Nếu không sợ bị kẻ khác tranh mất vật tư, cô ấy đã chạy sang đó tìm rồi!

Bán Hạ lắc đầu: “Chị Tiếu, em không sao.”

Cô nghĩ một lúc rồi giải thích: “Sau này gặp loại người hét to gào lớn thì phải xử lý đầu tiên! Chắc mấy hôm nay chị cũng nhận ra rồi xác sống dựa vào thính giác và khứu giác để lần dấu vết con người. May mà khu chúng ta xác sống ít, nếu không đã bị vây từ lâu rồi!”

Tô Tiếu nghiêm túc gật đầu: “Chị sẽ không mềm lòng đâu!” Hại mình thì còn tạm, chứ nếu hại cả đội thì có c.h.ế.t cũng không chuộc được tội!

Rất nhanh, Nam Tinh và mọi người lái xe quay lại. Biệt thự số 45 không có nhiều vật tư, chia đều xong thì chất lên một xe là đủ.

Bán Hạ gọi họ lại: “Bên cạnh còn nhiều đồ lắm, lát nữa quay lại lấy lần nữa.”

“Gì cơ?” Mọi người kinh hãi: "Nhà bên cạnh chẳng phải có người sống sao?”

Từ đầu họ chỉ tìm những biệt thự không có người để gom vật tư.

“À” Bán Hạ thản nhiên nói: "Em g.i.ế.c rồi.”

Nam Tinh lo lắng kéo cô lại kiểm tra từ đầu đến chân, sợ cô bị thương.

Tô Tiếu sợ người khác hiểu lầm, vội giải thích: “Tên kia cầm loa gào ầm ĩ, Bán Hạ sợ dẫn tang thi tới nên mới ra tay!”

Tô Diệu và mấy người kia lập tức gật đầu lia lịa: “Làm tốt lắm!”

Lúc này mà còn gào thét om sòm, đúng là không sợ c.h.ế.t!

Phương Vân Vân cười nói: “Bán Hạ g.i.ế.c người tụi mình không ra tay giúp, nên đống đồ kia không chia.”

Lúc trước đã nói rõ, đồ kiếm được không phải hoạt động tập thể thì thuộc về cá nhân, không chia.

Bán Hạ biết bọn họ không muốn chiếm lợi của mình nhưng mục đích cô đưa hai nhà này đi đ.á.n.h tang thi tìm vật tư là để họ tranh thủ khi môi trường sống chưa đến mức tận cùng mà tích trữ đủ đồ ăn, nước uống. Không thì cô đi thành phố săn tang thi lấy tinh hạch chẳng phải tiện hơn sao?

Cô giả vờ bất đắc dĩ nói: “Bên đó đồ còn nhiều hơn cả hôm qua, nhà mình chứa không xuể.” Thấy mọi người còn muốn từ chối, cô lại nói tiếp: “Chẳng lẽ để đống đồ đó mốc meo trong biệt thự luôn à?”

Tô Diệu mấy người liếc nhau, cuối cùng vẫn không nỡ để số vật tư đó lãng phí: “Được! Nhưng lần sau tụi tôi tìm được đồ sẽ chia cho cậu, cậu không được từ chối!”

Bán Hạ ngoan ngoãn gật đầu. Như cũ, cô và Tô Tiếu ở lại trông coi nhưng người còn lại đi chuyển vật tư về nhà. Bán Hạ còn thấy mấy người ở mấy căn gần đó lén vén rèm nhìn trộm. Nhìn thì nhìn, ai cấm? Có mất miếng thịt nào đâu!

Không tranh thủ gom đồ đi, nghĩ mấy thứ còn lại trong nhà đủ sống chắc? Sau khi kéo hết vật tư về, trừ Bán Hạ ra, ai cũng mệt đến mức chỉ muốn nằm vật xuống đất.

Tô Tiếu tu một hơi nước lớn: “Tôi cảm giác tay mình không phải của mình nữa rồi!” Hơn hai nghìn thùng mì, tám nghìn bao gạo, hơn mười nghìn thùng nước khoáng… gần như đều dựa vào đôi tay mà chuyển về hết.

Không phải Bán Hạ không có xe nâng trong không gian, chỉ là cô không tìm được lý do để lấy ra thôi. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Ngày mai nghỉ ngơi một ngày, sắp xếp lại số vật tư trong sân đã.”

Mấy nhà giờ đến cái sân cũng không còn chỗ để bước chân!

Tô Diệu bóp bóp cánh tay mỏi nhừ, giọng rầu rĩ: “Đồ cứ để chất trong sân cũng không ổn! Giờ chắc cả khu đều biết nhà mình có đồ, đến lúc bọn họ không còn gì ăn chắc chắn sẽ kéo tới. Tụi mình tuy đ.á.n.h giỏi nhưng cũng không địch nổi vài trăm người đâu.”

Bán Hạ: “…” Đừng nói vài trăm người, tới vài vạn người cô cũng chẳng ngán!

Chương 117: A - Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia