Lúc này Giang Thành đang vô cùng bực bội đây, “Chú út này, sau này không con không cái tốt nhất đừng có tìm đến tôi."
“Mày cứ sống được đến ngày đó rồi hẵng hay."
Giang Thịnh lạnh lùng nói.
“Vậy chú út cứ ráng mà sống thêm vài năm nữa đi, tôi đang muốn xem chú cầu xin tôi đấy."
Giang Thành nói xong thì hai người đường ai nấy đi, Giang Thành cũng đi lên trấn, anh ta đi tìm Chu Hồng Anh, nhờ bạn của Chu Hồng Anh gọi cô ra.
Giang Thành đương nhiên là kể khổ về sự vất vả của mình này nọ, đem tất cả những chuyện không hay đổ lên đầu Giang Thịnh và Dịch Dương, còn cả người nhà Chu Hồng Anh nữa, dù sao bản thân anh ta cũng là bất đắc dĩ vất vả, bảo Chu Hồng Anh thông cảm cho anh ta, lại nói anh ta không muốn làm lỡ dở Chu Hồng Anh này nọ, thế là dỗ dành Chu Hồng Anh đến mức ngẩn ngơ, khóc lóc t.h.ả.m thiết rồi đi về nhà, nói mình nhất định sẽ kiên trì với tình yêu của bọn họ, cảm thấy mình và Giang Thành chính là những dũng sĩ chống lại thế lực xấu xa để tìm kiếm tình yêu.
Tự làm mình cảm động vô cùng!
Giang Thành có được câu trả lời vừa ý đương nhiên là hài lòng đi về nhà, hiện tại anh ta chỉ cần đợi Chu Hồng Anh làm loạn khiến nhà họ Chu phải thỏa hiệp, đổi công việc cho anh ta là được, nếu không thì đến lúc đó vẫn còn công việc của Chu Hồng Anh có thể đổi cho anh ta.
Giang Thành ngày mai phải đi làm, anh ta định trước khi đi làm sẽ gặp Chu Hồng Anh một lần, chậc anh ta mang theo bánh bao đứng dưới lầu nhà Chu Hồng Anh hóng gió lạnh đợi cô, Giang Thành tự nghĩ thôi cũng thấy mình không dễ dàng gì, nếu như vậy mà nhà họ Chu vẫn không đổi công việc cho anh ta thì đúng là thực sự khinh thường anh ta rồi, anh ta đã vì Chu Hồng Anh mà hy sinh như vậy cơ mà.
Giang Thành đưa bánh bao xong hai người lại một phen tâm tình thắm thiết, Giang Thành vội vã đi làm, Chu Hồng Anh ôm cái bánh bao chay cảm động không thôi, cô nhất định phải khuyên nhủ cha mẹ đồng ý hôn sự của cô và Giang Thành, còn cả chú út của Giang Thành và Dịch Dương nữa, không biết tại sao bọn họ lại chà đạp lòng tốt của Giang Thành như vậy, Giang Thịnh sau này không có lấy một đứa con, Giang Thành đã bằng lòng để em trai mình dưỡng lão cho Giang Thịnh rồi, vậy mà Giang Thịnh lại từ chối!
Đúng là cái hạng chân lấm tay bùn không học hành gì, chẳng hiểu gì hết, lãng phí tâm huyết của người ta, mong là Dịch Dương hiểu chuyện một chút, hy vọng có thể nghe lời khuyên của cô, rồi đi khuyên Giang Thịnh nuôi hai đứa nhỏ đó.
Con người một khi đã lọt vào cái vòng xoáy tư duy định kiến của mình rồi thì sẽ tự mình tự viên tự thuyết, cảm thấy mình nghĩ là đúng, đã không còn nghe lọt tai lời người khác nói nữa rồi, huống chi chuyện này còn trực tiếp liên quan đến lợi ích của bản thân, cô muốn kết hôn với Giang Thành nhưng không muốn nuôi em trai em gái của anh ta.
Lúc này có được một cái lý do miễn cưỡng thuyết phục được mình, Chu Hồng Anh hoàn toàn tin tưởng vào nó.
Giang Thành trên đường đến xưởng thì bị một người đàn ông đi xe đạp tông trúng, người đàn ông cười rạng rỡ mang dáng vẻ của một cán bộ, tướng mạo tuấn tú, thấy tông trúng người liền vội vàng xuống đỡ:
“Có sao không?
Là tôi không chú ý, chúng ta đi bệnh viện nhé?"
Người tông xe tên là Trịnh Lập Nghiệp, tự nhiên là nhìn rõ bộ dạng của Giang Thành nên mới cố tình tông trúng, người này rất hợp ý hắn, Trịnh Lập Nghiệp chạm tay vào áo của Giang Thành, đáy mắt lóe lên một tia nhất định phải có được.
“Không bị thương, không cần đi bệnh viện đâu."
Giang Thành mượn lực đứng dậy, người trước mắt này trông là thấy không phải người bình thường rồi, anh ta không bị thương nên cũng đừng có đắc tội người ta, vả lại anh ta đã xin nghỉ hai ngày rồi, không đi nữa e rằng trong xưởng sẽ có ý kiến mất.
“Anh đi làm à?
Để tôi đưa anh đi."
Trịnh Lập Nghiệp đỡ xe đạp cười nói, Giang Thành trực tiếp đồng ý luôn, Trịnh Lập Nghiệp trực tiếp đưa Giang Thành đến xưởng dệt, hai người trên đường đi nói chuyện khá hợp nhau, Trịnh Lập Nghiệp dẫn dắt hỏi rõ mồn một tình hình gia đình của Giang Thành, còn Giang Thành chỉ biết mỗi tên của Trịnh Lập Nghiệp và hắn làm việc ở chính quyền trấn, ngoài ra không biết gì thêm.
Trịnh Lập Nghiệp đứng nhìn Giang Thành vào xưởng, quay đầu Trịnh Lập Nghiệp liền sai người đi dò hỏi xem Giang Thành làm gì trong xưởng dệt, biết được Giang Thành là người đốt lò, còn là thay vị trí của người cha đã ch-ết, trong nhà còn ba đứa em, lại là một học sinh cấp ba, là một kẻ tâm cao khí ngạo, đằng sau cũng không có ai chống lưng, người như vậy mới không có hậu họa về sau.
Dịch Dương cùng Lưu Gia đến trường, đám đông chen chúc xô đẩy vào cổng trường, đều là những đứa trẻ choai choai nói cười rôm rả vô cùng ồn ào.
Chu Hồng Anh trực tiếp dẫn bạn tìm đến lớp học của Dịch Dương, trực tiếp ra chiêu ngay lập tức, làm Dịch Dương ngơ ngác chẳng hiểu cái mô tê gì.
“Đồng chí Dịch Dương, đồng chí Giang Thành cũng là một lòng vì anh và đồng chí Giang Thịnh mà nghĩ cho tương lai, hai người đừng vì nhất thời tự ái mà làm lỡ dở tương lai của mình."
Một tràng lời này của Chu Hồng Anh làm Lưu Gia ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhìn Dịch Dương rồi lại nhìn Chu Hồng Anh.
“Sáng sớm ra cô bị động kinh à?"
Lưu Gia trợn trắng mắt, không biết cái người này phát điên cái gì.
“Tôi nói chuyện với Dịch Dương liên quan gì đến anh."
“Tôi không hiểu cô đang nói gì, tôi và đồng chí Chu Hồng Anh không quen biết."
Dịch Dương ngước mắt liếc nhìn Chu Hồng Anh một cái sau đó thần sắc bình thản làm việc của mình, không thèm bố thí cho Chu Hồng Anh lấy một cái liếc mắt dư thừa.
“Anh hiểu ý tôi mà, tôi đây là đang nghĩ cho anh đấy, Giang Thịnh cái đồ chân lấm tay bùn không học hành gì không hiểu thì chẳng lẽ anh cũng không hiểu sao!"
Chu Hồng Anh suýt chút nữa là hét lên rồi.
“Chân lấm tay bùn, cái gì gọi là chân lấm tay bùn, Giang Thịnh không được đi học là vì cái gì?
Chẳng phải là vì cha mẹ Giang Thành ngược đãi anh ấy không cho anh ấy đi học sao, nghĩ cho tôi à, tôi với cô có quan hệ gì mà cần cô nghĩ cho tôi, cô cứ lo cho bản thân mình trước đi đã."
Dịch Dương cũng chẳng hiểu cái cô nàng này não chứa gì, đã thế này rồi mà vẫn còn đang nói tốt cho Giang Thành và chạy vạy khắp nơi?
“Anh tìm hiểu cái anh Giang Thịnh đó sau này là tuyệt tự rồi, hai đứa em trai của Giang Thành không còn cha mẹ anh nuôi nấng chẳng phải là vừa hay sao."
Chu Hồng Anh làm ra vẻ hiển nhiên đúng là không biết dùng lời lẽ nào để miêu tả được nữa.
“Chu Hồng Anh sao cô lại nói chuyện kiểu đó thế, em trai của đối tượng cô mắc mớ gì bắt người khác nuôi, cô bảo Dịch Dương bọn họ nuôi là vừa hay, vậy cô nuôi chẳng phải cũng vừa hay sao."
Ánh mắt của Lưu Gia sắp lộn ngược lên trời luôn rồi, cái loại đạo lý gì thế này.
“Giang Thịnh còn nhỏ hơn Giang Thành gần nửa tuổi đấy, em trai Giang Thành nhỏ hơn Giang Thành có mấy tuổi thôi, cô bắt Giang Thịnh nuôi em trai Giang Thành để dưỡng lão cho mình, rốt cuộc là ai tiễn đưa ai còn chưa biết chắc đâu, hai người tự mình tìm hiểu kết hôn thì mắc mớ gì cứ phải kéo người ngoài vào."
“Đồng chí Chu Hồng Anh, tôi và cô chẳng có quan hệ gì, hiện tại cô và Giang Thành cũng chỉ là đang tìm hiểu thôi, chuyện nhà Giang Thành liên quan gì đến cô?
Anh ta không tự đi giải quyết mà lại bắt cô đi tìm một người ngoài như tôi nói?
Cô thấy không vấn đề gì à?"
Dịch Dương nhịn không được nhắc nhở Chu Hồng Anh vài câu.