Bán Hạ lắc đầu vô tội, chẳng lẽ lại bảo là đang kiểm tra xem mắt anh có bị hỏng không? Cô đưa tay nắm lấy bàn tay phải của Nam Tinh, chậm rãi mở miệng gọi: "Nam... Tinh..."
Suốt bảy tháng không cất lời, giọng cô khàn đặc, phát âm cũng hơi mơ hồ, nhưng Nam Tinh vẫn xúc động đến mức rơm rớm nước mắt.
Không ai thấu hiểu được mỗi lần nhận giấy báo nguy kịch của Bán Hạ, anh đã hoảng sợ và tuyệt vọng đến nhường nào. Nhưng anh là chỗ dựa duy nhất của cô, dù thế nào cũng không được phép gục ngã. Anh tự nhủ với lòng, chỉ cần Bán Hạ còn sống, anh sẽ luôn kề bên.
Nếu một ngày nào đó Bán Hạ rời xa, anh cũng sẽ đi cùng cô.
"Nam... Tinh..." Bán Hạ cố gắng cong khóe miệng: "Sẽ... ổn... thôi..."
Nam Tinh ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, gật đầu thật mạnh: "Sẽ ổn thôi! Chúng ta sẽ ngày càng tốt lên!"
Hơi ấm từ người yêu tựa như liều t.h.u.ố.c quý giá nhất thế gian, xoa dịu mọi vết thương trong lòng họ.
"Mỗi thùng giữ nhiệt có năm mươi hộp cơm, tổng cộng mười thùng. Anh yên tâm, tôi đã đích thân đếm, không thiếu một hộp nào đâu!"
Quản lý nhà hàng cười rạng rỡ như đóa hoa đung đưa trong gió. Năm trăm phần cơm hộp đối với họ chỉ là đơn hàng nhỏ, nhưng khách hàng đã hứa hẹn sẽ quay lại, thì việc nhiệt tình một chút cũng chẳng thiệt thòi gì.
Nam Tinh mở cửa sau xe tải: "Làm phiền anh để vào trong giúp, cảm ơn!"
Đây là nhà hàng cuối cùng, lấy xong chỗ cơm hộp này là anh có thể đưa Bán Hạ đi ăn.
"Bán Hạ," Nam Tinh cài dây an toàn cho cô: "Thu dọn mệt không?"
Số trà lấy từ hôm qua và cơm hộp vừa nhận, Bán Hạ đều đã âm thầm đưa vào không gian. Cô lắc đầu, với cô việc thu dọn nhẹ nhàng chẳng khác nào hít thở.
"Bán Hạ," Thôn Thiên Thụ trong không gian thèm thuồng nhìn thùng giữ nhiệt trong góc Âm Dương ngư: "Chị cho em ăn được không?"
"Được, nhưng mỗi ngày chỉ được mười suất!"
Không phải Bán Hạ keo kiệt, mà nếu để Thôn Thiên Thụ ăn uống tùy tiện, nó có thể nuốt sạch tất cả trong một lần! Thôn Thiên sung sướng suýt nhảy dựng lên. Nó từng chứng kiến vô số con người c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau chỉ vì một mẩu thức ăn trong tận thế, nên hiểu rõ giá trị của thực phẩm.
Việc Bán Hạ cho phép ăn mười suất mỗi ngày đã vượt quá mong đợi của nó. Dáng vẻ ngoan ngoãn của nó khiến Bán Hạ thoáng chút áy náy, nhưng cô vẫn không mở lời cho phép ăn thoải mái. Sau tận thế, đất đai và nguồn nước đều bị ô nhiễm, kèm theo thời tiết khắc nghiệt, thực vật gần như không thể tồn tại.
Cây biến dị tuy không bị ảnh hưởng, trái cây thậm chí còn to gấp mấy lần, nhưng thời gian chín lại kéo dài và trước khi chín thì độc tính cực mạnh. Quan trọng hơn, thực vật biến dị sẽ tấn công con người!
Nếu bây giờ cô để Thôn Thiên quen thói tiêu xài hoang phí, sau này người chịu khổ sẽ là cô và Nam Tinh. Bữa trưa là món Quảng Đông, nghe nói món canh của nhà hàng này rất ngon. Hiện tại Bán Hạ chỉ có thể ăn đồ lỏng hoặc nhuyễn, rất phù hợp với cô.
"Mẹ ơi, mẹ xem chị ấy lớn thế rồi mà còn phải để người ta đút! Ngại quá đi!"
Một đứa bé ở bàn bên chỉ vào Bán Hạ đang được Nam Tinh đút ăn, khuôn mặt đầy vẻ hả hê.
Những thực khách xung quanh bất giác ngoái nhìn. Khi nhận ra Bán Hạ đang được bọc kín mít trên chiếc xe lăn, họ lập tức hiểu chuyện, lặng lẽ quay đi. Một người mang trọng bệnh, đến việc ăn uống cũng cần người khác chăm sóc, suy cho cùng cũng chẳng có gì đáng bàn tán.
Mẹ đứa bé lúng túng cúi đầu, lí nhí: “Xin, xin lỗi.” Vừa nói, người phụ nữ vừa vội vàng bịt miệng con lại.