“Ừm, tôi không biết phải nói gì nữa rồi."

“Đám người đó cứ khen Giang Thành tốt thế này thế nọ, giờ thế này rồi, tôi phải xem xem bọn họ còn khen Giang Thành thế nào được nữa."

Lại Nhị bĩu môi, hắn chính là không ưa nổi Giang Thành, đều là cái quân chân lấm tay bùn cả ai khinh ai chứ, thế mà lần nào Giang Thành cũng làm ra vẻ cao cao tại thượng như người thành phố vậy, phi cái thá gì chứ.

“Đúng thế đúng thế."

Mọi người đều gật đầu tán thành, những người này tối về vừa nói chuyện này là trấn Thanh Hà sẽ biết sạch sành sanh thôi, Lại Nhị nghĩ vậy nên nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, tay cũng đỏ vô cùng, vừa thắng được tiền lại vừa nhận được tiền của Giang Thịnh, Lại Nhị càng hăng hái kể chuyện phiếm hơn.

Phía Giang Thịnh đã nghĩ ra cách để Lại Nhị đi đồn chuyện phiếm, phía Giang Thành tự nhiên cũng không có ngồi yên, nhưng bảo anh ta tự mình đi nói thì chắc chắn là không thể rồi, nhưng anh ta có em trai em gái cơ mà, ba đứa Giang Điệp hiện tại đều là do anh ta nuôi nấng, bảo bọn nó góp chút sức thì có làm sao.

Ba đứa Giang Điệp là dễ bị thao túng nhất, anh ta thậm chí không cần tốn bao nhiêu tâm tư là có thể khiến ba đứa này xông pha trận mạc cho mình rồi, chẳng phải ba đứa bọn nó ăn cơm trưa xong là chạy ra ngoài mắng nhiếc om sòm và cãi nhau với người ta về Giang Thịnh rồi sao, Giang Phi và Giang Hà là hai tên tiểu lưu manh trong đội sản xuất, chuyên bắt nạt những đứa nhỏ tuổi hơn, gia đình ít anh em trai, thậm chí là con gái.

“Tao nói cho tụi mày biết, Giang Thịnh chính là đồ vong ơn bội nghĩa, đồ tạp chủng &......%%%¥, tụi mày đều phải mắng ông ta cho tao, mau mắng đi."

Giang Phi đứng trên tảng đ-á ra oai sai khiến, cảm thấy mình như một vị hoàng đế vậy, nếu ai không nghe lời Giang Phi sẽ trực tiếp đ-ánh bọn nó.

Những đứa trẻ khác cũng chỉ mới sáu bảy tuổi, bình thường vốn đã bị Giang Phi bắt nạt bảo về nhà trộm đồ đưa cho bọn nó rồi, giờ lại bắt bọn nó mắng người lớn, tất cả đều không dám lên tiếng.

Giang Phi liền trực tiếp lấy gậy quất bọn nó, Giang Phi vốn to khỏe lại có bộ dạng hung thần ác sát làm lũ trẻ sợ hãi khóc thét lên, vừa khóc vừa chạy, cuối cùng bị phụ huynh nghe thấy, thấy con nhà mình bị Giang Phi đuổi đ-ánh, quần áo sạch sẽ cũng bị làm cho bẩn thỉu lấm lem, không biết đã ngã bao nhiêu lần, trên mặt và tay còn có những vết lằn đỏ do cành cây quất trúng, vì dùng sức mạnh nên những vết lằn đó đã sưng vù lên, trông rất đáng sợ.

“Mẹ ơi oa oa oa oa......

Giang Phi bắt bọn con mắng Giang yêu thúc, bọn con không làm nó liền đ-ánh bọn con, oa oa oa oa......"

Đứa bé trai vừa khóc vừa nói, không biết là do đau hay do sợ, “Anh Giang Bình vì để con chạy thoát còn bị Giang Phi xô xuống mương nữa......"

“Cái gì cơ?!

Giang Phi mày là cái đồ tai họa, hôm nay tao phải g-iết ch-ết mày!"

Mẹ của Giang Bình nghe thấy con trai mình bị xô xuống mương thì cả người nổ tung luôn, vơ lấy cái gậy bên cạnh liền quất tới tấp lên người Giang Phi, Giang Phi ngày thường ăn uống đầy đủ khỏe như một con nghé con liền đ-ánh trả lại mẹ Giang Bình, rốt cuộc là trẻ con nên đ-ánh không lại nhưng miệng thì mắng c.h.ử.i vô cùng khó nghe.

Mẹ Giang Bình tức không chịu nổi túm tóc Giang Phi tát cho mấy cái tát cháy má, sức lực trong tay không hề giảm chút nào, đến mức rụng luôn một cái răng.

Giang Hà trốn sau lưng mọi người không dám lên giúp Giang Phi, thấy Giang Phi bị đ-ánh t.h.ả.m như vậy liền âm thầm chuồn mất.

Một màn náo kịch như vậy, lúc Giang Thịnh về vừa hay nhìn thấy cái đuôi, không ít người kéo đến nhà Giang Tam Lập để gây chuyện, bắt Giang Tam Lập đứng ra làm chủ, Giang Thành không có ở nhà nên Giang Điệp bị gọi tới, trên đường đi Giang Điệp còn đang hung hăng lắm, vừa đến nhà Giang Tam Lập thấy đầy một sân người Giang Điệp liền sợ hãi rụt rè ngay, như một con chim cút, khép nép đi đến bên cạnh Giang Tam Lập.

“Chuyện này mấy người tự bàn bạc xem tính sao."

Giang Tam Lập gõ gõ tẩu thu-ốc, ông hận không thể biến mình thành cái tẩu thu-ốc luôn cho rồi.

“Giang Điệp cô tự xem nó xô Bình Oa Nhi nhà chúng tôi thành ra thế này đây, bộ quần áo này còn mặc sao được nữa, may mà trời đông giá rét không có nước chứ nếu có nước mà bị ch-ết đuối thì tính sao?"

Giang Bình cả người đều lấm lem bùn đất.

“Thế, thế, thế Giang Phi cũng bị đ-ánh t.h.ả.m thế này cơ mà!"

Giang Điệp vươn cổ kéo Giang Phi ra phía trước.

“Nếu nó không ép Giang Bình bọn nó mắng chú út nó, thì nó bị đ-ánh à?"

Mẹ Giang Bình lườm một cái thật sắc vào Giang Điệp, “Phi, đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì, lại dám bảo con nít mắng Giang Thịnh Oa Nhi, Giang Thịnh Oa Nhi mà nuôi bọn nó thật thì mới đúng là đồ oan uổng đấy, toàn cái hạng gì đâu không biết, cha mẹ chẳng ra gì thì con cái cũng chẳng ra cái gì hết!"

“Không biết lấy đâu ra cái mặt mũi mà bảo Giang Thịnh Oa Nhi là đồ vong ơn bội nghĩa, tôi phi, ngay cả anh trai ruột cũng không muốn nuôi mấy cái thứ ăn hại các người rồi còn giúp Giang Thành, trong đầu toàn là rơm rạ à?"

Ai mà chẳng nhìn ra được ý đồ thực sự của Giang Thành chứ, chẳng qua đều nghĩ chuyện không liên quan đến mình thì cứ đứng nhìn thôi, vả lại Giang Thành trông có vẻ triển vọng hơn Giang Thịnh, chính là ngầm nể mặt Giang Thành một chút, nhỡ đâu sau này có việc cầu cạnh người ta thì sao.

Nhưng giờ con trai mình bị bắt nạt rồi, làm sao còn nhớ đến chuyện phải nể mặt Giang Thành nữa, Giang Thành đối xử với em trai em gái nó còn như thế, thì cái hạng họ hàng xa b-ắn đại bác không tới như bọn họ làm sao có được lợi ích gì.

“Mày là cái đồ tiện nhân nói bậy bạ, phi, đồ lăng loàn không biết xấu hổ, Giang Thịnh cái đồ tạp chủng đó chính là không muốn thấy anh tao tốt, không muốn anh tao lấy vợ, cha mẹ tao nuôi ông ta bao nhiêu năm, ăn bao nhiêu lương thực nhà tao, ông ta tự mình tuyệt tự rồi, tao bằng lòng cho ông ta dưỡng lão là đã nể mặt ông ta lắm rồi."

Giang Phi mặc dù bị đ-ánh rụng một cái răng, nhưng nghe thấy người ta nói xấu Giang Thành vẫn lập tức nổ tung ngay, đỏ hoe mắt lườm mẹ Giang Bình, anh trai nó không phải như thế, anh trai nó chính là mủi lòng thấy Giang Thịnh tuyệt tự nên mới để bọn nó đi dưỡng lão cho Giang Thịnh, rõ ràng Giang Thịnh đã đối xử với bọn nó như thế rồi, anh trai nó vẫn còn nghĩ cho Giang Thịnh, anh trai nó đúng là người tốt nhất trên đời rồi.

“Cái thằng con rùa này mày nói cái gì hả, hôm nay bà đây không xé xác cái mồm mày ra thì chắc mày không biết mẹ mày họ gì rồi!"

Mẹ Giang Bình lập tức nổ tung, lao lên định đ-ánh tiếp, những người khác chỉ là ngăn cản lấy lệ thôi, dù sao tất cả mọi người đều thấy cái mồm Giang Phi thối quá rồi.

Giang Điệp cũng bị vạ lây, rồi lại là một màn hỗn chiến, Giang Tam Lập tức đến mức tẩu thu-ốc cũng cầm không vững nữa, Giang Kim dạy con kiểu gì không biết, nói ra toàn những lời gì đâu.

Giang Thịnh đến lúc Giang Phi và Giang Điệp bị đ-ánh cho sưng vù mặt mũi, tóc tai không biết bị giật rụng bao nhiêu, mặt cũng bị cào nát, bồi thường thương tích này nọ cũng khó nói, cuối cùng bắt Giang Phi xin lỗi coi như xong chuyện, dù sao nói đi cũng phải nói lại cũng chỉ là trẻ con đ-ánh nh-au thôi.

Sau khi chuyện kết thúc Giang Thịnh cũng đi về, trước khi về còn nói một tiếng với Trần Quế Hoa là đã đưa Dịch Dương đến nhà anh hai Dịch Dương rồi, Giang Thịnh trên đường về nhà tình cờ gặp Giang Thành đang đi bộ về, vừa vào đến đại đội đã bị người trong đại đội nói mỉa mai rồi.