Về đến nhà, trên bàn đã phủ một lớp bụi.
Cô không thuê người, tự mình dọn dẹp
mọi thứ trong
nhà.
Cô dọn dẹp từ chiều đến tối, sau khi ăn
vội một tô mì,
cô giặt giũ tất cả những thứ cần thay.
Cô mệt, nhưng không muốn nghỉ ngơi.
Sau khi treo rèm cửa đã giặt và sấy khô,
cô mới nằm dài
trên ghế sô pha, lúc này cảm giác mệt
mỏi mới từ mọi
phía ập đến, bao trùm lấy cô.
Xem giờ, đã ba giờ sáng.
Trang 142
142
Cô đi tắm, thay quần áo, lấy một lon bia
từ tủ lạnh, đi ra
ban công tựa vào lan can, nhìn ra xa, đón
gió khuya, cô
tỉnh táo vô cùng.
Chỉ vô tình liếc nhìn, đèn ở tầng dưới vẫn
sáng.
Anh ta, vẫn chưa ngủ sao?
Lúc này, Mạc Hành Viễn đang đứng ở vị
trí mà Tô Ly
đang đứng, trên tay anh là một ly rượu.
Tầng trên đã yên tĩnh.
Cô ấy chắc đã xong việc rồi.
Anh đã ở đây vài ngày, cách nhau một
tầng trần nhà,
nhưng cũng được coi là gần gũi nhất.
Chỉ cần nghĩ đến trong nhà cô ấy còn có
một người đàn
ông khác, tâm trạng anh lại không tốt
chút nào.
Cô ấy đối với người đàn ông kia nhiệt
tình và quan tâm
hơn anh rất nhiều.
Chỉ là đang hẹn hò, cô ấy đã cho phép
anh ta đường
hoàng vào nhà, ở chung phòng với cô.
Rượu có chút cay cổ. Giống như tâm
trạng của anh,
nóng như lửa đốt. Tô Ly ngủ rất ngon ở
nhà, một giấc
tỉnh dậy đã là buổi chiều.
Màn hình điện thoại im lặng có vài cuộc
gọi nhỡ, một
của Tạ Cửu Trị, một của Lục Tịnh, và
một của Quý Hằng.
Cô gọi lại cho Tạ Cửu Trị trước.
Trang 143
143
Tạ Cửu Trị biết Tô Ly đã về qua Lục
Tịnh, anh nói gọi điện
chỉ để hỏi xem cô có cần giúp dọn dẹp
nhà cửa không.
Tô Ly cảm kích vì anh luôn nhớ đến cô.
Lục Tịnh hỏi cô có muốn đến nhà ăn
cơm không, Tô Ly
xem giờ, cô nghỉ ngơi thêm một lát nữa
là có thể đến
cửa hàng.
Cuối cùng, cô gọi lại cho Quý Hằng.
Điện thoại vừa reo, Quý Hằng đã bắt
máy.
“Em đang ở nhà à?” Giọng anh hơi
khàn, mất đi vẻ sáng
sủa thường ngày.
“Ừm.”
“Anh đến ngay đây.”
Tô Ly kinh ngạc, “Anh về rồi!”
“Đúng vậy.”
“Vậy anh đến rồi nói chuyện.”
“Được.”
Sau khi cúp điện thoại, Tô Ly có chút bất
an.
Quý Hằng trở về, cuối cùng cô cũng phải
đối mặt với vấn
đề đó.
Trong lúc chờ đợi bồn chồn, có tiếng
động ở cửa.
Cô mở cửa, Quý Hằng đứng đó, trông
anh không được
khỏe lắm, tóc hơi rối, mắt hơi đỏ, vẻ mặt
mệt mỏi.
“Anh nhớ em lắm.” Quý Hằng vừa mở
lời, giọng đã run
run.
Trang 144
144
Tô Ly nghe câu này, lòng cô mềm nhũn.
Cô bước tới, dang tay ra.
Quý Hằng lập tức ôm c.h.ặ.t cô, cánh tay
siết lại, nhưng lại
sợ làm cô đau nên nới lỏng một chút.
Tô Ly cảm nhận được cảm xúc của anh
rất buồn bã,
nhưng cô không biết an ủi anh thế nào.
Cứ để mặc anh ôm.
Cô cũng cảm thấy yên tâm hơn.
“Chị à.”
“Hửm?”
“Đừng chia tay, được không?”
Tô Ly nghe câu này, cổ họng bỗng nghẹn
lại.
Bộ dạng anh như thế này là vì chuyện đó
sao?
“Quý Hằng, em nghe anh nói này.”
“Anh không muốn nghe.”
“...”
Một lúc sau.
“Em nói đi.” Quý Hằng vẫn dựa vào cô,
không buông tay.
Hai người cứ như cặp tình nhân lâu ngày
không gặp, lúc
này dính lấy nhau. Anh cao, cứ cúi người
ôm cô thế này,
cổ cô bị buộc phải ngẩng lên, hơi khó
chịu. Nhưng cô
không đẩy anh ra.
“Ngay từ đầu chúng ta đã biết sẽ không
kéo dài được,
đúng không?”
Trang 145
145
“Anh nghĩ có thể.”
Tô Ly nghe thấy vẻ cố chấp trẻ con của
anh, bật cười,
“Có thể hẹn hò những người chưa từng
hẹn hò, nhưng
đừng nghĩ đến chuyện cả đời.”
“Anh muốn cả đời.”
Tô Ly khẽ thở dài, cười có chút bất lực,
“Đừng như vậy.”
“Em vẫn còn yêu anh ta sao?” Quý
Hằng cuối cùng cũng
buông cô ra, nắm lấy vai cô, hỏi rất
nghiêm túc.
“...”
Quý Hằng không nghe thấy cô trả lời
ngay, nhíu mày,
“Vậy, em chia tay anh là vì anh ta.”
Tô Ly không biết giải thích thế nào.
Cho dù không có Mạc Hành Viễn, cô và
Quý Hằng cũng
không thể đi cùng nhau cả đời.
Cả đời quá dài, Quý Hằng còn quá trẻ,
anh sẽ không bao
giờ thực sự giữ lời hứa ở bên một người
phụ nữ đã ly
hôn, lớn tuổi hơn anh, và không môn
đăng hộ đối với
anh suốt đời.
Quan trọng nhất là, cô sẽ không kết hôn.
Quý Hằng là con một trong nhà, anh
không thể không
kết hôn.
“Không phải.” Tô Ly hít sâu, nhìn
thẳng vào anh, rất chân
thành, “Chúng ta không hợp làm người
yêu, anh không
nhận ra sao? Có lẽ, chỉ nên làm chị em...”
Trang 146
146
“Ai muốn làm chị em với em?” Quý
Hằng đột nhiên tức
giận, lớn tiếng, “Người đàn ông nào tiếp
cận phụ nữ là
để làm anh chị em? Anh gọi em là chị,
không có nghĩa là
anh thực sự coi em là chị.”
“Tô Ly!”
Anh gọi tên cô không báo trước, muốn
cho cô biết, anh
chỉ luôn coi cô là người phụ nữ của anh.
Tô Ly hít sâu, biết anh đang tức giận, cô
nắm lấy cánh
tay anh, nhẹ nhàng xoa dịu, “Anh đừng
như vậy.”
“Vậy em bảo anh phải làm sao? Anh
không tìm được
em, anh quay về nói với bố mẹ là anh
muốn đến Cửu
Thành để xây dựng mối quan hệ của
riêng mình, nếu
không anh thậm chí không tìm được
người phụ nữ mình
yêu bị mất tích, còn phải nhờ đến chồng
cũ của cô ấy để
tìm người.”
“Anh hận bản thân, hận mình bất lực
khi em biến mất!”
Quý Hằng có chút mất kiểm soát.
Anh trút hết những cảm xúc bị dồn nén
gần đây ra vào
lúc này.
“Anh đang bàn bạc với bố mẹ, thì nhận
được điện thoại
của em, và bị thông báo là chia tay! Tại
sao? Anh không
hiểu, tại sao lại phải chia tay? Là vì anh
không có khả
năng bảo vệ em sao? Hay em chưa bao
giờ coi anh là
Trang 147
147
thứ để chơi đùa? Hay trong lòng em,
người em yêu là
Mạc Hành Viễn?”
Mắt Quý Hằng đỏ hoe.
Tô Ly chưa bao giờ nghĩ khả năng của
anh có vấn đề.
Anh là người lạ ở đây, quen biết không
nhiều, làm sao
có thể so sánh với dân bản địa?
“Quý Hằng, anh bình tĩnh lại đi.” Tô Ly
rất đau lòng khi
thấy anh như thế này.
“Không thể bình tĩnh được.” Quý Hằng
nghẹn lại trong
lòng, “Em đi với anh!”
Quý Hằng nói: “Về với anh, đừng bận
tâm đến tất cả mọi
thứ ở đây nữa. Anh sẽ bảo vệ em, trao tất
cả những gì
anh có cho em! Anh đã nói với bố mẹ
rồi, họ không cho
anh đến đây cũng được, nhưng họ phải
đồng ý cho
chúng ta kết hôn.”
“Họ đã đồng ý rồi.” Quý Hằng nắm
chặt tay cô, ánh mắt
tràn đầy tình cảm, rất khẩn thiết, “Tô Ly,
đi với anh!”
Anh thực sự rất ghét cảm giác bất lực
này.
Anh không muốn chuyện như vậy xảy ra
nữa.
Tô Ly không ngờ Quý Hằng đã thuyết
phục được bố mẹ
anh.
Lần gặp bố mẹ anh đó, họ quả thực rất
thân thiện,
nhưng cô cảm nhận được, bố mẹ anh
không thích một
người con dâu như cô.
Trang 148
148
Quý Hằng còn trẻ, ham chơi, bố mẹ đều
chiều theo anh.
Nhưng trong những quyết định quan
trọng của cuộc
đời, họ không thể để anh làm loạn được.
“Cô ấy sẽ không đi với cậu.”
Cửa thang máy mở ra, Mạc Hành Viễn
bước ra.
Khuôn mặt đó, sắc lạnh và nghiêm nghị.
Quý Hằng quay đầu lại, vừa thấy Mạc
Hành Viễn cả
người đã bắt đầu phòng bị.
Giống như hai con mãnh thú trong rừng
gặp nhau, vừa
phòng bị vừa sẵn sàng tấn công bất cứ
lúc nào.
====================