tất cả để có được
Trong bếp.
Trang 134
134
Trì Mộ đang rửa bát, Mạc Hành Viễn
đứng bên cạnh,
nhìn anh rửa.
“Bây giờ cậu có hạnh phúc lắm
không?”
“Ừm.”
Mạc Hành Viễn khoanh tay, dựa vào mép
đảo bếp,
“Ghen tị thật.”
Trì Mộ quay đầu lại, quả thực nhìn thấy
sự ghen tị trong
mắt anh.
Chỉ là không ngờ anh lại nói ra.
“Lục Trình Huy đã trốn rồi, không biết
ẩn náu ở đâu.
Công ty của hắn đang bị điều tra giám
sát, nhiều thành
viên cốt cán cũng bị gọi đi hỏi chuyện
rồi.” Trì Mộ không
thể nói chuyện tình cảm với anh ta, đành
chuyển sang
chủ đề khác.
Nhắc đến Lục Trình Huy, vẻ mặt Mạc
Hành Viễn thay
đổi.
Anh đoán là do Tô Ly thấy rõ bộ mặt thật
của Lục Trình
Huy, biết hắn buôn bán người, nên cuối
cùng mới ra tay
tàn độc với Tô Ly để bịt đầu mối.
Sau khi cứu Tô Ly, anh đã thông báo cho
cảnh sát điều
tra ổ nhóm của Lục Trình Huy, tiếc là
vẫn chậm một
bước, để hắn trốn thoát.
Trang 135
135
Lúc đó Mạc Hành Viễn có thể bắt được
Lục Trình Huy,
nhưng khi đó anh chỉ lo lắng cho Tô Ly,
hoàn toàn không
quan tâm đến Lục Trình Huy nữa.
Bỏ lỡ cơ hội bắt Lục Trình Huy, sau này
vẫn có thể tìm
cơ hội khác, nhưng nếu bỏ lỡ Tô Ly, sẽ
không còn cơ hội
nào nữa.
Năm xưa Bạch Như Cẩm bị Bạch Tri
Dao bán đi, hẳn là
theo con đường của Lục Trình Huy.
Nếu không, sao Bạch Như Cẩm có thể
giấu Bạch Tri Dao
nhiều năm như vậy? Rồi lại tìm thấy dễ
dàng như thế?
“Trừ khi hắn trốn mãi mãi.” Mạc Hành
Viễn không tin
Lục Trình Huy có thể nhịn được, “Hắn
còn một người em
trai tên Âu Dương Dịch đang hoạt động
bên ngoài, chỉ
cần theo dõi hắn, chắc chắn sẽ tìm ra Lục
Trình Huy.”
Trì Mộ đặt bát đĩa vào máy khử trùng,
“Tôi đã cho người
theo dõi hắn rồi.”
.
Tô Ly không ở nhà Lục Tịnh quá lâu, sau
khi Trì Mộ dọn
dẹp xong thì cô muốn về.
“Tôi đưa em về.” Mạc Hành Viễn cùng
cô đi ra ngoài.
“Không cần.”
“Vậy, bây giờ bắt đầu từ chối rồi sao?”
Ánh mắt anh rất lạnh lùng, giọng điệu
cũng vậy, nhưng
lại có thể níu giữ trái tim Tô Ly.
Trang 136
136
Lục Tịnh đã nói với cô rằng không cần
cảm thấy mắc nợ
vì Mạc Hành Viễn đã cứu cô.
Nhưng, cảm giác được cứu rỗi khi có
một người kéo
mình ra khỏi bờ vực cái c.h.ế.t trong lúc
sinh t.ử, khiến cô
không thể lạnh nhạt với anh như trước
đây.
Đôi khi là như vậy, rõ ràng biết nếu
không phải anh thì
đã không có những chuyện này, nhưng
cuối cùng vẫn sẽ
ghi nhớ khoảnh khắc tốt đẹp đó.
“Vậy làm phiền anh.” Tô Ly khách sáo.
Giống như lúc ở trên đảo.
Không từ chối sự gần gũi của anh, khách
sáo chấp nhận.
Trên xe, Tô Ly im lặng không nói một
lời.
Rõ ràng là không rời đi lâu, nhưng nhìn
thấy những con
phố quen thuộc, lòng cô trở nên vững
vàng hơn rất
nhiều.
Mạc Hành Viễn cũng không nói gì, xe
chạy đến lối vào
gara của Phượng Hoa Danh Trứ.
“Anh cứ để tôi ở đây là được, tôi tự đi
bộ vào.”
“Không cần phải đi bộ mấy bước này.”
Tô Ly không muốn lộ mặt ở chỗ bảo vệ.
Điều khiến cô bất ngờ là, xe vừa đến gần,
hệ thống đã
tự động nhận diện và nâng thanh chắn
lên.
Xe chạy vào gara.
Trang 137
137
Tô Ly nhớ lại đã mấy lần cô nhìn thấy
Mạc Hành Viễn
trong gara, lúc đó cô còn thắc mắc làm
sao anh có thể
vào được.
Bây giờ, xe trực tiếp đi vào.
Điều đó có nghĩa là, anh là chủ sở hữu ở
đây!
Tô Ly nhìn chằm chằm Mạc Hành Viễn.
“Nhìn tôi làm gì?”
“Anh... đã mua nhà ở đây?”
“Ừm.” Xe dừng lại bên cạnh xe của Tô
Ly.
Tô Ly há hốc miệng.
Đúng vậy, anh giàu có như vậy, mua một
căn nhà thì có
gì là lạ.
Cho nên lần đầu tiên cô gặp anh ở đây, là
lúc anh đã
mua rồi.
Cũng khá sớm.
“Chưa từng đến nhà em, nên tự mua
một căn nhà để
xem nó trông như thế nào.”
Khi Mạc Hành Viễn nói câu này, Tô Ly
lại cảm thấy giọng
điệu có chút trách móc.
Quả thật, hình như cô chưa từng mời anh
đến nhà cô.
Ngay cả khi chuyển nhà, cô cũng không
gọi anh.
Lúc đó, Tô Ly thực sự không hề muốn có
bất kỳ mối quan
hệ nào nữa với anh.
Trang 138
138
Mỗi người sống cuộc sống của riêng
mình, chẳng phải
tốt hơn sao.
Nhưng hiện thực luôn trái với mong
muốn, không phát
triển theo tưởng tượng.
Xe dừng hẳn, tắt máy.
Tô Ly hoàn hồn, tháo dây an toàn, “Cảm
ơn anh.”
“Ngoài cảm ơn, em còn biết nói gì nữa
không?” Mạc
Hành Viễn nhìn cô.
Tô Ly không biết nên nói gì nữa.
Không lẽ lại mời anh vào nhà ngồi chơi
sao.
“Hôm nào em mời anh đi ăn.”
“Tôi thiếu cơm ăn à?”
“...” Tô Ly mím môi, “Vậy anh muốn
tôi nói gì?”
Mạc Hành Viễn không hài lòng với cách
đáp lại hời hợt
này của cô, câu nào cũng đáp, câu nào
cũng qua loa.
“Đến nhà em xem một chút.”
Lòng Tô Ly thắt lại, theo bản năng muốn
từ chối.
Đôi mắt anh quá sắc bén, lời từ chối
dường như nghẹn
lại trong cổ họng.
“Lâu rồi không về, chắc chắn có bụi
bặm. Tôi về dọn dẹp
sạch sẽ đã, rồi sẽ mời anh.”
“Được.” Lần này Mạc Hành Viễn lại
không cố chấp nữa,
đồng ý ngay lập tức.
Tô Ly thở phào nhẹ nhõm.
Trang 139
139
Đẩy cửa xe bước ra.
Mạc Hành Viễn cũng theo cô xuống xe.
Tô Ly đi phía trước, Mạc Hành Viễn đi
phía sau.
“Có muốn đến nhà tôi xem không?”
“Hả?”
“Nhà tôi, em chưa từng đến.” Mạc
Hành Viễn bấm
thang máy trước.
Tô Ly thực ra không có hứng thú gì,
cũng không muốn
biết anh sống ở đâu.
Nhưng anh đang bấm thang máy này,
chắc là cùng một
tòa nhà với cô rồi.
Cửa thang máy mở ra, Mạc Hành Viễn
bước vào trước,
bấm số tầng, chờ cô đi vào.
Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Tô Ly
bước vào.
Lúc này cô mới nhìn rõ, anh ở tầng năm.
Ngay dưới tầng cô.
Thì ra, cái nhà đang sửa chữa trước đây,
chính là nhà
của anh.
Quý Hằng còn thường xuyên báo cáo
tình hình sửa chữa
nhà dưới tầng cho cô.
Lúc đó, cô hoàn toàn không nghĩ đó là
nhà của anh.
Cửa thang máy mở ra, Mạc Hành Viễn
nhập mật mã.
Anh không giấu giếm Tô Ly mà còn nói:
"Giống như mật
mã điện thoại của tôi."
Trang 140
140
Trước đây, anh đã từng cho cô biết mật
mã điện thoại
của mình.
Nhưng Tô Ly đã quên từ lâu rồi.
Cửa mở, Mạc Hành Viễn đứng ở cửa,
mời cô vào.
Đây là lần đầu tiên bị buộc phải tham
quan nhà người
khác, Tô Ly bước vào.
Các căn hộ đều giống nhau, chỉ khác ở
cách bố trí.
Căn nhà này của anh hợp với việc sống
hơn căn ở Vân
Cảnh, tông màu ấm áp, không hợp lắm
với con người
anh, nhưng quả thực rất thoải mái.
Cô chỉ đứng ở phòng khách nhìn quanh,
"Khá đẹp."
"Có muốn vào phòng ngủ xem không?"
"..." Tô Ly lắc đầu, "Không cần đâu. Tôi
phải về rồi."
Mạc Hành Viễn nhìn cô chằm chằm.
Hơi thở Tô Ly căng thẳng.
Ánh mắt kiểu này của anh khiến cô có
chút lo lắng và bất
an.
"Nếu, tôi yêu cầu thì sao?"
Tô Ly nuốt nước bọt, "Được."
"Ha." Mạc Hành Viễn cười lạnh một
tiếng, ngay cả ánh
mắt nhìn cô cũng trở nên hơi u ám.
Tô Ly hiểu ý nghĩa trong tiếng cười lạnh
lùng đó của anh.
"Nếu đã còn nghe lời như vậy, thì nhớ
kỹ, hãy chấm dứt
quan hệ với Quý Hằng." Mạc Hành Viễn
cũng thuận
Trang 141
141
nước đẩy thuyền, dù sao cô đã có thái độ
này rồi, anh
việc gì phải không ích kỷ thêm chút nữa?
Tô Ly vốn không hề có ý định gì với Quý
Hằng, nhưng
trong tình huống hiện tại, nếu cô vẫn giữ
quan hệ bạn
trai bạn gái với Quý Hằng, với tính cách
của Mạc Hành
Viễn, chắc chắn sẽ gây rắc rối cho Quý
Hằng.
Cô không phải nghe lời Mạc Hành Viễn,
mà là hiểu rõ
tính nết của anh.
Những gì anh muốn, anh sẽ bất chấp mọi
giá để có
được.
Cô đã chứng kiến sự thâm sâu trong tâm
tư của anh.
====================