hơn một chút Quý Hằng đã về.
Lúc anh xuất hiện, Tô Ly hoàn toàn
không hay biết, vẫn
đang cười nói chuyện với khách.
Quay đầu lại, cô thấy Quý Hằng đứng
sau lưng mình, đôi
mắt long lanh, vali hành lý đặt bên cạnh,
mỉm cười với
cô.
“Anh...‖
Quý Hằng tiến lên, ôm c.h.ặ.t cô, ôm rất
chặt, ―Anh về rồi.‖
Giọng nói anh đầy vẻ kích động và vui
mừng.
Tô Ly hoàn hồn, mặc cho anh ôm, sự
ngạc nhiên chuyển
thành vui mừng.
“Có nhớ anh không?‖ Quý Hằng buông
cô ra, hỏi cô rất
nghiêm túc.
Trang 212
212
“Ừm.‖ Tô Ly gật đầu, ―Xong việc rồi
sao?‖
Quý Hằng lắc đầu, vẻ mặt không vui,
―Anh không làm
nữa.‖
“Hả?‖
“Nhiều việc như vậy, làm xong thì biết
đến khi nào? Anh
nói với bố mẹ là anh phải về tìm em,
không thể xa nhau
nữa, nếu không chúng ta sẽ toang mất.‖
“Cho nên, anh bỏ về rồi.‖
Tô Ly cau mày, lời anh nói nghe có vẻ
trẻ con, nhưng cô
biết anh làm việc không đến mức thiếu
chừng mực như
vậy.
“Lần này, định ở lại bao lâu?‖
Dù sao, nhà anh không ở đây.
Quý Hằng nhún vai, ―Muốn ở bao lâu thì
ở bấy lâu, chỉ
cần em không đuổi anh đi.‖
Nhìn thấy anh, Tô Ly vẫn rất vui.
Tạ Cửu Trị cười nói: ―Hay là cô đưa cậu
ta về trước đi,
cậu ta cần điều chỉnh múi giờ đấy.‖
“Không cần, em đã thích nghi rồi.‖ Quý
Hằng nắm tay Tô
Ly, ánh mắt thâm tình nhìn cô, ―Anh
không thể làm lỡ
việc kiếm tiền của em được.‖
Tô Ly không nói nên lời, ―Cũng biết điều
đấy.‖
Quý Hằng nhướng mày, ―Đương nhiên
rồi.‖
Tô Ly tiếp tục bận rộn, Quý Hằng cũng
phụ giúp.
Trang 213
213
Thấy đôi mắt anh có những tia m.á.u đỏ,
Tô Ly có chút
không đành lòng, ―Anh vào trong nghỉ
ngơi một lát đi,
lúc về em gọi anh.‖
Quý Hằng có hơi mệt, nhưng nhìn thấy
Tô Ly thì cảm
thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
“Đi đi.‖ Tô Ly kéo tay anh vào phòng
bao, chỉ vào ghế sô
pha, ―Anh nằm xuống nghỉ đi.‖
Quý Hằng trở tay nắm lấy bàn tay Tô Ly
định buông ra,
tay kia thuận thế đóng cửa lại.
Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô, yết
hầu nhô lên
chuyển động, môi mím lại, anh nhìn Tô
Ly, ―Thật sự nhớ
anh sao?‖
Người đàn ông vốn quen cười đùa lại đột
nhiên nghiêm
túc, ánh mắt thâm tình và giọng nói gợi
cảm khiến tim
Tô Ly đột nhiên đập mạnh.
Lực nắm tay cô của anh hơi tăng lên, chờ
đợi câu trả lời
từ cô.
“Ừm, nhớ anh.‖ Tô Ly gật đầu.
Vẻ ngoài hiện tại của anh khiến Tô Ly
cảm thấy có chút
không quen.
Quý Hằng tiến lại gần cô, ánh mắt dán
vào môi cô, anh
cúi đầu xuống.
Tô Ly theo bản năng nghiêng đầu đi.
Trang 214
214
Động tác của Quý Hằng khựng lại, sự
thất vọng lập tức
dâng lên trong mắt anh.
“Em... không nhớ anh sao?‖ Quý Hằng
rất tổn thương,
“Cặp đôi chia xa lâu ngày gặp lại, đến
một nụ hôn cũng
không có?‖
Tô Ly nghe lời buộc tội của anh, có chút
áy náy.
“Anh muốn hôn em.‖ Quý Hằng đã
nhịn rất lâu rồi.
Trước đây anh có thể nhịn.
Nhưng lần này sau khi chia tay rồi gặp
lại, anh không
muốn nhịn nữa.
Lực nắm cổ tay cô càng lúc càng mạnh,
anh một lần nữa
tiến lại gần.
Tô Ly lùi lại, anh áp sát, cho đến khi
lưng cô dựa vào
tường không còn đường lui.
Mặt Quý Hằng kề sát, hơi thở phả vào
mặt cô.
Tô Ly nuốt nước bọt, lần này, cô không
né tránh nữa.
Môi Quý Hằng áp vào môi cô.
Chỉ là một nụ hôn nhẹ, tim Quý Hằng
dường như muốn
nhảy ra ngoài.
Anh muốn hôn sâu, nhưng anh không
dám.
Chỉ là chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt
nước, rồi rời ra.
Hơi thở và tiếng nuốt nước bọt của anh
rõ ràng lọt vào
tai Tô Ly, tim cô cũng loạn nhịp, đầu óc
như bị điện giật,
có một khoảnh khắc trống rỗng.
Trang 215
215
Quý Hằng đã rời khỏi môi cô.
Thấy vẻ ngây người của cô, Quý Hằng
cười.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đỏ
mọng mềm mại
của cô, anh hạ giọng, mang theo vài phần
cười xấu xa,
“Chị ơi, lần sau, anh muốn hôn sâu hơn
một chút.‖
Tim Tô Ly đập thình thịch.
Hơi thở cô dồn dập.
Câu nói này của anh khiến cô có cảm
giác rung động đã
lâu không xuất hiện.
“Anh ngủ một lát, mệt quá.‖ Quý Hằng
lại trở lại thành
cậu trai lớn vui vẻ, hoạt bát, dường như
người đàn ông
vừa rồi toát ra hormone nam tính, suýt
chút nữa không
kìm chế được không phải là anh.
Tô Ly nhìn anh đi đến sô pha nằm
xuống, cô mới hít sâu
một hơi.
“Lúc về em gọi anh.‖ Giọng Tô Ly ban
đầu vẫn còn run.
“Ừm.‖ Quý Hằng đáp lời, nhắm mắt lại.
Tô Ly hít sâu, mở cửa ra.
Người đứng ở cửa khiến đầu óc cô lại bắt
đầu ong lên.
Động tác đóng cửa của cô cũng cứng đờ.
Cô không hề nghĩ tới, Mạc Hành Viễn lại
đang đứng ngay
ở đây.
Anh ta đến từ lúc nào?
Không, anh ta lại đến làm gì?
Trang 216
216
Tô Ly có chút không thoải mái khi đối
diện với khuôn
mặt u ám đáng sợ của Mạc Hành Viễn,
bất kể là ai, nếu
đi ra mà thấy có người đứng ở đây cũng
sẽ không thoải
mái.
Cô phớt lờ những cảm xúc phức tạp
trong mắt anh ta,
bước ra ngoài.
Tạ Cửu Trị đứng cách đó không xa, thấy
ánh mắt chất
vấn của cô, anh ta cũng bất đắc dĩ lắc
đầu.
Tạ Cửu Trị đang bận, anh ta cũng không
biết Mạc Hành
Viễn đến.
Cũng không biết tại sao Mạc Hành Viễn
lại đột nhiên đi
đến phòng bao.
Tô Ly bước vào quầy bar, cô rót một cốc
nước uống.
Mạc Hành Viễn cũng đi tới.
Anh ta vừa đến, Tô Ly lại đi ra, cô tươi
cười đi trò chuyện
với khách hàng.
Mạc Hành Viễn ngồi trên ghế cao, ngón
tay gõ gõ mặt
quầy, gọi rượu.
Tạ Cửu Trị rót cho anh ta một ly, anh ta
uống cạn một
hơi, lại gọi thêm một ly nữa.
Cuối cùng, Tạ Cửu Trị dứt khoát đặt cả
chai rượu trước
mặt anh ta, bảo anh ta tự rót.
Mạc Hành Viễn đã uống rất nhiều.
Trang 217
217
Tạ Cửu Trị định khuyên anh uống ít thôi,
nhưng nhìn
thấy đôi mắt đỏ ngầu của anh, những lời
khuyên lại
nghẹn lại.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Anh ta uống say rồi." Tạ Cửu Trị mang
rượu cho khách,
tiện thể nói với Tô Ly một tiếng, "Uống
nữa là say đấy."
Tô Ly nhìn về phía quầy bar, Mạc Hành
Viễn đang uống.
Nhìn dáng vẻ kia, quả thực là đã say rồi.
"Gọi điện cho Trì Mộ, bảo anh ấy đến
đón. Thôi, vẫn là
gọi cho Hạ Tân Ngôn đi." Trì Mộ bây giờ
phải chăm sóc
Lục Tịnh, Hạ Tân Ngôn độc thân thì tiện
hơn.
"Anh ta thấy gì rồi?" Tạ Cửu Trị cũng tò
mò.
Tô Ly mím môi.
Tạ Cửu Trị nhíu mày, "Hai người vào
trong không đóng
cửa à?"
Thực ra là đã đóng.
Nếu không đóng, có lẽ cũng chẳng có gì.
Không đúng, đóng hay không đóng cửa,
làm hay không
làm gì, thì có liên quan gì đến Mạc Hành
Viễn?
Cô và Quý Hằng là bạn trai bạn gái, làm
gì cũng là chuyện
rất bình thường.
"Sao anh ta lại tìm được vào trong đó?"
Tô Ly còn muốn
hỏi Tạ Cửu Trị, "Sao cậu không ngăn
lại?"
Tạ Cửu Trị không ngờ lửa lại cháy đến
mình.
Trang 218
218
"Tôi còn chẳng thấy anh ta vào." Tạ Cửu
Trị chỉ vào chiếc
vali bên cạnh quầy bar, "Tôi đoán anh ta
thấy cái vali đó,
nên đoán Quý Hằng đã về."
Thảo nào người ta nói, cuộc sống luôn
đầy rẫy những
tình huống kịch tính.
Tô Ly bực bội, "Mặc kệ đi."
Dù sao, cô cũng không làm gì có lỗi với
anh ta.
Mạc Hành Viễn đã say.
Anh nhìn ly rượu trên tay, trong đầu toàn
là câu nói của
Quý Hằng, "Chị à, lần sau, tôi muốn hôn
sâu hơn một
chút."
Họ ở trong đó... đã hôn nhau rồi.
====================