Mật Mã

Chương 9

Ai ngỡ gã cứ đứng ở chỗ giữa cầu thang, một chút lùi ra cũng không có, cô muốn xuống lâu, như thế nào cũng cần phải vượt qua gã.

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, tiếp tục cúi đầu, “Xin lỗi, làm ơn cho đi qua được không?”

“Xin lỗi, em là đang nói với tôi sao?”

“Vô nghĩa, không phải anh thì là ai?”

“Ừa, không biết được, có thể là con kiến, hoặc là chân của tôi, hoặc là tiểu đệ đệ của tôi –”

Gã dám ám chỉ cô đang nhìn chằm chằm vào cái kia!

Cô thở mạnh, tức giận ngẩng đầu lên nhìn gã, “Anh anh anh – anh là đồ con gián hạ lưu!”

“Có lẽ tôi hạ lưu, nhưng tôi tuyệt đối thành thực.” Gã nhướn đôi mày rậm, tuyệt không để ý nhe răng cười, kiêu ngạo nói: “Nếu em cũng thành thật với bản than mình, sẽ thừa nhận em cũng muốn tôi.”

“Cho dù đàn ông trên thế giới này c.h.ế.t sạch, cũng không tới phiên anh!” Nàng nội trận lôi đình, đẩy gã ra, đi qua bên người gã.

Cảnh Dã vui vẻ nhếch miệng cười không ngừng, thấy cô nàng thở phì phò chạy xuống lầu, nhịn không được mở miệng nói, “Em yêu, cẩn thận nói dối cái mũi sẽ dài ra đó!”

Cô không để ý đến gã, cũng không quay đầy lại chạy thẳng ra ngoài, nhưng tiếng cười kia vẫn theo cô đến khi cô đã đến khu đất trống.

Tiểu Lam đã sớm dắt xe đạp chờ ở đó, cô từ trong balo lấy ra sandwich cùng nước hoa quả, sau khi hai người ăn xong, cô mới tiếp tục dạy cô bé đi xe đạp, nhưng toàn bộ buổi sáng, cô vẫn không yên lòng, cả đầu đều là lời nói của tên dã nhân kiêu ngạo đáng c.h.ế.t kia.

***

Ánh mặt trời rực rỗ, gió mùa hẹ nhẹ thổi qua, trời xanh cỏ cây cũng xanh, chỉ nghe thấy tiếng hô gào liên tục.

“Cần thận! Giữ vững giữ vững –”

“A a a……”

“Đúng, đừng sợ, chính là như thế, cố lên, một chút đã là năm mươi mét –”

“Oa a a a a –”

Ô Hiểu Dạ dừng lại, thở phì phì nhìn Tiểu Lam tuy sợ hãi nhưng rất hưng phấn vẫn oa oa kêu tô lại đi tương đối ổ, không khỏi bật cười, hai tay làm loa la lớn: “Em đã lái được rồi!”

Ai biết lại nghe cô bé sợ hãi kêu lên: “Em em em… Em không biết dừng như thế nào đâu –”

“Phanh xe, từ từ bóp phanh xe, hai chân cùng nhau để xuống –” Cô nghe vậy không thể ngừng cười, vừa cười vừa hô, dạy cô bé làm sao để dừng xe.

Tiểu Lam luống cuống tay chân một lúc lâu, xiên vẹo đi một đoạn dài, cuối cùng mới dừng lại ở ven đường.

Hiểu Dạ chạy đến bên người cô bé, thấy bộ dạng cô bé vẻ khiếp sợ vẫn còn, nhịn không được cười hỏi: “Khụ, em có ổn không?”

Cô bé giống như thất thần, hai mắt mở thật to, nhìn con phố ở phía sau, lại nhìn Hiểu Dạ nói: “Em đi xa như vậy sao?”

“Đúng vậy.” Hiểu Dạ gật gật đầu.

“Oa” Cô bé chớp mắt mấy cái.

“Oa, đúng là vậy.” Nhìn cô bé bộ dáng kêu lên vui vẻ, khuôn mặt trái xoan lộ ra vẻ mặt sinh động, Hiểu Dạ nhìn không được cười ra tiếng, “Luyện tập lại thêm vài lần, em sẽ từ từ càng giỏi hơn.”

“Thật vậy chăng?” Mắt hạnh cô bé trợn tròn.

“Đương nhiên là thật, em xem hôm nay em cũng chưa ngã một lần, đã tốt hơn nhiều so với ngày hôm qua và ngày hôm kia, không phải sao?” Hiểu Dạ cười khẽ, “Đến đây nào, bây giờ em từ chỗ này đạp xe trở về, chị ở chỗ này chờ em, đợi em sau khi đạp xe trở về, ổn ổn một chút, chị sẽ từ từ dạy em cách điều khiển.”

“Vâng.” Cô bé mỉm cười, gật gật đầu, hưng phấn quay đầu xe đạp, giữ xe vững vàng, chân phải chống xuống ngồi lên yên xe, đi được chưa đến hai mét lại bắt đầu hô to gọi nhỏ, đứng một bên nhìn Ô Hiểu Dạ cười liên tục, cô bé tiến triển so với hai ngày trước tốt hơn nhiều lắm.

Không bao lâu, ngay cả điều khiển cũng đã học xong, tuy rằng vẫn còn chút ngượng, cũng đã có thể đạp xe tốt vài lần, cô bé hứng phấn đi tới đi lui, tiếng cười vang lên không ngừng, Hiểu Dạ đã sớm mệt mỏi chỉ có thể ngồi nghỉ ngơi ở dưới tán cây ăn chút gì đó.

Sau khi Cảnh Dã mở cánh cửa cửa hàng tạp hóa ra, thấy chính là cảnh tượng như vậy, gã nhíu mày, cuối cùng đã biết thì ra mấy ngày nay tiểu quỷ kia đều cùng cô nàng này ở cùng nhau.

Từ đó đến nay, gã cũng không thấy cô nàng kia cười qua, cả người cô luôn căng thẳng kiên cố, khó thấy được cô thoải mái như thế, gã không nhịn được đem xe dừng ở ven đường, xuống xe đi qua.

Gã xuống xe, cô liền thấy gã, lúc trước cô chọn con đường để dạy Tiểu Lam đạp xe, là bởi vì nơi này đường rộng, người xe qua lại cũng ít ỏi, chỉ cần có bất kỳ chiếc xe lớn nào xuất hiện, từ xa xa cũng có thể nhìn thấy, muốn tránh cũng kịp. Liếc nhìn thấy gã, cô có chút gì đó sợ hãi, trong nháy mắt thật muốn đứng lên chạy trốn, nếu không phải làm như vậy quá mức lộ liễu, khả năng cô sẽ thật sự bỏ chạy.

“Hi.” Gã nói.

“Hi.” Nhìn lướt qua gã một cái, cô duy trì bình tĩnh ngồi tại chỗ, âm thầm cầu mong gã cứ như vậy mà rời đi.

Ai ngờ ngược lại gã lại đến bên cô ngồi xuống, hơn nữa khi nhìn thấy sandwich trong tay cô, biết rõ còn cố hỏi: “Đó là sandwich vị cá sai?”

Nàng nhìn thấy sandwich vị cá trong tay, lựa chọn trầm mặc, hy vọng gã có thể tự động rút lui trong im lặng.

“Giống như có vẻ ăn rất ngon.”

Cô vẫn im lặng như cũ không nói, cũng rất khó không chú ý tới khát vọng trong giọng nói của gã.

“Tự em làm sao?”

Xem ra muốn gã buông tha cho là không có khả năng, tuy rằng gã đeo kính râm, cô không nhìn thấy ánh mắt của gã, nhưng gã đàn ông này lại có biện pháp dù đeo kính râm cũng lộ ra vẻ mặt “tôi rất đói bụng”, cô nhìn sandwich trong tay, phân vân ba giâu, mới không có chút tình nguyện hỏi: “Anh đã dùng cơm trưa chưa?”

“Còn chưa có.”

“Nơi này tôi còn một ít, anh có muốn nếm thử không?” Cô theo lễ phép mở miệng.

“Ok.” Gã không chút khách khí nào nhe răng cười.

Âm thầm thở dài, cô lấy ra chiếc sandwich còn lại, lại chia cho gã một nửa nước hoa quả.

Mặc dù Cảnh Dã thấy vui, nhưng cũng hiểu được không thể quá mức một bước lên trời, gã vươn tay nhận lấy đồ ăn, an phận ngồi ăn.

Nhìn thấy gã, vốn Tiểu Lam có chút lo lắng, quay đầu lại nhìn hai người lớn kia, Hiểu Dạ vẫy vẫy tay với cô bé, lộ ra nụ cười, khiến cô bé yên tâm, thấy hai người ở chung không có chuyện gì, cô bé cũng tiếp tục việc luyện tập đạp xe đạp của mình.

Cảnh Dã nhìn tiểu quỷ kia, chợt phát hiện mái tóc dài của cô bé đã được người ta tết thành b.í.m tóc rồi dùng một chiếc kẹp màu đen kẹp lên.

“Tóc của con bé là em làm giúp?”

“Ừ.” Cô liếc nhìn gã một cái, “Tóc cô bé quá dài, buộc lại thì sẽ tiện học đạp xe hơn.”

Gã chớp mắt mấy cái, một lúc lâu sau mới lên tiếng, “Ồ.”

Tiểu Lam lại đi một vòng, hai mắt Hiểu Dạ nhìn chằm chằm cô bé, bản thân không để ý tới sự tồn tại của gã đàn ông bên cạnh.

Gã ăn sandwich, hai mắt cũng nhìn chằm chằm cô bé kia, yên lặng một lúc lâu, đột nhiên nói: “Tôi vẫn chưa cảm ơn em.”

Cô ngạc nhiên, “Cảm ơn cái gì?”

“Giúp con bé thích ứng.”

“Cũng không có gì.” Cô nhún vai một cái, khóe miệng lơ đễnh cong lên, “Cô bé thật biết điều.”

Thật biết điều? Có quỷ mới tin là tiểu quỷ kia thật biết điều.

Gã làm xong cái mặt quỷ, mới hỏi: “Chiếc xe đạp kia bao nhiêu tiền?”

“Cùng với linh kiện trước đây anh sửa và thêm túi tạp hóa kia thì cũng không kém nhiều lắm.”

He he, cô nàng này thật là tính toán mà.

Miệng Cảnh Dã cong lên, vụng trộm nhìn cô gái bên cạnh một chút, cô đã buộc mái tóc thành đôi ngựa, trên người mặc một chiếc quần ngố màu lâm cùng một chiếc áo thể thao màu trắng cổ sâu, thoạt nhìn tú sắc khả san [1], nhất thời gã không nhịn được nói: “Cái kia…”

[1] Tú sắc khả san: Sắc đẹp có thể thay cơm ăn. Chỉ vẻ đẹp của cô gái cực kỳ xinh đẹp, nghĩa thứ hai là chỉ cần nhìn ngắm vẻ đẹp cũng có thể ăn thay cơm được, hàm ý chỉ sự vui vẻ.

“Cái kia?”

“Chẳng lẽ em không tò mò khi hai chúng ta ở cùng một chỗ sẽ có cảm giác gì sao?”

Cô liếc mắt khinh thường, thấy mình kỳ quái vừa rồi làm sao có thể nghĩ tên dã nhân này sẽ có lúc có cảm tính cơ chứ.

“Tôi cũng rất tò mò.” Gã không đợi cô trả lời, cũng không quay đầu nhìn cô, hai mắt nhìn chằm chằm vào tiểu quỷ đang đạp xe, lẩm bẩm nó: “Mỗi ngày trong đầu đều là suy nghĩ ảo tưởng cùng em ở một chỗ.”

Ảo tưởng? Ảo tưởng cái gì?

Ôi, trời ạ! Đáng c.h.ế.t, Ô Hiểu Dạ, đừng hỏi gã đang ảo tưởng cái gì! (Đoạn này là tự chị nói với bản thân mình, mình theo raw đến đây là cụt nên chú thích thêm)

Cô c.ắ.n ống hút, tiếp tục duy trí im lặng, thử không để ý tới hắn, cho dù cô rất tò mò nhưng cũng tuyệt đối không thừa nhận với gã.

Gã lại c.ắ.n một miếng sandwich, nhai mấy cái, nuốt vào, sao đó lại tự nhiên, từ từ nói: “Em có biết, chính là cảm giác tứ chi quấn vào nhau, mồ hôi ướt chân, thân thể gắn c.h.ặ.t vào nhau, tưởng tượng thật quá k*ch th*ch, tuy rằng tôi chưa có nếm qua, nhưng tuyệt đối có thể làm đến trăm loại (ý là tư thế xxoo, địa điểm xxoo). Tôi và em trần như nhộng ở trên giường, trên bàn, phòng bếp, cầu thang, trong bồn tắm lớn…”

Cô chớp mắt mấy cái, dù thế nào mắt cũng vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, nhưng không có cách nào ngăn được sự kinh hãi trong lòng cùng lòng bàn tay đang đổ mồ hôi.

“Nói lại, nếu hôm đó không có việc ngoài ý muốn kia, bây giờ chúng ta nhất định vẫn còn quay cuồng trên giường –”

Cô liền bị ho khụ khụ.

Gã tốt bụng dùng bàn tay vỗ lưng cô, lại vẫn quên không hỏi: “Thế nào? Em có muốn thử suy nghĩ không?”

Thật vất vả mới thở được bình thường, cô trừng mắt nhìn gã, “Suy nghĩ cái gì?”

“Cùng tôi ở trên giường.” Gã lộ ra nụ cười lười miếng giống như chú mèo béo ú.

Cô không thể tin được trừng mắt nhìn, lại nhìn gã.

Thấy gã giống như là đề nghị hẹn một bữa ăn trưa, đầu cô lập tức thoáng cái thay đổi, qua một lúc lâu sau, cô mới có thể nói ra một câu: “Anh bị điên à?”

“Đương nhiên không có.” Gã nhíu mày, cái tay ma quỷ kia vẫn xoa xoa ở trên lưng cô, “Nói thật, chúng ta nam chưa cưới, nữ chưa gả, em rõ ràng muốn tôi bằng chế, mà tôi cũng muốn em đến đòi mạng, –”

“Tôi nhớ rõ anh đã từng nói anh không thích loại như tôi.” Cô không ngừng muốn phá gã, thử cố giữ bình tĩnh.

“Tôi cũng không nói gì là tôi không thích loại hình như em, tôi nói là tôi thích có điểm thịt, nhưng em cũng hiểu chỉ nhìn tôi thì không thể có kết quả chuẩn xác, sau trải qua kinh nghiệm thực tế, tôi phát hiện –”

“Phát hiện đầu anh có vấn đê?” Cô giễu cợt tiếp lời.

“Đương nhiên không phải.” Gã không chút nào để ý nhếch miệng cười, “Tôi chỉ phát hiện cảm giác cùng em cũng rất tuyệt, cho nên nếu là vậy, vì sao không thể –”

“Bởi vì tôi không muốn cùng người l.à.m t.ì.n.h một đêm!” Không có cách nào cũng gã tiếp tục nói lung tung, cô đứng dậy, quyết định rời đi.

“Đừng nói giỡn, một đêm làm sao đủ!” Gã không chịu buông tha cũng đứng lên, hai tay để trong túi quần, vẻ mặt lại là bộ dáng “Em đừng có náo loạn.”

Hai mắt cô mở thật to, hai gò má chợt ửng đỏ, đi thật nhanh, dùng sức lắc đầu, muốn đem hình ảnh tình sắc trong đầu biến mất.

“Nhìn đi, em cũng hiểu được là không đủ đi.” Gã lộ ra bộ mặt cười hi ha nói.

“Anh— nhàm chán!”

Tên này rốt cuộc là do bệnh viện nào tâm thần nào thả ra? Thật sự là quá đáng!

Cô cầm túi lên còn muốn chạy, lại nghe gã tự đại nói: “Thừa nhận đi, ngày đó khi lần đầu chúng ta gặp mặt, dáng người của tôi khiến em nhìn không rời mắt, nước miếng chảy ròng, đúng không?”

“Mới…mới không có!”

“Không có sao?” Gã từng bước bước đến gần cô.

“Đúng…” Cô có chút sợ hãi lui từng bước.

“Thật sự?” Gã nhíu mày rậm, đi lên phía trước cách cô hai bước, nụ cười ngả ngớn trên mặt không biết đã biến mất từ lúc nào, chỉ là nhẹ nhàng nói: “Một chút cũng không có? Không có ảo tưởng cởi hết quần áo của tôi, đẩy tôi ngã ở trên giường, tùy em lăng nhục (tùy ý xxoo như kiểu cưỡng dâm )?”

Hai gò má của cô nóng rực, á khẩu không trả lời được chỉ nhìn gã, không có cách nào phủ nhận, nhưng cũng không thể thừa nhận.

“Tôi có.” Gã nói, sau đó từ từ cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào môi của cô.

Hai tay gã vẫn đặt ở trong túi quần, rất từ từ cúi đầu, gã để cho cô có cơ hội cự tuyệt, nhưng cô không có cách nào nhúc nhích, chỉ có thể nhìn khoảng cách gương mặt thô lớn của gã ngày càng gần, cho đến khi môi gã chạm vào môi cô.

Gã cũng không hôn sâu, cũng không có đem tay chạm vào cô, chính là tự kiềm chế, giống như lễ phép khẽ chạm môi nàng một chút, sau đó mới giọng trầm mở miệng, “Em cứ suy nghĩ xem.”

Nụ hôn chưa đến hai giây, so với hai lần trước đây càng khiến cô thêm uể oải, cô giống như không nhịn được mà bật ra tiếng r*n r*.

“Chỉ cần nói một tiếng, tôi chính là của em.” Gã nói xong, mỉm cười với cô, liền xoay người rời đi.

Chương 9 - Mật Mã - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia