạ Cửu Trị
cười, "Hơn nữa, các
quý bà đó chỉ tìm niềm vui, và tôi vừa
hay có thể cung
cấp dịch vụ khiến họ vui vẻ. Đó là thuận
mua vừa bán,
chứ không phải cưỡng đoạt."
Tô Ly thở dài, "Bây giờ phải làm sao?"
Trang 211
211
Cô thực sự không biết phải làm sao.
Chẳng lẽ, lại phải trốn nữa sao?
Tạ Cửu Trị thu lại nụ cười, đối với
chuyện này, anh thật
sự bất lực.
Trừ khi...
"Trừ khi cậu tìm một người có quyền thế
hơn ông ta, đè
bẹp ông ta, lúc đó ông ta sẽ không còn
kiêu ngạo được
nữa."
Tô Ly: "..."
====================