Tô Diệu súc miệng xong bước tới, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn hai người: “Hai người thực sự vượt xa tưởng tượng của tôi đấy! Nam Tinh thì miễn bàn rồi.” Anh quay sang nhìn Bán Hạ: "Còn em sao chẳng sợ chút nào thế?”
Đàn ông như anh mà còn run rẩy cả tim gan đây này!
Bán Hạ vẫn điềm nhiên: “Người c.h.ế.t thì có gì đáng sợ? Đáng sợ là người sống cơ!” Dù xác sống có tiến hóa thế nào, cũng không thể giả dối và hiểm độc bằng lòng người. Chúng vĩnh viễn chỉ có một mục tiêu: ăn thịt, c.ắ.n xé cho đến khi không còn mẩu xương.
Tô Diệu, Phương Vân Vân và Tô Tiếu nhìn nhau, lặng người không đáp.
Thái Viễn bật cười: “Nghe em nói xong tự nhiên anh cũng thấy xác sống chẳng còn đáng sợ nữa.”
Bán Hạ khẽ cười, rồi vung d.a.o bổ thẳng vào đầu một con xác sống dưới ánh mắt kinh ngạc của cả nhóm. Cô cẩn thận dùng mũi d.a.o lật tìm trong não nó nhưng chẳng thấy thứ mình muốn, cuối cùng chỉ biết thở dài thất vọng. Vừa định gọi mọi người vào biệt thự tìm vật tư, quay đầu lại đã thấy đám Tô Diệu lại chạy sang bên cạnh nôn mửa, ngay cả Nam Tinh cũng không ngoại lệ.
Cô không nhịn được ôm trán. Bổ đầu xác sống tìm tinh hạch chẳng phải thao tác cơ bản sao? Nhưng rồi cô chợt nhớ ra, hôm nay mới là ngày đầu tiên xác sống xuất hiện, bọn họ không chịu được cũng là lẽ thường. Cô hơi ngượng ngùng đứng chờ mọi người nôn xong.
Phương Vân Vân giơ ngón cái với cô: “Bán Hạ, sau này ai còn nói em nhát gan, chị nhất định vả cho một cái!”
Cô như thế này mà còn bị gọi là nhát gan, vậy họ là cái gì?
Tô Diệu ngập ngừng hỏi: “Lúc nãy… em đang tìm thứ gì vậy?”
Bán Hạ thản nhiên: “Tinh hạch. Trong tiểu thuyết chẳng phải nói xác sống có tinh hạch trong não sao? Tiếc là em không tìm thấy gì cả.”
Xác sống mới xuất hiện chưa đầy hai tiếng, chắc tinh hạch còn chưa hình thành. Nghĩ vậy, cô lập tức chẳng còn hứng thú g.i.ế.c thêm con nào nữa, g.i.ế.c bây giờ chỉ khiến tương lai bớt đi một viên tinh hạch.
Có vẻ chủ nhân biệt thự cũng là một trong những người nhận được tin tức sớm về mạt thế. Gần như mỗi căn phòng từ tầng một đến tầng hai đều chất đầy vật tư, chưa kể bãi đỗ xe ngầm còn xếp gọn gàng đủ loại phương tiện: xe thể thao, xe thương mại, xe du lịch, xe địa hình, xuồng cao tốc, xuồng hơi, xe đạp địa hình…, cùng 100 thùng xăng và dầu diesel loại 50L.
“Wow!” Tô Diệu không nhịn được hét lên: "Giờ thì tôi hiểu vì sao trong tiểu thuyết người ta lại thích ‘mua sắm 0 đồng’ đến thế!” Bọn họ chỉ có bảy người, riêng vật tư nhà này đã đủ nuôi sống cả nhóm vài năm!
Nam Tinh thì hơi đau đầu: “Đồ thì nhiều nhưng chở về kiểu gì?”
Lái xe thì được, nhưng liệu có gây động tĩnh quá lớn? Lỡ dẫn hết xác sống trong khu biệt thự tới đây thì chẳng khác nào dâng cơm cho chúng?
Bán Hạ suy nghĩ rồi nói: “Dùng xe tải, gặp xác sống trên đường thì cứ cán qua, đừng sợ. Em ở lại đây đợi.” Chỗ đồ này mà chỉ dựa vào sức người thì khiêng tới bao giờ mới xong?
Cô còn muốn tranh thủ trước khi nhiệt độ tăng lên 55 độ, gom thêm nước và thức ăn cho hai nhà Tô Diệu và Thái Viễn. Còn đám người muốn gây sự, giờ trật tự đã hoàn toàn sụp đổ, đứa nào đến thì g.i.ế.c một, đứa nào đến hai thì g.i.ế.c cả đôi!
“Không được!”
“Không được!”
Tô Diệu và Thái Viễn đồng thanh đáp.
Cả hai nhìn nhau, Tô Diệu ra hiệu mình sẽ nói trước: “Một mình em ở đây không an toàn. Thế này đi, anh và em ở lại. Anh Viễn và anh Huyền cùng một tổ, Vân Vân, Tô Tiếu và Nam Tinh cùng một tổ. Như vậy không ai phải tách riêng cả.”