Nghe vậy, hai bé tỏ vẻ vui mừng. Chúng vô cùng thông minh, hiểu rằng thế giới bên ngoài đã thay đổi với đầy rẫy quái vật ăn thịt người. Khi còn nhỏ, chúng được anh chị bảo vệ, giờ đây đã đến lúc chúng làm điều ngược lại!

Sau khi chải lông và ăn đồ hộp, Ngân T.ử cùng Kim T.ử chạy ra sân đùa nghịch. Dù đã chơi trong không gian cả ngày, nhưng đối với chúng, sân nhà mới là lãnh thổ thực sự cần tuần tra mỗi tối.

Trước khi hai bé ra ngoài, Bán Hạ không quên nhắc nhở: “Trên tường có lưới điện cao áp, Ngân T.ử đừng trèo lên đó, bị giật đấy!”

Hai người thu dọn dụng cụ, thay bộ đồ sạch sẽ. Nam Tinh lên tầng ba rèn luyện thể lực, còn Bán Hạ bước vào không gian luyện dị năng. Vừa thu hoạch xong thảo d.ư.ợ.c và hoa quả vào không gian Âm Dương ngư, Thôn Thiên Thụ đã chạy đến reo lên: “Bán Hạ, em muốn ra ngoài đ.á.n.h tang thi!”

Khao khát trở nên mạnh mẽ là bản năng của nó, mấy ngày nay chứng kiến tang thi đầy tinh hạch ngoài kia khiến nó vô cùng thèm khát. Bán Hạ không chút do dự: “Được, mai em cứ nói với mọi người là dị thực đến đầu quân nhé?”

Cô vốn định để Thiên Thiên xuất hiện, giờ đã có cây hạnh biến dị làm tiền lệ, thêm một cây nữa cũng chẳng phải chuyện lạ. Thôn Thiên Thụ có chút ngập ngừng: “Em không giống những cây khác.”

Dù cây khác có biến dị thì vẫn giữ nguyên dáng vẻ thực vật, còn nó thì thân cây tách làm đôi, nửa trái đen tuyền, nửa phải trắng muốt, trông vô cùng kỳ dị.

Bán Hạ vuốt ve thân cây: “Thiên Thiên, đâu có quy định cây phải giống cây, em giỏi hơn chúng, tất nhiên phải có nét khác biệt.”

Hai người là bạn đồng hành cùng sinh t.ử qua hai kiếp. Kiếp trước, vì sợ bị kẻ xấu chú ý, cô chỉ dám lộ ra dị năng hệ Mộc, còn Thiên Thiên và Âm Dương ngư thì giấu kín.

Thiên Thiên có tính cách hoạt bát, luôn hướng về thế giới loài người nhưng nó hiểu rõ sự khác biệt của mình dễ gây rắc rối nên chưa từng trách cô. Nhưng kiếp này thì khác, cô đã đi trước một bước, có đủ sức mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý, không cần để nó phải chịu thiệt thòi nữa.

Nghĩ vậy, cô kiên định nói với Thôn Thiên Thụ: “Tối mai chị sẽ đưa em ra ngoài, giới thiệu em với Tô Diệu và mọi người.”

Bốn giờ sáng, trước cửa nhà Bán Hạ, hai bóng người đang rình rập ngồi xổm. Kẻ nhỏ con thì thào can ngăn đồng bọn: “Anh ơi, thế này không ổn đâu, người ta cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới thu gom được chỗ vật tư đó…”

Gã cao lớn rút thanh xà beng ra, giọng gằn lên đầy vẻ bất mãn: “Phi, liều cái gì mà liều, rõ ràng là đồ cướp được từ nơi khác về, tao chỉ đang thay trời hành đạo thôi. Vả lại, tao đâu có định làm hại ai, chỉ lấy chút nước rồi rút ngay.”

Thấy em trai vẫn còn ý định ngăn cản, gã mất kiên nhẫn ngắt lời: “Cháu trai mày sắp cạn nước pha sữa rồi, mày muốn nó c.h.ế.t đói à? Với lại, nhà chúng nó vật tư chất đống, thiếu hụt chút đỉnh cũng chẳng ai nhận ra đâu!”

Nói đoạn, gã vung xà beng định cạy cửa. Bán Hạ đứng chờ phía sau cánh cổng từ lâu, thầm nghĩ: Chỉ “lấy chút nước”? Lời nói đó đến quỷ cũng chẳng tin, huống chi là cô.

Nếu thực sự còn chút đạo đức, sao lại chọn con đường trộm cắp?

Nam Tinh với gương mặt lạnh băng, dứt khoát mở tung cánh cửa, bật đèn pin chiến thuật ở chế độ sáng nhất chiếu thẳng vào mặt hai kẻ đột nhập. Bị ánh sáng cường độ cao tấn công bất ngờ, cả hai giật b.ắ.n mình, lảo đảo ngã ngồi xuống đất, không sao mở nổi mắt.

Tên cao lớn bật dậy, vung xà beng lên đối đầu với Nam Tinh, nhắm nghiền mắt hét lớn để lấy can đảm: “Đã bị phát hiện thì tao chẳng cần dài dòng nữa! Biết điều thì mau giao nộp nước và vật tư ra đây!”