Edit: Tiểu Ngạn Hai giờ tám phút đêm, kim giây tích tắc chuyển động trong đêm.
Cả người cô đầy mồ hôi, trong lòng kinh hãi tỉnh dậy từ trong giấc mơ, chẳng qua lúc này giấc mơ của cô, khác với bình thường là cảnh chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm, ngược lại là gã đàn ông đáng c.h.ế.t dưới lầu, hình ảnh gã trần như nhộng.
Cô vừa uể oải vừa tức giận, lấy chăn trùm đầu, quyết định xua đi gã đàn ông tr*n tr**ng trong đầu, xoay người tiếp tục ngủ.
Ai ngờ vừa nhắm lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh của gã kia, sợ tới mức cô lập tức mở mắt ra, không dám ngủ tiếp, nhưng cứ nhìn lên trần nhà tối đen, giọng nói khàn khàn của gã lại quanh quẩn ở bên tai.
Em thử suy nghĩ xem…
Chỉ cần nói một tiếng, tôi chính là của em…
Cô bỗng ngồi dậy, vội ấn công tắc bật đèn, căn phòng sáng lên, đèn điện sáng choang, xua đi hình ảnh mãnh nam tr*n tr**ng trên trần nhà.
Ở trên giường l** th* quay cuồng….
Tứ chi, mồ hôi hòa vào nhau…
Đáng ghét! Cô âm thầm mắng một tiếng, vội vàng rời giường rót nước uống.
Em thử suy nghĩ xem…
Chỉ cần nói một tiếng…Chỉ cần nói một tiếng, tôi chính là của em…
Tôi chính là của em… Của em…
Chỉ cần nói một tiếng……
Giọng nói của gã cứ quẩn quanh, cô đành phải mở nhạc, cầm lấy bàn chải bắt đầu cọ rửa phòng tắm, cọ từ bồn tắm đến bồn rửa tay, lại từ bồn rửa tay đến bồn cầu, sau đó lại cọ sàn một lần, thậm chí ngay cả bề mặt tường, bồn nước cùng bồn cầu cũng cọ sạch bóng, nhưng giọng nói của gã c.h.ế.t tiệt kia như ma âm xuyên vào đầu cô.
Cho nên cô lại bắt đầu dọn lại phòng ngủ, phòng khách, phòng bếp, cho đến khi tất cả đều không còn một hạt bụi, bóng loáng.
Sau đó, trời đã sáng.
Cô nấu một nồi cháo, làm một chút đồ ăn, còn làm đủ loại sandwich, ép một chai lớn nước hoa quả, cuối cùng mới buông tha cho việc đối kháng cùng gã kia ở trong đầu cô suốt hai mươi tư giờ không gián đoạn một chút nào.
Tám giờ ba mươi lăm phút sáng, cô ngồi ở trên bàn cơm, nhìn một bàn thức ăn bữa sáng, một chút thèm ăn cũng không có.
Ba ngày trước sau khi gã nói những lời này, chúng luôn quấy nhiễu suy nghĩ của cô, kể cả khi cô ăn cơm, tắm rửa, đi ngủ hoặc là bồi Tiểu Lam luyện đạp xe, chúng nó vẫn luôn ở bên cạnh tai cô thì thầm.
Thừa nhận đi, dáng người của tôi khiến em nhìn không rời mắt, nước miếng chảy ròng đúng không?
Được rồi, cô thừa nhận, dáng người của gã khiến cô nhìn không thể rời mắt, nước miếng chảy ròng!
Được rồi, cô thừa nhận, cô ước gì có thể đẩy gã ngã lên giường, tùy cô lăng nhục!
Được rồi, cô thừa nhận, cô đúng là rất muốn gã…
Cho dù là như vậy, vậy thì sao? Thật sự tìm gã lên giường sao?
Có gì không thể?
Cả người cô cứng đờ, môi tự nhiên hơi nhếch lên, suy nghĩ trong đầu lại không dừng lại được.
Dù sao gã cũng nói, bọn họ nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, vì sao không thể cùng một chỗ? Hơn nữa trừ phi những người đó không còn truy đuổi cô, nếu không cả đời này cô cũng không thể cùng người kết hôn sinh con, yên ổn được, từ khi cô trưởng thành, vốn không có cơ hội yêu đương, càng miễn bàn đến được nếm thử quan hệ nam nữ, cô thấy về sau cũng không có khả năng.
Sau khi trưởng thành, cuộc sống của cô đều là thí nghiệm không giới hạn cùng không ngừng tính toán bỏ trốn, đoạn thời gian yên bình này rất có thể bởi vì những người đó mà gián đoạn, cho nên nếu cô muốn gã, gã lại tự mình đưa lên cửa, cô sao lại kháng cự?
Chỉ cần nói một tiếng, tôi chính là của em –
“Chú đừng tới.”
“Vì sao?”
“Chị ấy không thích chú.”
Cảnh Dã trầm mặc hai giây, “Cô ấy nói như vậy sao?”
Phong Thanh Lam dừng động tác mặt áo khoác mắt nhìn gã, rất muốn trả lời “Đúng”, nhưng cuối cùng vẫn thành thật giọng nói buồn buồn trả lời: “Không có.”
“Nếu không có, chú và cháu cùng đi tới thì có liên quan gì.”
“Học đạp xe là cháu, cũng không phải chú.” Tiểu Lam c.ắ.n môi, có chút lo lắng.
“Nhưng chú là người giám hộ của cháu, chú có quyền lợi này. Được rồi, đừng dây dưa nữa, động tác nhanh một chút, đừng để cho người ta chờ.” Đùa gì thế, gã nhịn lâu như thế, hôm nay nhất định phải nhìn thấy nàng.
Đã qua ba ngày, cô nàng kia không có chút tin tức, tuy gã muốn cô thử suy nghĩ xem, nhưng ba ngày đã là nhẫn nại cực hạn của gã, bởi vì cảnh xuân của cô và gã luôn xuất hiện không ngừng đ.á.n.h lén gã, hại gã dường như chuyện gì cũng làm không thành, nếu không nghĩ biện pháp phá vỡ cục diện bế tắc, nói không chừng gã sẽ c.h.ế.t vì t*ng trùng xông lên não. (Nguyên văn mụ tác giả)
“Nhưng mà –”
“Làm sao?” Hai tay gã ôm n.g.ự.c, mắt nhìn thẳng cô bé, vẻ mặt ghê gớm.
“Nếu không chú phải cam đoan chú không động tay động chân với chị ấy.” Cô bé ngẩng đầu nghiêm túc cảnh cáo.
“Khi nào thì chú—” Gã giật mình, nhớ lại một chút, liền dừng lại, nhíu mày hỏi ngược lại: “Cho dù chú thật sự động tay động chân với cô ấy, thì liên quan gì tới cháu?”
“Bởi vì—” Cô bé không kiên nhẫn hai tay chống nạnh nói: “Nếu chú vẫn quấy rối t*nh d*c chị ấy, đến lúc đó ngay cả cháu chị ấy cũng ghét, sẽ không có người dạy cháu đạp xe!”