Thu hoạch xong, cô gieo thêm hạt giống vào chậu xà lách, bắt đầu một vòng thúc sinh mới, đợi hạt vừa nảy mầm là dừng ngay. Hiện tại sức khỏe chưa ổn định, cô cần dành dụm dị năng để chữa lành cơ thể.

Chưa đầy hai phút sau, Thôn Thiên Thụ vung mười cành cây bay tới, đầu mỗi nhánh đều quấn một chiếc kem ốc quế, vui vẻ ra mặt: “Hí hí, ngọt quá trời!”

Bán Hạ vuốt nhẹ thân cây nó, lòng cũng ấm áp lây. Có người yêu và bạn bè kề bên, thế này đã là hạnh phúc lớn nhất. Và vì để bảo vệ hạnh phúc ấy, cô nguyện làm mọi thứ. Cô dùng ý niệm kéo toàn bộ hòm v.ũ k.h.í nóng lại gần, đeo găng tay, bắt đầu nạp đạn và đầu đạn pháo. Vũ khí đã nạp xong được xếp riêng một khu tiện cho việc sử dụng sau này.

Thời gian băng giá kéo dài, xã hội ngày càng hỗn loạn. Hiện tại các trang tin đầy rẫy tin tức về những vụ cướp bóc đập phá, nhân lực chấp pháp thì ít, thời tiết giá rét khiến họ không thể làm việc ngoài trời lâu, đành mặc kệ bọn xấu tác oai tác quái. Khu biệt thự cao cấp và các chung cư cao tầng vốn là trọng điểm bị tấn công, ai biết được một ngày nào đó trộm sẽ mò đến tận cửa? Cô không thể đặt hy vọng vào bất kỳ ai khác. Ngoài Nam Tinh ra, cô chẳng tin ai cả.

“Vợ ơi.”

Giọng Nam Tinh bất ngờ vang lên. Bán Hạ theo phản xạ nhìn đồng hồ bên cạnh, chưa được một tiếng mà anh đã quay về? Cô lập tức rời khỏi không gian, chạy ra mở cửa, không giấu nổi vẻ lo lắng: “Xảy ra chuyện gì sao?”

Nam Tinh trông nghiêm túc hẳn: “Hình như anh phát hiện ra một cây bạch quả biến dị!”

Bán Hạ sửng sốt, bây giờ đã có thực vật biến dị rồi sao?

Nam Tinh nắm tay cô trấn an: “Đừng lo, anh không bị thương.” Nét mặt anh có chút kỳ lạ: “Cây đó hình như không thích gây hại con người. Lúc anh định cưa cây thì nó chỉ nhẹ nhàng quật anh một phát.”

Bán Hạ cũng không quá ngạc nhiên, giống như con người có tính cách khác nhau, thực vật biến dị cũng có cá tính riêng. Phần lớn dị thực vật đều lười biếng, thích yên ổn một góc, không muốn xung đột với loài người. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng yếu đuối dễ bắt nạt. Nếu ai đó có ý định làm hại, chúng sẽ ra tay không nương tình. Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Để em thay đồ qua đó xem thử.”

“Không được!” Nam Tinh từ chối ngay không chút do dự: “Ngoài trời lạnh lắm, em đang không khỏe, đừng ra ngoài. Dù sao cây đó cũng không chạy được!”

Bán Hạ do dự, cuối cùng quyết định nói thật: “Thôn Thiên Thụ cũng là dị thực vật đó, nó không có chân nhưng vẫn chạy được!”

Nam Tinh nghẹn lời, ngay sau đó phất tay: “Chạy thì chạy! Miễn đừng đến làm phiền tụi mình là được.”

Lời còn chưa dứt đã bị vả ngược, vì nửa đêm hôm đó, dị thực vật kia đường đường chính chính đến gõ cửa nhà họ. Nam Tinh nhìn cây bạch quả thu nhỏ chỉ còn hai mươi phân mà mặt đầy cạn lời: “Tới nhà tôi làm gì?”

Cây bạch quả xấu hổ lắc lắc đám lá: “Tôi muốn theo đại ca, làm đàn em cho đại ca!”

Nó không biết nói tiếng người, chỉ có thể truyền đạt bằng dị năng nhưng Nam Tinh nghe không hiểu. Thôn Thiên Thụ thì hiểu hết, lập tức duỗi cành chọc nó một phát lật ngửa: “Không được! Tụi tao không cần đàn em!”

Nam Tinh bóp trán, quay sang nhờ vả: “Thôn Thiên Thụ, giúp anh phiên dịch nó nói gì với?”

Từ phản ứng của Thôn Thiên Thụ, anh lờ mờ đoán ra nhưng vẫn không dám tin.

“Hừ!” Thôn Thiên Thụ chẳng muốn phiên dịch cho cái cây định tranh giành bạn thân với mình! Dị năng hệ Mộc cao cấp có thể giúp dị thực vật tăng cấp nhanh hơn, cái cây này tính toán kỹ đến mức hạt não sắp văng vào mặt nó rồi!